Chương 5
sững .
Cho tới khi Chu Kỳ xuất hiện mặt , vẫn thấy chân thật.
Anh ôm , khẽ:
“Người đàn ông mà bạn Thẩm sờ, nhất định đưa tới tận nơi chứ.”
Hoài thị nổi tiếng với cảnh biển.
Chu Kỳ tới , đương nhiên tròn bổn phận chủ nhà.
Chiều tối, chúng bãi biển xem hoàng hôn.
Màn đêm dần buông, đèn xung quanh lượt sáng lên.
Người qua kẻ .
Không xa bỗng nhiên náo nhiệt hẳn.
Quay đầu , hóa đang cầu hôn.
Chàng trai quỳ một gối, giọng to và đầy nhiệt huyết, hỏi cô bạn gái mặc váy đỏ:
“Em đồng ý lấy ?”
Dù cách một đoạn vẫn rõ.
Cô gái che miệng, đưa tay trái , để trai đeo nhẫn cho .
Ánh sáng bên đó , gió biển thổi qua, bầu khí giữa đôi nam nữ cầu hôn và bạn bè xung quanh khít tới mức hảo.
nhịn cảm thán:
“Lãng mạn thật đấy.”
Chu Kỳ hỏi:
“Lãng mạn lắm ?”
“Không lãng mạn ?” - phản hỏi, đang định thêm gì đó với .
Giây tiếp theochỉ thấy chụm hai tay miệng như cái loa, mặt biển, hét to:
“Thẩm Văn Âm, thích em, em đồng ý ở bên khônggg?”
gần như luống cuống lao tới bịt miệng .
“Anh cái gì !” - là cái tên bạn trai trời đ.á.n.h.
Chu Kỳ bịt miệng, nhưng mắt thì cong cong .
Anh còn hôn nhẹ lòng bàn tay , vô tội mà cũng hư, hỏi :
“Anh tưởng em thích kiểu lãng mạn chứ.”
hổ tới mức chỉ đào hố chui xuống, kéo cho bằng .
Chu Kỳ vẫn :
“Em còn trả lời mà, em đồng ý ở bên ?”
nhét thẳng quả dâu hồ lô mua miệng .
“Ăn còn chặn nổi cái miệng .”
Anh c.ắ.n một quả, ăn .
Trời muộn, đưa về khách sạn.
Đã tới đây , tiện thể lên xem chỗ ở mấy hôm nay.
Chỉ là cửa, Chu Kỳ hỏi một câu:
“Em còn nhớ từng gì ?”
“Hả?”
Anh đột nhiên cúi xuống, ép cửa, khóe môi cong lên:
“Em là gặp mặt sẽ hôn tới c.h.ế.t.”
“…”
Nghỉ lễ gặp , lâu dần tật bừa của cũng tái phát.
Tối gọi video, lúc Chu Kỳ tắm xong, sạch sẽ gọn gàng, là thấy thèm, thế là mấy câu trêu chọc cứ tuôn như mất tiền.
Anh coi là thật.
Lúc ghé sát , ch.óp mũi cọ nhẹ mũi , mật tới mức như lông vũ gãi thẳng tim.
“Lại mà giữ lời ?”
Có lúc thật sự thấy Chu Kỳ đúng là một cái bẫy lừa tình nhắm riêng .
Anh xin một nụ hôn, nhưng chỉ kiềm chế cọ mũi, hôn nhẹ cằm , duy nhất là chạm môi.
Hơi thở quấn lấy .
Cho tới khi chịu nổi cái cảm giác tim trêu chọc đến khó chịu liền chủ động tìm tới môi .
Giây tiếp theo, tay trái Chu Kỳ đặt đầu , nụ hôn ập tới dữ dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ban-trai-toi-la-kieu-nguoi-noi-duoc-la-lam-duoc/chuong-5.html.]
thậm chí nụ hôn đó kéo dài bao lâu.
Ban đầu là ở cửa, đó thì cả hai ngã xuống giường.
Chu Kỳ vùi mặt trong hõm cổ , thở nóng ấm phả lên da.
Anh còn khẽ, nắm tay :
“Bạn Thẩm cuối cùng cũng một .”
“……”
Một lúc lâu , Chu Kỳ dậy:
“Được , đưa em về nhà.”
sững , tiếp:
“Hay là… tối nay em ở khách sạn…”
Anh còn hết, bật dậy:
“Em về nhà.”
Chu Kỳ :
“Lo gì chứ? Ý là, nếu em ở khách sạn thì xuống mở thêm một phòng.”
:
“… Em sợ là em kiềm .”
Câu chọc Chu Kỳ, nhưng cứ thấy đang nhạo sắc tâm mà gan .
Trên đường về, mới chậm chạp nhận việc Chu Kỳ bảo đưa về khách sạn vốn dĩ ý đồ khác.
Thế mà xe, còn nắm tay , hai tay xoa xoa bóp bóp, thỉnh thoảng đan mười ngón.
Thôi bỏ .
Chu Kỳ ở Hoài thị chơi mấy ngày về.
Cuối cùng cũng qua năm mới, khai giảng trở , tiết học ít hơn nhiều, cũng thuận lợi tìm chỗ thực tập.
Chỉ là chỗ thực tập xa trường, đành ngoài thuê nhà.
Chu Kỳ xem nhà cùng , cuối cùng chọn chọn , thuê một căn một phòng ngủ một phòng khách và ban công.
Sau đó là mua đồ, dọn dẹp.
Cuối cùng, cả hai mệt rã rời.
rút điện thoại định gọi đồ ăn thì Chu Kỳ giữ .
“Bạn Thẩm gì ném nửa tháng lương thực tập tiền thuê nhà ,
nên gặm tạm bạn trai .”
Anh sờ tay .
“Bạn trai em thật cũng chút tiền.”
Anh đưa cho xem dư.
“…”
“Em bắt đầu thù ghét giàu , cướp đây!”
Chu Kỳ liếc một cái, những ngón tay dài lướt mấy cái màn hình.
Điện thoại vang lên thông báo, :
“Cho mượn điện thoại chút.”
nghĩ nhiều, đưa qua.
Kết quả thấy mở khung chat giữa và , nhận khoản chuyển 5.200 gửi sang.
?
Chu Kỳ dang tay về phía , lả lơi:
“Ngoài cướp tiền, em định cướp thêm chút sắc ?”
“…”
Trong thời gian thực tập, Chu Kỳ thỉnh thoảng sẽ qua căn hộ thuê.
Có hôm tan về, thấy đeo tạp dề bận rộn trong bếp, mùi thức ăn lan khắp nhà, còn thấy hạnh phúc.
Chu Kỳ giữ học cao học tại trường, theo kế hoạch còn học thêm mấy năm nữa.
Mỗi tuần cũng về trường, ăn cơm với Chu Kỳ thì đúng lúc gặp mấy bạn cùng phòng của , thế là chung bàn luôn.
Giờ thì quen hết bạn cùng phòng của .
Nhân lúc Chu Kỳ mua canh hầm, một trong họ than thở với :
“Bạn Thẩm, thử xem. Ngày nào cũng ở ký túc khoe yêu đương, ngoài cái mặt , bạn còn thích chỗ nào nữa?”
nghĩ một chút, khá uyển chuyển:
“Trước đây tớ khá thích xem vòng bạn bè của .”
“Vòng bạn bè?”