Bạn Trai Cũ Ở Dưới - 3
Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:53:08
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10
đầu , đúng lúc chạm ánh mắt sâu thẳm của Trần Húc Ngôn.
Chưa để kịp phản ứng gì, ấn lên bồn rửa tay.
Ngón tay kẹp lấy gáy , gương mặt quen thuộc áp sát : “Tống Duy, em chạy gì ? Trò chơi còn kết thúc mà.”
“Anh …”
Chưa hết câu, cúi đầu hôn mạnh mẽ, định tiếp tục chuyện dang dở ban nãy.
thể cảm nhận rõ vị rượu đầu lưỡi . Tối nay, Trần Húc Ngôn cũng uống ít, hành động càng bốc đồng hơn thường ngày.
chỉ mới vùng vẫy một chút mà bế bổng lên bồn rửa tay.
Vòng eo rắn chắc mạnh mẽ chen giữa hai chân .
Một tay khóa c.h.ặ.t cổ tay , tay siết lấy eo , cả dán c.h.ặ.t để đường lui.
Đến khi gần như thở nổi, mới chịu buông đôi chút. Hơi thở nóng rực phả bên tai, c.ắ.n lấy dái tai , khẽ nghiền: “Suốt một năm qua, em từng nhớ đến ? Dù chỉ một giây thôi?”
“…”
Mắt mờ dần, đầu óc cũng trở nên trì trệ. Hình như… là đấy.
Khi thấy các bạn nam lén lút nắm tay trong sân trường.
Khi sắp phát điên vì môn Toán cao cấp.
Khi lủi thủi một đường tối về ký túc xá…
Rất nhiều khoảnh khắc, đều bất giác nghĩ về .
luôn tự nhủ, đó chỉ là vì quen mà thôi. kiểu si tình mù quáng.
rõ ràng, tình yêu là mục tiêu quan trọng nhất của cuộc đời .
Café au lait
“Không .” thẳng bình tĩnh trả lời giống như cái cách từng lời chia tay.
Viền mắt Trần Húc Ngôn đỏ bừng, tay đặt gáy càng siết c.h.ặ.t.
Anh tựa đầu lên vai , nơi thể thấy, nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống.
Giọng của khàn , mang theo sự nghẹn ngào:
“ nhớ em nhiều lắm.
Năm đó học , thường xuyên mất ngủ. Anh sợ em chờ . Sợ em sẽ quên mất .
Anh vẫn luôn âm thầm trang cá nhân của em, lén xem em ai theo đuổi … bạn trai mới …
Có từng, dù chỉ một chút, nhớ đến ?”
“…”
Tim nhói lên như bóp nghẹn. Cổ họng cũng nghẹn cứng thốt nên lời.
Trần Húc Ngôn khịt mũi, giọng trầm trầm: “Em thật sự từng nghĩ tới ?”
Lần , im lặng. Có lẽ… hèn nhát mà lung lay mất .
Thế nhưng, một rực rỡ và xuất sắc như … đủ tư cách để nhận lấy tình cảm .
11
Tiếng chuông điện thoại vang lên kịp lúc như cứu cánh cho .
Lục Viễn gọi tới hỏi vẫn , giọng yếu ớt.
“Anh về ngay. Em thế?”
“Em đau dày… Anh thể đưa em về ?”
Ký túc xá của Lục Viễn ở cùng tòa với , chỉ khác tầng mà thôi.
“Được, đợi chút.”
cúp máy, vội vàng định rời thì Trần Húc Ngôn kéo .
Anh lạnh mặt, bàn tay nắm c.h.ặ.t cổ tay .
“Không còn ai thể đưa về ?”
Ẩn ý rõ ràng, chẳng lẽ quan trọng hơn ?
gỡ từng ngón tay , giọng điệu lạnh nhạt: “Trần Húc Ngôn, chuyện giữa chúng qua .”
Và … loại sẽ đầu .
Ánh mắt Trần Húc Ngôn tối sầm như ai đó rút sạch ánh sáng.
gạt tay đó đẩy cửa rời .
Lục Viễn đang đợi ở hành lang, sắc mặt trắng bệch trông khó chịu.
