“Không.” Ai đó trả lời cực kỳ kiệm lời.
“Ồ. Không ghen thì , lát nữa em còn ăn với họ.”
Anh đột nhiên dừng .
đ.â.m sầm lưng , mũi đau nhói.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y , kéo nhanh về phía , thẳng đến phòng cuối.
Rồi với trí óc đáng sợ, nhanh ch.óng giải hết các câu đố, lấy chìa khóa cứu đồng đội.
vội rời , mà đóng cửa , biến căn phòng thành “mật thất” nữa.
Một tay chống bên cạnh , môi mát lạnh ghé sát tai:
“Em yêu… thể đừng nữa, chỉ thôi ?”
Giọng khiến tê dại.
Không ngờ dùng chiêu … rõ mềm lòng với kiểu “ ở cao mà chịu hạ vì tình”.
liếc qua góc phòng, vỗ nhẹ tay :
“Có camera đấy.”
Anh bật , ánh mắt trong bóng tối sáng như hồ ly:
“Không , góc mặt. Ra ngoài cũng chẳng ai nhận .”
Anh siết tay, kéo lòng:
“Đồng ý với , đừng ăn với , ?”
“…Ừ, .”
Cuối cùng vẫn “mỹ nam kế” của dụ dỗ thành công.
Khi , Đào T.ử chúng như tin nổi:
“Sao lâu thế? tưởng hai NPC bắt luôn !”
Trần Húc thì thẳng hơn:
“Không chứ, Thẩm Tu Minh! Một cái mật thất mà còn khó hơn vật lý tiên tiến ? Làm kẹt lâu thế?”
Thẩm Tu Minh giải thích, trêu mà còn vẻ vui, liếc một cái, nhàn nhạt :
“ là kẹt thật. Cô khó hơn vật lý.”
lập tức hiểu ý , mặt đỏ bừng.
Mà rằng…Những dòng chảy ngầm giữa và Thẩm Tu Minh, sớm Kiều Chi thấy hết .
14
Chơi xong escape room, lấy cớ đau đầu về ký túc xá.
Đã hứa với Thẩm Tu Minh thì vẫn nên giữ lời.
Vừa về đến nơi, điện thoại gọi tới.
: [Anh gắn định vị lên em ? Sao em về đến ký túc?]
Bên vang lên tiếng trầm đầy từ tính:
[Từ mật thất về ký túc xá, tính theo thời gian xe buýt, cộng thêm tốc độ bộ của em, thì giờ . Anh còn chừa dư mười phút.]
: [Mười phút?]
Thẩm Tu Minh: [Để phòng một chú mèo tham ăn nào đó dừng ăn vặt ven đường.]
cái bánh rán hoa quả còn đang ăn dở bàn, hì hì.
: [Thẩm giáo sư liệu sự như thần.]
Thẩm Tu Minh: [Em thấy kiểm soát quá ?]
: [ Nếu em thấy thoải mái, em sẽ với . Ngược , nếu vui, cũng cho em .]
Nếu hiểu lòng , càng một mối quan hệ .
Thẩm Tu Minh: [Hôm nay thấy em với , đúng là vui.]
: [ Em . Đào T.ử vẫn chuyện của chúng , còn giúp em thoát ế. Để em giải thích với .]
Thẩm Tu Minh bỗng căng thẳng:
Rùa
[Em định giới thiệu với bạn bè ? Anh cần chuẩn gì…]
cắt lời :
[Thẩm giáo sư, giống mấy trai đầu yêu thế… khoan , …]
Thẩm Tu Minh khẽ ho hai tiếng:
[Ở nước ngoài bận, về nước càng bận hơn, thời gian thôi.]
tin một như ai theo đuổi, bảo Trần Húc cứ chê kén chọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ban-trai-quen-qua-mang-lai-khuyen-toi-dung-yeu-nua/chuong-9.html.]
Chợt thấy may vì chúng quen qua mạng mới gặp ngoài đời, nếu lẽ chỉ là hai đường thẳng song song.
Dỗ dành xong Thẩm Tu Minh, tâm trạng , ngủ một giấc trưa ngon lành.
Buổi chiều lay tỉnh.
Mấy đứa bạn cùng phòng vây quanh giường , liên hồi:
“Cầm Cầm! Mau dậy ! Có tỏ tình với !”
Tỏ tình?!
giật tỉnh hẳn, dụi mắt:
“Ai tỏ tình?”
“Một da ngăm siêu trai! Trường khác! Đang !”
“Mau dậy! Thay đồ !”
Hả? Da ngăm? Trường khác?
lập tức tỉnh ngủ .
Không chứ?!
khoác vội cái áo, đầu tóc rối bù chạy xuống.
Hoàng hôn buông xuống, trời nhá nhem.
Chu Vọng khu ký túc xá nữ, bày một hình trái tim lớn bằng nến, tay ôm bó “hoa” từ gấu bông, căng thẳng mong chờ về phía .
định chạy về, nhưng bạn cùng phòng kéo .
Chu Vọng thấy , mắt sáng lên, chạy tới đưa bó hoa:
“Cầm Cầm, thích . Có thể cho một cơ hội ?”
còn kịp , xung quanh bắt đầu hò reo:
“Ở bên ! Ở bên ! Ở bên !”
định từ chối, thì khóe mắt chợt thấy hai đang về phía .
Là Thẩm Tu Minh… và Kiều Chi.
Kiều Chi ngẩng đầu gì đó với , mặt vẫn mang nụ .
Thẩm Tu Minh vẻ mặt thản nhiên, dường như cô gì, ánh mắt lạnh như băng thẳng về phía .
Tim thắt .
“Chu Vọng, cảm ơn . bạn trai , xin .”
cúi xin , đầu ký túc xá.
Vừa nhắn cho Thẩm Tu Minh:
[Em chuyện , tính lên đầu em đấy.]
Anh trả lời.
Càng nghĩ càng sốt ruột, nhớ đến việc và Kiều Chi cùng trong trường, cảm giác tủi dâng lên nghẹn .
[Anh trả lời em, em cũng thèm trả lời nữa!]
Điện thoại rung lên, là cuộc gọi voice của Thẩm Tu Minh.
“Alo…” nghẹn ngào.
“Ai dám để ý đến em.” Bên bất lực .
“Còn ai nữa, ai câu đó thì là đó.”
“Cầm Cầm, .”
Giọng trong điện thoại và ngoài đời chồng lên .
lập tức đầu…
Thẩm Tu Minh ngay phía , đầy bất lực.
lao tới, ôm chầm lấy .
Anh vội dang tay đỡ lấy :
“Không sợ khác thấy ?”
vùi mặt vai :
“Thấy thì bảo… Thẩm giáo sư dụ dỗ em.”
Lồng n.g.ự.c rung lên vì .
“Được. Vậy cho xứng tội danh , thì thiệt quá.”
Anh mở áo khoác, bọc trong, ôm kín mít.