Tiếng đồ vật rơi xuống đất vang lên, đó là giọng nghiến răng nghiến lợi.
“Tham Ngọc, em đừng hối hận! Lần em cầu xin cũng vô ích!”
ngoài cửa phòng bệnh câu đó, đưa tay day nhẹ trán.
Thôi , còn tưởng như .
Gương mặt thật sự đến mức thể nổi.
Vừa khéo hợp với bộ não nghèo nàn của .
2
xách áo vest bước khỏi khu nội trú thì gặp quen.
“Ninh tỷ, chị đến đây?”
Thẩm Ninh thấy thì mỉm .
“Nghe bạn trai em gặp t.a.i n.ạ.n nhập viện, chị đại diện công ty đến thăm một chút.”
liếc giỏ trái cây chị xách theo, đưa tay nhận lấy, rút một quả táo c.ắ.n một miếng.
“Cho ăn bằng cho em ăn.”
Thẩm Ninh động tác của , bất lực đưa điện thoại qua, đó là một bài đăng mạng xã hội.
Là của Lương Hựu An đăng.
Nội dung : “Có đây là huân chương vì cứu cô ”, kèm theo một tấm ảnh chụp chung với Liễu Chi.
Thẩm Ninh nhíu mày.
“Chị đang định hỏi em chuyện là .”
thở dài, chỉ sang quán cà phê bên cạnh.
“Đổi chỗ chuyện.”
…
Thẩm Ninh ngạc nhiên.
“Ý em là hai thật sự chia tay ? Vậy hợp tác giữa công ty và nhà họ Lương còn tiếp tục ?”
gật đầu.
“Chuyện hợp tác với nhà họ Lương, em sẽ tìm Lương tổng bàn .”
Thẩm Ninh nhấp một ngụm cà phê.
“Hợp tác giữa Linh Xu Công Nghệ và nhà họ Lương ban đầu thiết lập tiền đề em và Lương Hựu An đính hôn, giờ em tìm Lương tổng bàn , e rằng ông sẽ dễ phối hợp.”
chống cằm, bất lực.
“Cùng lắm nhường thêm chút lợi ích thôi, nhà họ Lương chuyển hình lâu, hợp tác với Linh Xu là lựa chọn nhất của họ… dù em cũng thể chịu đựng Lương Hựu An nữa.”
Thẩm Ninh .
“Chúc mừng em cuối cùng cũng chia tay.”
“Trong mắt chị, Lương Hựu An đầu óc rỗng tuếch, năng lực kinh doanh thua xa bố , mấy dự án phụ trách ở Lương thị phản hồi cũng bình thường…”
Chị hạ thấp vai, ánh mắt tràn đầy tò mò.
“ đây em trông giống mối tình đầu của em, giờ đối diện gương mặt đó cũng nỡ chia tay ?”
Ánh mắt khẽ biến đổi.
“Anh gặp tai nạn, mặt thêm một vết sẹo, còn giống nữa.”
Thẩm Ninh hiểu , gật đầu.
“Thảo nào, văn học thế của em cũng đến hồi kết .”
“ em thật sự vẫn nhớ mãi mối tình đầu đó ?”
nhấp một ngụm cà phê, lười biếng dựa lưng ghế.
“Ninh tỷ, chị mà, những năm nay thứ em gần như đều , nhưng con khi trưởng thành, càng nhiều thứ trong tay càng nhớ đến những điều năm xưa thể với tới.”
“Dù cũng quá khắc cốt ghi tâm, nếu em cũng chẳng tìm một thế để yêu.”
Thẩm Ninh hỏi tiếp.
“Mối tình đầu của em đột nhiên mất liên lạc ? Sau em tìm nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ban-trai-the-than-bi-huy-sac-vi-tra-xanh-toi-lien-ket-hon-voi-anh-trai-anh-ta/2.html.]
ly cà phê, thất thần.
“Có chứ, du học, xuống máy bay sẽ liên lạc với em, kết quả cả biến mất, em nhờ điều tra cũng bất kỳ thông tin nào về .”
“Giống như cố tình ém tin, em tìm nữa.”
Thẩm Ninh thở dài bất lực.
“Tham Ngọc, em căn bản buông xuống , gửi thông tin cho chị, chị giúp em điều tra .”
3
Trong tòa nhà Linh Xu Công Nghệ.
họp xong, trở về văn phòng xuống.
Thư ký gõ cửa bước .
“Tham tổng, Tiểu Lương tổng đến , hiện đang ở lầu.”
gật đầu, ngẩng lên hỏi.
“Hôm nay còn công việc gì nữa ?”
“Buổi tối một bữa tiệc.”
đồng hồ, thấy thời gian còn sớm.
“Vậy cho lên .”
Mấy ngày nay khá bận, vẫn để ý đến Lương Hựu An.
Dù ngày nào cũng đăng những dòng trạng thái kỳ quặc.
Suốt ngày tiệc tùng xa hoa trụy lạc.
Trong mỗi bài đăng đều bóng dáng Liễu Chi.
Đôi khi còn đột ngột gửi cho một dấu chấm.
Quá nhiều khiến phát phiền, liền chặn thẳng tay.
Hai ngày tới cũng tìm Lương tổng bàn chuyện hủy hôn, tiện thể luôn về hợp tác .
Vì thế với Lương Hựu An, vẫn nên giữ chút thể diện mà gặp một .
tự cho rằng một yêu cũ đủ lịch sự, kết quả thấy Lương Hựu An tức đến bật .
Bởi câu đầu tiên là chất vấn vì đe dọa gia đình Liễu Chi.
suýt móc tai xem nhầm .
“…Anh cái gì?”
Lương Hựu An mặt lâu gặp, cô dường như chẳng hề ảnh hưởng.
Tại chỉ đau khổ.
Anh chợt nhớ lời định .
“Tham Ngọc, em trách thiết với Liễu Chi, nhưng em cũng thể vì thế mà bắt nạt nhà họ Liễu, tối qua Liễu Chi suýt nữa nghĩ quẩn .”
giơ tay chỉ .
“? Bắt nạt nhà họ Liễu?”
Lương Hựu An , nhịn tiến gần, hít mùi hương quen thuộc thuộc về riêng .
Anh lặng lẽ hít sâu, cổ họng khẽ động.
nhếch môi nhàn nhạt.
“Một phút kiếm bao nhiêu tiền, nhà họ Liễu xứng để tốn thời gian ? Vì ai? Vì ?”
“Lương Hựu An, đừng buồn nữa, và Liễu Chi thế nào cũng mặc, đừng đến phiền , rảnh mấy chuyện .”
Anh cúi mắt.
Thật đến cãi với .
Anh sẽ chuyện đó, chỉ tìm một cái cớ để gặp .
Nhìn thấy cảm xúc của vì mà d.a.o động, tim truyền đến cảm giác tê dại kỳ lạ.
Gây nghiện đến mức đáng sợ.
Giờ , càng giữ trong tay, ôm lấy, hôn , ép … hoặc cầu xin đừng bỏ rơi .