đỡ về, trong đầu cứ hiện lên dáng vẻ thất vọng của Trần Húc Ngôn khi nãy.
“Anh… trông cũng khỏe lắm. Anh thấy ?”
“Ừ.”
Lục Viễn lo lắng : “Vậy ghé mua t.h.u.ố.c nhé?”
“Không cần .”
Thứ … uống t.h.u.ố.c là khỏi .
12
cứ nghĩ rõ ràng với Trần Húc Ngôn thì sẽ giữ cách.
Thế nhưng kể từ khi hội trưởng chính thức mời và Hứa Nặc đội tranh biện, Trần Húc Ngôn chẳng những thu mà còn ngày càng công khai tiếp cận .
Sau khi gia nhập đội, Trần Húc Ngôn tham gia hai trận tranh biện, cả hai đều thắng áp đảo.
Ánh mắt đều đổ dồn về phía .
đang bận phân tích trận đấu cho Lục Viễn nên kịp ăn gì. Lúc bạn cùng lớp mang cơm đến cho thì phát hiện trong hộp nhặt sạch gừng sống và hạt tiêu Tứ Xuyên.
Cậu đầy ẩn ý: “Trần Húc Ngôn nhặt giúp đó.”
Lại một khác, chỉ vì thích sữa vị xoài nên nhanh ch.óng mua hẳn hai thùng phân phát cho cả câu lạc bộ.
Những chuyện kiểu cứ nhiều dần lên. Ánh mắt cũng ngày càng kỳ lạ như thể đoán điều gì đó.
giả vờ nhưng lòng thì thấp thỏm yên. Cái tên … chẳng lẽ thật sự cả thế giới thích con trai ?
hậm hực uống cạn hộp sữa xoài, bất chợt nhớ đến hồi trong hộc bàn của Trần Húc Ngôn luôn đồ ăn vặt thích.
Anh kiên nhẫn giảng bài cho , từng nổi cáu.
cái tên đầu bảng xếp hạng sinh viên năm nhất, bỗng thấy lòng mềm đôi chút.
Cọng cỏ mọc lưng đây… sáng rực đến thế? ánh sáng của quá ch.ói lóa khiến dám thẳng.
…
Sau khi cuộc họp câu lạc bộ kết thúc, là rời khỏi lớp cuối cùng.
Trước lúc , vô tình nhặt một quyển sổ ai đó để quên trong ngăn bàn.
tiện tay lật thử vài trang, bên trong là ghi chép về Trần Húc Ngôn.
Mỗi một trận đấu của , từ điểm đến điểm yếu đều ghi tỉ mỉ. Thói quen, sở thích của cũng phân tích sót chút nào.
Giống như đang giải một bài toán, quyển sổ đang cố gắng hiểu tường tận con Trần Húc Ngôn.
Trang đầu tiên ghi tên: Hứa Nặc.
sững trong chốc lát, đó dần bình tĩnh.
Một đáng yêu như Hứa Nặc, ngờ cách yêu thầm tỉ mỉ đến .
Cửa phòng bất ngờ đẩy , Hứa Nặc vội vàng bước .
“Anh… ơi…” Cậu ngượng ngùng quyển sổ trong tay chút hổ.
“Đừng lo, kỳ thị . Em .” đưa quyển sổ, thấy rõ nụ nhẹ nhõm hiện lên gương mặt .
Hứa Nặc cùng . Có lẽ vì ghét đồng tính nên coi như cái cây để trút hết tâm sự, cứ thế thao thao bất tuyệt kể về điều của Trần Húc Ngôn.
Đôi mắt ánh lên thứ cảm xúc thận trọng nhưng rực rỡ, lấp lánh như vì nhỏ.
im lặng lắng nhưng hiểu thể mỉm nổi.
Một tình cảm mãnh liệt như của Hứa Nặc mới xứng đáng với sự chân thành của Trần Húc Ngôn. Còn , vẫn yêu bản nhiều hơn.
Lúc chia tay, dè dặt hỏi: “Anh… thấy thích con trai ? Em thể theo đuổi ?”
