Ẩm Thực Thời Dân Quốc - 20.

Cập nhật lúc: 2025-12-28 12:43:56
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục lão gia liền giới thiệu với hai chị em: “Đây chính là Hứa thúc của các con, cũng là chưởng quầy của t.ửu lầu. Ông gắn bó với Thực Mãn Lâu hơn nửa đời nên là am hiểu về nơi nhất... Lão Hứa , hôm nay phiền ông quá!”

“Hứa thúc!” Lục Nghiên khẽ hành lễ chào hỏi, Lục Thực thấy cũng vội vàng chắp tay theo chị .

“Tiểu thư và thiếu gia thật quá khách khí , cái lễ dám nhận đây?”

Lục Nghiên mỉm , giọng tuy nhẹ nhàng nhưng mang theo một sự kiên định đầy thuyết phục: “Hứa thúc là bậc trưởng bối, tận tâm cống hiến cho Thực Mãn Lâu suốt nửa đời , nên cái lễ là điều ngài xứng đáng nhận.”

Cô ngước lên tấm bảng hiệu của t.ửu lầu : “Hứa thúc, phiền ngài dẫn chúng tham quan một vòng quanh t.ửu lâu ạ?”

“Dạ !” Hứa thúc vội vàng lên tiếng đáp ứng.

Chương 12

Hứa thúc việc tại Thực Mãn Lâu hơn nửa đời , vì là do chính tay Lục lão gia t.ử bồi dưỡng nên mối quan hệ giữa ông và Lục gia dẫu là chủ tớ nhưng thực chất vô cùng thiết và tin cậy. Hứa thúc cũng hiểu rõ về từng thành viên trong gia đình họ Lục.

Lục lão gia t.ử vốn là tính cách vô cùng mạnh mẽ cùng sự tự tin tuyệt đối bản , trong khi đó Lục lão gia chẳng giống cha chút nào vì tính tình phần chậm chạp và ôn hòa hơn. Thế nhưng thật bất ngờ là hiện tại giống với lão gia t.ử nhất là Lục lão gia, mà chính là vị đại tiểu thư .

Tửu lầu tổng cộng ba tầng, dẫu hiện tại đang đóng cửa và toát lên vẻ yên ắng, tiêu điều nhưng khi ở đây thì vẫn thể tưởng tượng thời kỳ hoàng kim nhất với cảnh tượng khách khứa chật kín còn một chỗ trống.

Nơi đầu tiên Lục Nghiên tìm đến chính là phòng bếp. Là khu vực nấu nướng chính nên bếp của Thực Mãn Lâu rộng lớn, tuy nhiên giờ đây nơi chẳng chút ấm nhân gian nào mà chỉ là những bệ bếp lạnh lẽo như băng.

Lục Nghiên đưa tay lướt qua mặt bếp và cảm nhận một lớp bụi dày bao phủ.

Hứa thúc bùi ngùi kể : “Khi đó lão gia quyết định đóng cửa Thực Mãn Lâu nên cho về nhà hết. Hiện nay thời thế loạn lạc khiến kinh tế đình trệ, nên phần lớn gia nhân cũ vẫn tìm công việc mới.”

Nói đến đây, Hứa thúc ngập ngừng một lát hỏi: “Hôm nay lão gia tới đây, chẳng lẽ là tìm đầu bếp thích hợp nên mở cửa t.ửu lầu trở ?”

Lục lão gia ha ha đáp: “Ta quả thực đang ý định đó, đồng thời cũng hy vọng lúc lão Hứa thể tiếp tục ở t.ửu lầu giúp đỡ gia đình.”

“Nếu như thì quá, ở đây quá lâu nên thực lòng chẳng chuyển nơi khác chút nào.” Hứa thúc thở phào.

Với kinh nghiệm của một đại chưởng quầy chữ nghĩa như ông thì việc tìm một công việc mới là điều vô cùng dễ dàng, bởi các t.ửu lầu khác chắc chắn sẽ tranh lôi kéo. Thế nhưng vì trong lòng vẫn luôn nặng tình với Thực Mãn Lâu nên ông vẫn luôn từ chối những lời mời gọi đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/am-thuc-thoi-dan-quoc/20.html.]

Hứa thúc lộ rõ vẻ vui mừng hỏi tiếp: “Thực Mãn Lâu là sản nghiệp của tổ tiên Lục gia, gắn bó nhiều năm nên cũng thấy luyến tiếc vô cùng. Tuy nhiên vị đầu bếp mà ngài tìm là ai, liệu từng danh qua đó ?”

