Anh Giam Tôi Một Đời, Tôi Giam Anh Cả Kiếp - Chương 1: Giai Nhân
Cập nhật lúc: 2026-01-06 05:39:27
Lượt xem: 24
Thang máy tầng cao nhất của tập đoàn Thẩm thị mở , Tiêu Nhược Thủy còn bước ngoài thì một nữ trợ lý xinh cúi chờ bên ngoài, cung kính :
“Thưa Thẩm phu nhân, Thẩm đang đợi cô trong văn phòng.”
Tiêu Nhược Thủy tháo kính râm, cầm trong tay, liếc cô một cái, giọng lạnh nhạt hỏi:
“Cô mới thăng chức?”
Nữ trợ lý nhanh ch.óng đáp:
“Vâng.”
Tiêu Nhược Thủy vượt qua cô , thong thả về phía văn phòng, để một câu nhẹ tênh:
“Vậy thì nhớ cho kỹ, gọi là Tiêu tiểu thư, Thẩm phu nhân.”
Nữ trợ lý khẽ sững , đầu theo thì Tiêu Nhược Thủy cánh cửa gỗ nâu đậm chạm khắc tinh xảo của văn phòng, cô gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa bước .
Cửa khép , Tiêu Nhược Thủy túm c.h.ặ.t cổ áo. Thẩm Yến Nam nhấc cô lên khiến đôi giày cao gót gần như rời khỏi mặt đất, hung hăng ném cô về phía . Tiêu Nhược Thủy đẩy mạnh tường.
Đầu óc cô choáng váng, còn kịp hồn thì một loạt ảnh từ cao đổ xuống, rơi đầy cô. Ngay đó, vai cô Thẩm Yến Nam giữ c.h.ặ.t, lực tay mạnh khiến cô đau nhói, giọng nghiến răng nghiến lợi vang lên bên tai, như xé nát cô từng mảnh:
“Tiêu Nhược Thủy, em độc ác cũng chừng mực chứ!”
Tiêu Nhược Thủy ho khan hai tiếng, gương mặt vẫn thờ ơ như chẳng liên quan đến , chờ thở định , cô hất tay , tự đến ghế sofa xuống, bắt chéo chân, thèm lấy một cái, chỉ cúi đầu chỉnh ống tay áo ren cổ điển sạch sẽ tinh tươm của , chậm rãi :
“Cô đáng đời.”
Thẩm Yến Nam tức đến run , chỉ thẳng cô, mặt đầy phẫn nộ:
“Em còn chút lương tâm nào ? Chụp trộm ảnh riêng tư đành, em còn gửi cho bố xem! Tiêu Nhược Thủy, em phát điên ?”
Cuối cùng Tiêu Nhược Thủy cũng ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng thậm chí còn mang theo chút vô tội:
“Không còn cách nào khác, ai bảo thích chứ.”
Thẩm Yến Nam tức giận hất đổ bộ chậu cây bàn xuống đất.
Tiêu Nhược Thủy tự nhiên lấy điện thoại , bật tắt màn hình liên tục, phớt lờ nắm đ.ấ.m chỉ cách ch.óp mũi đầy một phân, cũng như cái tát giơ lên tóc cô khẽ lay động thu về. Mãi đến khi ước chừng Thẩm Yến Nam sắp phát nổ vì tức giận, cô mới ném điện thoại sang một bên, ngước mắt lên, lạnh lùng thẳng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/anh-giam-toi-mot-doi-toi-giam-anh-ca-kiep/chuong-1-giai-nhan.html.]
Một phút trôi qua, như , vẫn là Thẩm Yến Nam . Tiêu Nhược Thủy khẽ nhạt, bỗng trầm giọng , trong đó pha lẫn mệt mỏi và một thứ cảm xúc khó gọi tên:
Tửu Lâu Của Dạ
“Tiểu Thủy, Hứa Tinh rốt cuộc chướng mắt em ở chỗ nào? với cô chỉ ăn chung vài bữa cơm. Em chuyện điên rồ như là ý gì? Cô , và cả những phụ nữ đây, từng quan hệ gì cả. Em yêu , hà cớ gì hết đến khác những hành động khiến hiểu lầm?”