Có lẽ vài lời đồn trong câu lạc bộ, dò hỏi .
mím môi, khẽ vỗ nhẹ vai Hứa Nặc: “Chắc là đấy. Cố lên nhé.”
13
Thật , luôn giấu một bí mật.
Ngay cả Trần Húc Ngôn cũng từng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ban-trai-cu-o-duoi/3.html.]
là đứa trẻ nhận nuôi.
Dù lúc còn nhỏ, vẫn rõ ràng rằng họ cha ruột của .
Ba nuôi đối xử với , cho một tuổi thơ đủ đầy.
đến khi lên tiểu học, vì ham chơi mà điểm lúc nào cũng lẹt đẹt phía cuối, thái độ của họ đột ngột đổi.
Họ đều là nhân viên văn phòng, sống giữa môi trường những xuất sắc.
Việc học kém khiến họ cảm thấy mất mặt và họ bắt đầu dùng đủ cách để thúc ép thành tích của .
Không bài tập nâng cao thì ăn cơm, 90 điểm thì cho chơi.
Khi còn nhỏ, chậm hiểu, thật sự hứng thú với việc học.
bài chỉ .
Nước mắt ướt cả vở bài tập, họ cũng hề dỗ dành.
Nửa đêm sốt cao, đầu óc cuồng khó chịu.
bước , gõ cửa gọi ba .
Họ đ.á.n.h thức nhưng chịu mở cửa, nghĩ rằng đang giả vờ để trốn buổi học phụ đạo ngày mai.
Chuyện như thế cứ lặp lặp , dần trở nên trầm lặng trong ngôi nhà đó, còn nũng nịu đòi chơi như .
Họ tưởng ngoan ngoãn hơn.
Lên cấp hai, như bỗng chốc ngộ điều gì, thành tích học tập đột phá vượt bậc.
Lúc , họ cuối cùng cũng thể ngẩng cao đầu trong giới phụ , bắt đầu khen hết lời nhưng vẫn giả vờ khiêm tốn mặt ngoài, rằng “chúng chẳng quản gì nhiều”.
dần dần, họ bắt đầu hài lòng nữa.
Núi cao còn núi cao hơn, luôn những đứa trẻ giỏi giang hơn .
Ba bắt đầu đăng ký cho những lớp học thêm nâng cao, ép tham gia đủ loại cuộc thi.
Chỉ khi giành giải nhất, họ mới nở nụ với .
Kỳ thi cấp ba, đậu trường điểm.
Họ vui, vì thế họ đưa đến công viên giải trí mà từng mơ ước.
đó là điều ước năm lớp năm, còn bây giờ… thấy chẳng còn gì thú vị nữa .
giữa công viên, những đứa trẻ ba dắt tay đùa vô tư.
Lúc đó mới hiểu thì tình yêu cũng điều kiện.
ngoan ngoãn, học giỏi, lễ phép hiểu chuyện. một “đứa trẻ ” thì mới xứng đáng yêu thương.
... điều kiện để Trần Húc Ngôn yêu là gì?
gì đến mức khiến sẵn sàng hy sinh cả tương lai vì ?
chẳng gì cả.
Vậy nên… mới sợ tấm chân tình của .
14
Cuối tuần, Trần Húc Ngôn lấy cớ bàn luận về chủ đề tranh biện để hẹn ăn ở quán đối diện trường. từ chối thẳng.
Vì Lục Viễn hẹn từ , xem bộ phim mới rạp.
Không ngờ, khi và Lục Viễn đến tầng trung tâm thương mại thì đụng Trần Húc Ngôn.
Anh đang cầm một hộp bánh trứng nướng, đúng là mua từ tiệm bánh ngọt thích nhất.
Ánh mắt Trần Húc Ngôn chạm thì dừng trong giây lát. sợ chuyện với nên vội vàng kéo tay Lục Viễn lên tầng.
Trong suốt lúc xem phim, Trần Húc Ngôn ngừng nhắn tin cho . dám mở điện thoại xem.
Đến tận tối, vẫn trả lời tin nào. Khung trò chuyện đầy ắp những lời oán trách chua chát của .
Cuối cùng, dường như giận bất lực, gửi một tin:
[Tối mai sân vận động, chúng chuyện.]