Vừa thấy câu hỏi thì biểu cảm mặt Lục lão gia bỗng trở nên khá thú vị, đồng thời mang theo vài phần tự hào mà : “Vị đầu bếp vốn dĩ xa tận chân trời nhưng gần ngay mắt!”

Hứa thúc sững sờ kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ là Tam thiếu gia ?”

Nói đoạn, ông chút ngập ngừng vì dẫu đây lão gia t.ử từng đích chỉ dạy cho Lục Thực, dẫu thiếu gia thiên phú nhưng vì ham ăn hơn ham nên tay nghề cũng chỉ dừng ở mức tạm chứ thể gánh vác trọng trách của Thực Mãn Lâu.

Lục lão gia liền xua tay đáp: “Làm mà là cái thằng nhóc thối tha .”

Nếu Tam thiếu gia thì chỉ còn...

“Hứa thúc, còn mong ngài chỉ giáo thêm cho nhiều nhé.” Lúc Lục Nghiên khẽ gật đầu chào ông hệt như một lời khẳng định cho suy đoán trong lòng vị chưởng quầy.

Trong lòng Hứa thúc dâng lên sự nghi hoặc xen lẫn bàng hoàng, ông lắp bắp hỏi về trù nghệ của đại tiểu thư.

Lục Thực vội vàng lên tiếng: “Hứa thúc chắc , tay nghề của chị quả thực là tuyệt đỉnh, thậm chí những món chị còn mỹ vị hơn cả ông nội ngày xưa nữa. Dẫu cho là những nguyên liệu bình thường nhất thì qua tay chị cũng đều trở nên vô cùng đặc sắc.”

Tay nghề còn giỏi hơn cả Lục lão gia t.ử ?

Hứa thúc chấn động.

Phải rằng Lục Thực dẫu là một đầu bếp giỏi nhưng tuyệt đối là một nhà thẩm định ẩm thực cừ khôi với vị giác cực kỳ nhạy bén và khắt khe. Những món ăn công nhận chắc chắn đạt mức mỹ vị thượng đẳng. Ngay cả những món do chính tay lão gia t.ử cũng chỉ đ.á.n.h giá là ngon, chứ bao giờ nhận lời tán tụng là tuyệt đỉnh như .

Nếu đúng là như thế thì chẳng lẽ trù nghệ của đại tiểu thư thực sự xuất sắc đến ? Thế nhưng tại từ đến nay từng ai nhắc tới chuyện ?

Lục lão gia cũng phụ họa theo trong khi vẫn còn đang dư vị bữa sáng lúc : “Tay nghề của Nghiên Nhi thực sự tồi chút nào, lão Hứa cứ nếm thử một là sẽ ngay, đảm bảo sẽ khiến ông kinh ngạc đấy.”

Lục Nghiên mỉm đưa mắt quanh t.ửu lầu và dặn dò: “Hứa thúc, trong thời gian tới phiền ngài hãy mời những Thực Mãn Lâu việc , chúng cần chuẩn thứ để sớm khai trương trở .”

Hứa thúc đáp lời, dẫu trong lòng vẫn còn vương chút hoài nghi về khả năng của Lục Nghiên nhưng vì chủ nhà lệnh nên ông thể tuân theo.

Khi cả nhóm từ trong t.ửu lầu bước thì lập tức chạm mặt một toán tới. Dẫn đầu là một đàn ông trung niên mặc áo dài với cái bụng phệ, thấy đoàn của Lục lão gia liền vô cùng nhiệt tình nhưng đầy ý mỉa mai: “Lục lão hôm nay nhã hứng đến đây , chẳng lẽ định mở cửa kinh doanh Thực Mãn Lâu ? Lẽ nào ông tìm đầu bếp nào xứng tầm ? Ái chà... nhưng khuyên thật lòng là chọn đầu bếp thì chọn cho kỹ, chứ nếu chẳng may hỏng bảng hiệu của Lục gia thì đúng là chút nào .”

Vừa thấy thì trong mắt Lục lão gia liền hiện lên vẻ chán ghét, ông nhạt đáp trả: “Chuyện đó thì phiền Chu lão bản bận tâm . Chu lão bản cứ lo mà kinh doanh Tụ Tiên Cư của cho , còn bảng hiệu của Lục gia thì tuyệt đối sẽ để ai vấy bẩn.”

Loading...