Chương 3
trả tiền thật.
Chu Kỳ như đang nghĩ gì:
“Giá trị cảm xúc cũng quý.”
“Với …” - bổ sung bằng giọng lơ đãng - “...trả tiền thật thì tính chất khác.”
“…”
Dù tay ấn lên bụng, nhưng mặt rốt cuộc vân dày tới mức thật sự dám sờ soạng giữa chốn đông .
Chỉ là ánh đèn đường gần đó hắt tới, rơi lên gương mặt Chu Kỳ, trông như một đàng hoàng nghiêm chỉnh.
những đường nét thẳng thừng, gợi cảm ngay mắt phơi bày trần trụi sự tương phản của .
“Bạn Chu…” - nuốt nước bọt - “Bộ ai khen hình , cũng cho sờ hết ?”
“……”
Chu Kỳ sững một thoáng, nhếch môi với :
“Không hẳn, còn tùy tâm trạng.”
chân thành:
“Đừng hào phóng quá. Em thật sự sợ thấy là nổi ý đồ.”
Câu đùa.
Ông thật sự đúng gu của .
Ai ngờ dứt lời, con trai mặt bật :
“Em định theo đuổi ?”
?
Tới lượt não trống rỗng.
Chưa kịp gì, Chu Kỳ tiếp lời:
“Vậy thì em cố gắng , khó theo đuổi lắm.”
Khoan.
Anh … đang thả thính ?
Về tới ký túc xá, cả ba bạn cùng phòng đều mặt.
hỏi một câu:
“Mọi , nếu một thằng con trai nhắc bạn rằng theo đuổi nó thì cố lên, nghĩa là gì?”
Trưởng phòng lên tiếng đầu tiên:
“Làm màu.”
Bạn cùng phòng 2:
“Trai hướng nội mà dâm.”
Bạn cùng phòng 3:
“Trap boy.”
“Nếu… đúng gu thì ?”
Trưởng phòng nhíu mày:
“ cỡ nào? Đàn ông trai giống như bẫy lừa tình, chuyên lừa mấy đứa con gái háo sắc như .”
“……”
Nói thì , lời của vẫn câu .
Trước đây chỉ bằng ánh mắt thưởng thức.
Giờ nhiều , tới mức còn giữ tâm hồn thanh tịnh, lăn qua lăn mãi ngủ .
Tối mơ thấy Chu Kỳ kéo tay sờ bụng .
Ngoài đời thì rụt rè dám sờ, trong mơ sờ .
Sáng thứ Hai, tiết đầu lúc tám giờ, như mộng du bò dậy, mơ màng ăn sáng.
Vì để ý, nên cái ghế bên cạnh vấp , sắp loạng choạng ngã sang bên.
Ngay lúc đó, một bàn tay từ phía vươn , đỡ lấy vai , tiện thể giữ vững.
theo phản xạ đầu, lời cảm ơn cũng thốt :
“Cảm ơ…”
Một gương mặt trai hiện ngay mắt.
“Chu Kỳ?”
Người mặt “ừ” một tiếng, tay còn bưng khay đồ ăn:
“Lúc nãy thấy em . Đi đường mở mắt, buồn ngủ tới ?”
oán trách liếc một cái.
Tại ai chứ?
Chu Kỳ tự nhiên đặt khay xuống mặt .
Ngay đó, thấy ba đứa bạn cùng phòng vốn ăn sáng với ăn ý xuống bàn phía .
“……”
Điện thoại rung lên, nhóm chat ký túc xá tin nhắn mới:
【Cái lừa tình mà là ? Tớ đồng ý】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ban-trai-toi-la-kieu-nguoi-noi-duoc-la-lam-duoc/chuong-3.html.]
【Đồng ý +1】
【+1】
……
“Còn tám phút nữa là lớp, em ngơ gì?”
Chu Kỳ đưa tay quơ quơ mặt .
liếc giờ, lập tức cúi đầu ăn.
Sau khi ăn sạch trong chớp mắt, dậy định .
Lúc lên, chợt nhớ gì đó, gương mặt Chu Kỳ vài giây.
“Bạn Chu, tối nay ăn tối cùng em ? Em mời.”
Đã mở miệng hẹn , thì chuẩn tinh thần từ chối.
giây tiếp theo…
“Được.”
…
hẹn Chu Kỳ ăn ở một nhà hàng ngoài trường.
Chiều tối gặp , quần áo đổi so với buổi sáng.
Quần jeans rộng, áo polo trắng.
Không xa, ăn cùng Chu Kỳ, ít nhất cũng mắt.
Ít nhất chứng minh một điều: việc dạo nảy sinh sắc tâm vô cớ.
“Tối nay còn kế hoạch gì khác ?” - hỏi.
“Không. Sao thế?” - Chu Kỳ sang.
Cách ăn cũng , thôi thấy ngon miệng.
Có lẽ vì ăn cay, môi đỏ.
“Đi xem phim ? Dạo phim đang hot.”
Không ngờ, xong câu , Chu Kỳ bỗng :
“Ý gì đây, theo đuổi ?”
“Không ?”
“Được.” - Anh .
thật sự kinh nghiệm theo đuổi khác, nên cũng hiểu khi theo đuổi những câu như thì rốt cuộc là ý gì.
Xem phim, chỉ một thùng bắp rang.
Trong bóng tối, đầu ngón tay chạm là chuyện khó tránh.
Tim đập thình thịch.
Quay sang bên cạnh đang chăm chú xem phim, đường nét nghiêng của gương mặt cũng .
C.h.ế.t .
Khoảnh khắc , thật sự nhận , mấy ngày nay xem bụng sáu múi xem tới mức nảy sinh tình cảm .
Giờ thấy ảnh bụng của Chu Kỳ, thể giữ tâm thế thưởng thức nữa.
thèm .
hạ lưu.
sửa.
Thời tiết dần trở lạnh, nhưng vòng bạn bè của Chu Kỳ vẫn mát mẻ.
Việc trêu quá quen tay:
【Trời lạnh , dám tưởng tượng nếu bụng sáu múi để sưởi tay thì em sẽ hạnh phúc cỡ nào】
Chu Kỳ trả lời nhanh:
【Cho em cơ hội mà em cũng dùng 】
:
【Em là con gái truyền thống, chỉ dám sờ bụng sáu múi của bạn trai thôi】
Một lúc , thấy câu quen thuộc:
【Xuống lầu】
Chỉ là , phía còn kèm thêm một câu:
【Em bây giờ bạn trai 】
Lần xuống lầu, Chu Kỳ mặc áo khoác đen.
chạy lạch bạch tới, còn là bộ đồ ngủ lông xù.
“Lạnh ? Sao mặc thêm chút?” - .
cong cong mắt , hỏi một câu chẳng liên quan:
“ mà… hình như em cũng theo đuổi đàng hoàng .”
Khoảng thời gian , cũng chỉ là mỗi ngày nhắn tin, khen vòng bạn bè, ăn cơm cùng , thêm chút là tặng mấy món quà nhỏ.
Trên tay Chu Kỳ đang đeo chiếc vòng tay tặng.
Nghe , bật :
“Theo em thì thế nào mới gọi là theo đuổi?”