[Nói xong , sẽ phiền em nữa.]
lặng lẽ chằm chằm mấy dòng tin nhắn . tự nhủ, giữa và vốn chẳng còn gì để .
tối hôm , vẫn đến sân vận động.
Để lộ vẻ như đang chờ , đồ thể thao giả vờ chạy bộ.
Mới chạy một nửa vòng, chợt thấy giữa sân một nhóm tụ tập.
Hình như họ đang chuẩn cho một điều bất ngờ gì đó.
thấy Hứa Nặc trong đám đông, tay ôm một bó hoa. Thấy , vui mừng vẫy tay chào.
Hứa Nặc đang chuẩn tỏ tình.
“Trước đây em luôn nghĩ đồng tính là thứ thể đem ánh sáng, nhưng hôm đó là đầu tiên khích lệ em. Cảm ơn , học trưởng.
Em nghĩ, đến lúc bước một bước . Dù kết quả thế nào… em cũng chấp nhận.”
Cậu siết c.h.ặ.t bó hoa trong tay, ánh mắt trong veo mang theo lấp lánh sự chân thành giấu .
mỉm nhưng trong lòng ngổn ngang cảm xúc. từng nghĩ, nếu Trần Húc Ngôn bắt đầu một mối tình mới, sẽ thấy nhẹ nhõm và sẽ thản nhiên chúc phúc cho .
giờ khắc , trong lòng chẳng nghĩ như .
thậm chí cảm thấy… một chút ghen tỵ.
Ghen tỵ với sự dũng cảm thẳng thắn và rực rỡ của Hứa Nặc mà .
Giống như hồi tiểu học, ghen với bạn cùng bàn, rõ ràng xếp hạng bét lớp nhưng ba vẫn đưa công viên chơi.
15
Giữa đám đông, bỗng hét lên: “Trần Húc Ngôn đến !”
Hứa Nặc lập tức chỉnh quần áo, căng thẳng đến mức các ngón tay cũng run rẩy.
thì lặng lẽ rời khỏi đám bóng cây tối om ở rìa sân trường.
Trần Húc Ngôn bước trung tâm sân, mặt mày rõ ánh đèn.
từ xa theo, chẳng ý định chứng kiến màn tỏ tình lãng mạn .
Trước đó Trần Húc Ngôn còn chuyện với .
nghĩ… tối nay chính là câu trả lời rõ ràng nhất .
Có thích nhiều hơn , giữa và chẳng còn gì để nữa.
rời khỏi sân trường, bất chợt thấy lòng trống trải đến lạ thường.
Chưa mấy bước, điện thoại sáng lên.
Trần Húc Ngôn: [Em đang ở ]
: [ đang ở ký túc xá]
Trần Húc Ngôn: [Hứa Nặc thấy em ở đây.]
Lời dối vạch trần trong tích tắc.
khẽ nhíu mày, dứt khoát trả lời nữa.
tăng tốc bước , chỉ nhanh ch.óng về phòng.
Trần Húc Ngôn ngừng gọi đến.
liên tục từ chối.
Ngay lúc định tắt máy, phía bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Giây tiếp theo, một ôm c.h.ặ.t lấy từ phía .
Mùi hương mát lạnh quen thuộc ập đến khiến thoáng ngẩn .
Trần Húc Ngôn thở nhẹ, hai tay siết c.h.ặ.t như sợ sẽ chạy mất.
sững ngoảnh : “Sao ở đây?”
“Trên con đường … chỉ điện thoại của em là liên tục sáng lên.”
“…”
Có vài sinh viên ngang qua, thỉnh thoảng liếc chúng bằng ánh mắt hiếu kỳ.
đẩy một cái.
cũng dùng nhiều sức mà Trần Húc Ngôn bỗng khom thụp xuống như thể đau đến chịu nổi.
“Anh ?”
“Vừa chạy nhanh quá… dày co thắt.”
Trần Húc Ngôn nhíu c.h.ặ.t mày, tay vẫn nắm lấy cánh tay .
vội đỡ lấy : “ đưa đến phòng y tế.”
“Không cần… trong ký túc xá của t.h.u.ố.c.”