Tiêu Nhược Thủy mỉm nhạt nhẽo, chút d.a.o động:
“Hiểu lầm cái gì? Hiểu lầm rằng yêu ? Đừng mơ. chỉ nghĩ rằng, hành hạ sống bằng c.h.ế.t, thì thể trơ mắt sống sung sướng ? còn mong Hứa Tinh chướng mắt hơn nữa . Tốt nhất là yêu cô , yêu đến tận xương tủy, đến lúc đó mới giải thoát.”
Thẩm Yến Nam đầu ngoài cửa sổ, gương mặt u ám, một lời.
Tiêu Nhược Thủy chống cằm . Một lúc , cô đột ngột dậy, bước đến mặt Thẩm Yến Nam, đưa tay phủi phủi nếp áo vốn hề tồn tại vai .
Thẩm Yến Nam sang cô, bất động.
Tiêu Nhược Thủy mỉm nhè nhẹ, bàn tay dần trượt xuống cổ áo , từng cúc áo một cởi từ xuống. Móng tay cô hôm nay sơn màu đỏ thẫm, rực rỡ như m.á.u. Khi cởi áo , từng chút yêu mị và phong tình theo đó lan tỏa, như tơ lụa rút từng sợi, thấm dần khí xung quanh.
Thẩm Yến Nam , trong mắt chỉ còn gương mặt tinh xảo của cô, vầng trán trắng như ngọc, hàng mi cong dài, đôi mắt chớp, sống mũi cao, đôi môi hồng nhạt khẽ mím. Khi thu vẻ kiêu ngạo lạnh lùng thường ngày, cô trông phần ngoan ngoãn, cũng phần thuần khiết, khiến nhớ đến dáng vẻ năm xưa của cô, mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, ngay ngắn trong thư viện, chăm chú sách.
Đó là chuyện của bao lâu về , mà vẫn rõ ràng, dường như chỉ cần nhắm mắt là thể ngửi thấy mùi hương cỏ oải hương nhàn nhạt, tự nhiên cô khi .
Tim Thẩm Yến Nam khẽ đau, từng đợt từng đợt, dày đặc như kim châm. Hắn thích dáng vẻ hiện tại của cô, lạnh nhạt, châm chọc, thờ ơ, chẳng hề để tâm. Hắn nhớ Tiêu Nhược Thủy của ngày , sạch sẽ, thuần khiết, chỉn chu, dũng cảm tiến về phía .
cũng chính tay biến cô thành bộ dạng như bây giờ.
Ngoài bản , thể trách bất kỳ ai, thế nhưng, nếu năm đó như , Tiêu Nhược Thủy vĩnh viễn chỉ thể thuộc về khác, còn thì vĩnh viễn thể cô.
Tiêu Nhược Thủy cởi chiếc áo khoác nhỏ , tiện tay ném xuống đất, ngẩng đầu , kéo cổ áo xuống từng chút một, kéo đến nơi khiến khỏi liên tưởng thì đột ngột dừng . Thẩm Yến Nam cô, ánh mắt sâu thẳm khó dò. Tiêu Nhược Thủy bất ngờ buông tay, vòng tay ôm lấy cổ , nhanh ch.óng chớp mắt với mỉm .
Nụ năm phần ngọt ngào, bốn phần tinh nghịch, một phần trêu chọc, còn hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, tựa như giọt sương ngọc bích, linh động đáng yêu. Thẩm Yến Nam rõ hôm nay cô khác thường, mà vẫn kìm , trong thoáng chốc mơ hồ nghĩ: Hắn bao lâu thấy cô như thế ? Một năm? Hai năm? Hay ba năm?
Đến trong mơ cũng từng dám mong cô sẽ đối xử với bằng sắc mặt dịu dàng như .
Tiêu Nhược Thủy kiễng mũi chân, ngẩng cằm, từng chút một tiến gần, cho đến khi chạm sát khóe môi thì dừng , nhẹ nhàng thổi thở mơ hồ:
“Anh thích ?”
Cuối cùng Thẩm Yến Nam cũng nhịn nữa, vòng tay ôm c.h.ặ.t eo cô, cúi đầu hôn xuống thật mạnh.