Bạn trai quen qua mạng lại khuyên tôi đừng yêu nữa - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:44:34
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh dạy một môn tự chọn mà nghiêm túc như dạy môn chính, đương nhiên thích, cũng .

Còn , khi Brand chính là , nội tâm trải qua một chuỗi biến động dữ dội:

Kinh ngạc → căng thẳng → sợ hãi → buông xuôi → chấp nhận → mặc kệ tất cả.

Từ lúc đề nghị chia tay, tin nhắn của Thẩm Tu Minh hề ngừng .

Cho đến khi gửi tấm ảnh thẻ với dòng chữ [Học giả thỉnh giảng khoa Vật lý Đại học K: Thẩm Tu Minh], buộc đối mặt với một vấn đề:

Chia tay giáo sư , đó là sinh viên của … đáng sợ hơn, là tiếp tục yêu giáo sư, là sinh viên của … đáng sợ hơn?

nghĩ chắc là vế đầu.

Ít vế thì… hôn một cái, sẽ tha thứ?

Nghĩ đến khuôn mặt thanh quý, sâu thẳm, mang vẻ cấm d.ụ.c của Thẩm Tu Minh, hết đến khác gọi là “em yêu” trong voice.

Nghĩ đến đôi tay thon dài trắng trẻo của , chỉ xoay quả địa cầu, mà còn thể lạnh lùng chuyển tiền cho

Tai nóng bừng, chui khỏi chăn, mở khung chat với Brand:

[Có thể chia tay, nhưng em một điều kiện.]

Bên trả lời ngay lập tức:

[Em , chỉ cần chia tay, em gì cũng .]

do dự một lúc, từng chữ từng chữ gõ xuống:

[Anh … sẽ kèm Vật lý cho em, còn tính ?] 

4

Để Thẩm Tu Minh phát hiện là sinh viên của , những gì hỏi đều là kiến thức Vật lý của môn chính.

Từ đề nghị chia tay đó, lẽ để bóng ma trong lòng , nên cách chuyện với trở nên cực kỳ cẩn trọng.

[Em hiểu, chắc chắn là do giảng đủ rõ.]

[Bài em sai, chắc là đó dạy đến phần kiến thức .]

[Học mệt thì nghỉ , tối mai chúng học tiếp.]

Một Brand dịu dàng đến , chính là lớp thấy như một “đóa hoa đỉnh núi cao” lạnh lùng xa cách…

Cảm giác thật sự tách biệt.

Bạn huých nhẹ tay :

“Cầm Cầm, thấy… dạo Thẩm giáo sư trở nên dịu dàng hơn ?”

lúng túng cúi đầu:

“Có ?”

“Đương nhiên ! Hôm nay điểm danh hộ bạn cùng phòng, là ‘trọng tội’ luôn đấy! Vậy mà giáo sư chỉ bảo họ về bản kiểm điểm là xong!”

từng với Brand rằng, chọn học tiết 8 giờ sáng lớp 2 giờ chiều đều là chiến binh, vì dậy nổi là kỳ tích .

Khi đó chỉ khẽ , còn tưởng kỷ luật như chắc chẳng thể đồng cảm.

“Còn nữa! Giờ mỗi buổi học, thầy còn dành thêm 10 phút để giải đáp thắc mắc cho . Trước chỉ liếc qua câu hỏi một cái là bảo về tự sách, lên lớp thì bớt nghịch điện thoại .”

mà sắp chịu nổi nữa.

Hôm qua, giúp giải một vấn đề khiến bế tắc lâu.

Anh hỏi trực tiếp hỏi giảng viên lớp.

, sợ hỏi xong lộ luôn chỉ IQ của , hehe.

Anh khựng một chút, giọng dịu dàng như nước:

“Không . Em sợ như , chắc là vì thầy giáo  đó bình thường quá lạnh lùng.”

A a a a a!

Sự đổi kiểu “mưa dầm thấm lâu” , thật sự đ.á.n.h trúng tim !

Ý định gặp mặt ngoài đời, ngay khoảnh khắc sống dậy từ tro tàn! 

5

Muốn gặp thì gặp thôi, thì thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ban-trai-quen-qua-mang-lai-khuyen-toi-dung-yeu-nua/chuong-2.html.]

học kỳ cũng sẽ về Đại học K .

Đến lúc đó, giữa chúng sẽ còn là mối quan hệ “thầy – trò” nữa.

Chỉ là ngờ, ngày đó đến nhanh hơn tưởng tượng.

Bạn lúc nào cũng tin tức nhanh nhạy. Cô , theo nguồn tin đáng tin cậy, vị giáo sư dạy trai nhất khoa Vật lý – Thẩm Tu Minh – buổi dạy cuối cùng tuần sẽ rời .

Những buổi học còn sẽ do một giảng viên khác tiếp nhận.

Người nhận tin nội bộ bắt đầu “xây lầu” diễn đàn trường.

Đủ loại video, ảnh chụp lén Thẩm Tu Minh bay đầy trời.

bấm lưu ảnh, nhanh ch.óng suy nghĩ xem nên thẳng thắn với thế nào.

Gặp chuyện khó, dùng… cơ học lượng t.ử.

quyết định đến thư viện bình tĩnh , tìm chút dũng khí.

Ôm một chồng sách, cuối cùng cũng tìm một chỗ trống ở góc khu sách nguyên bản.

Chỗ từ bên ngoài dễ thấy, nếu giờ dân ôn thi cao học chiếm hết .

lấy điện thoại , dán đoạn soạn sẵn trong ghi chú khung chat:

[Anh yêu, lẽ đoán , chúng học cùng một trường.]

[Em  nghĩ chúng thể gặp mặt.]

[Trước khi mặt trời lặn, em sẽ đợi cửa thư viện phía Bắc.]

Chỉ ba dòng ngắn ngủi, hết đến khác, cuối cùng hạ quyết tâm, chuẩn nhấn gửi…

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng trò chuyện nén thấp.

Trong đó một giọng … quen đến mức khiến tim thắt .

“Tu Minh, vội quá đấy. Không chịu nổi sự nhiệt tình của mấy cô bé trong trường chúng chứ?”

“Đừng đùa kiểu đó. thể nào hứng thú với mấy đứa nhóc .”

“Đùa chút thôi mà, kén chọn. Nghe cộng sự nghiên cứu ở nước ngoài của về nước ? Lần cũng là vì cô nên…”

Rầm!

Chồng sách mắt đột nhiên đổ sập.

“Ai đó?” Giọng bên ngoài tiến gần.

Rùa

giật .

Tay run lên.

Tin nhắn… gửi .

Chỉ cách một giá sách, vang lên tiếng thông báo tin nhắn.

6

Tim như nhảy vọt lên cổ họng.

Tiếng bước chân đột ngột dừng .

.” Thẩm Tu Minh tiến về phía nữa, “Có việc đột xuất.”

“Này! Nói tối nay đ.á.n.h bóng với bọn mà, cho leo cây ?”

“Các cứ chơi , bữa khuya bao. đón .”

“Ồ~~ hiểu . Nhớ gửi lời hỏi thăm Kiều Chi giúp nhé.”

“Cậu của cô ? Muốn hỏi thì tự hỏi.”

“Xì. Đi , cái đồ yêu là quên bạn!”

xổm xuống, nhặt từng quyển sách rơi vãi. Một đôi giày thể thao lọt tầm mắt.

“Em sinh viên, cần giúp ?”

 

Loading...