BÁO HIẾU MẸ CÒN BỊ CHÊ PHIỀN PHỨC, TÔI DỨT KHOÁT HỦY CHUYẾN DU LỊCH - 5

Cập nhật lúc: 2026-01-06 11:08:57
Lượt xem: 389

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cặp con .”

“Có còn họ cãi .”

 

“Bà động chút là mắng con gái lớn.”

“Nói mày lời tao.”

“Có ép tao c.h.ế.t ?”

 

nghẹt thở.”

“Sống với kiểu như .”

 

“Con gái lớn chỉ lấy trang sức.”

“Như còn là nhẹ đấy.”

 

“Nếu là .”

bán luôn cả căn nhà.”

“Cho họ gầm cầu mà ở!”

 

“Bà cưng con gái út ?”

“Mọi nhớ kỹ mặt con gái út của bà .”

“Cho nó lấy chồng.”

“Ở bên bà cả đời.”

“Cho bà cưng!”

 

Bình luận mạng càng lúc càng dữ dội.

 

Kiều Thanh Nguyệt quen sống sung sướng.

 

Hoàn chịu ủy khuất.

 

cầm điện thoại.

 

Chửi trả từng bình luận một.

 

Cư dân mạng tức giận.

 

Tìm đến tận bệnh viện gây chuyện.

 

cũng ngờ.

 

chỉ bốc đồng.

 

Mà còn ngu xuẩn.

 

Nhiều kéo đến như .

 

chẳng những sợ.

 

Còn cãi tay đôi với cư dân mạng.

 

Khiến họ tức đến mức.

 

Ném trứng thối .

 

Mẹ thương cô đến tận xương tủy.

 

Bất chấp tay còn đang truyền dịch.

 

Lao tới che chở cho Kiều Thanh Nguyệt.

 

Đám cư dân mạng .

 

Vẫn còn đạo đức.

 

Chỉ nhắm Kiều Thanh Nguyệt.

 

Không động tới .

 

Thấy che chắn.

 

Họ chỉ bảo bà trông chừng kỹ cô .

 

Đừng để ngoài sủa bậy nữa.

 

Rồi mới rời .

 

khi .

 

Họ đăng một đoạn video của lên mạng.

 

Chính là cảnh bà ôm c.h.ặ.t Kiều Thanh Nguyệt.

 

Tiêu đề cũng thú vị:

【Nếu đổi là con gái lớn đối xử như , bà che chở ?】

 

chằm chằm câu đó lâu.

 

Rồi mới đưa ánh mắt lên khuôn mặt .

 

Hai mươi tám năm qua.

 

Đây là đầu tiên thẳng ngũ quan của bà.

 

Gò má nhô cao.

 

Tròng trắng nhiều hơn tròng đen.

 

Chẳng đây chính là tướng mạo “khắc nghiệt hiện rõ” mà thầy bói ?

 

Vậy mà hồi nhỏ.

 

tướng khắc nghiệt.

 

đột nhiên thấy bà buồn .

 

Bản khắc nghiệt mà hề tự .

 

tắt điện thoại.

 

Muốn yên tĩnh một chút.

 

Kiều Thanh Nguyệt đổi hết tới khác gọi cho .

 

máy nào.

 

nhắn tin.

 

“Kiều Tiện Du.”

“Nhìn xem chuyện chị kìa.”

“Mẹ đang viện.”

“Em cũng đ.á.n.h.”

“Chị lòng ?”

 

“Bây giờ mặt mũi chúng đều phơi bày.”

“Ra đường là chỉ mũi c.h.ử.i.”

“Chị đắc ý lắm đúng ?”

 

cho chị .”

“Trong vòng một ngày.”

“Chị đăng bài mạng.”

“Nói chúng bán trang sức của chị.”

“Nếu sẽ cho đập cửa hàng của chị!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/bao-hieu-me-con-bi-che-phien-phuc-toi-dut-khoat-huy-chuyen-du-lich/5.html.]

xóa sạch.

 

Đổi sang điện thoại mới.

 

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

 

tới ngày thứ năm.

 

Bố tìm tới cửa hàng.

 

Mấy ngày nay ông chăm trong viện.

 

Chắc khổ.

 

Cả gầy hẳn.

 

mềm lòng trong chốc lát.

 

Định mời ông uống nước.

 

ông bất ngờ tát một cái.

 

“Chỉ vì mấy món trang sức.”

“Mà mày đẩy và em mày lên đầu sóng ngọn gió.”

“Để tất cả mắng c.h.ử.i họ.”

“Mày ép họ c.h.ế.t.”

“Rồi mày mới thoải mái ?”

 

Bố mở điện thoại.

 

Gửi cho một đoạn văn.

 

Muốn ép đăng mạng.

 

hất văng điện thoại của ông.

 

Trừng mắt ông:

“凭什么?”

“凭什么?”

 

“Chỉ vì bà sinh mày.”

“Bà mày!”

Bố chỉ thẳng mũi mắng.

 

châm chọc:

.”

“Bà sinh con.”

“Con nên cảm ơn bà !”

 

sinh nuôi dưỡng t.ử tế.”

“Mà trăm bề mắng nhiếc.”

“Đó là tội.”

“Bố ?”

 

“Thiên vị Kiều Thanh Nguyệt.”

“Tính kế tiền của con.”

“Để nuôi con gái bảo bối của bà .”

“Đó là ác.”

“Bố hiểu ?”

 

“Còn nữa.”

“Con nữa.”

“Đó bao giờ là mấy món trang sức.”

“Mà là mạng sống của con!”

 

“Bố năm ngoái con đưa bà du lịch ?”

“Bởi vì bà trơ mắt con ức h.i.ế.p.”

“Mà mặc kệ!”

 

Chuyện tới nước .

 

nhớ cơn ác mộng năm ngoái nữa.

 

Năm ngoái.

 

Cửa hàng quần áo của gài bẫy.

 

Khiến bảy tám vạn tiền hàng giao .

 

Đối phương cho chút đường thương lượng nào.

 

Đòi bồi thường gấp đôi tiền vi phạm hợp đồng.

 

chịu.

 

Họ mất kiên nhẫn.

 

Lập tức tìm mấy đàn ông.

 

Bịt miệng .

 

Sàm sỡ ngay trong cửa hàng.

 

sợ đến mức tiểu tự chủ.

 

lúc đó.

 

thấy đẩy cửa bước .

 

lập tức thở phào.

 

Cảm thấy cứu .

 

ngờ.

 

Câu tiếp theo của bà.

 

Lại là với bọn họ:

 

chỉ là ngang qua thôi, thấy gì cả.”

 

Nói xong, bà lao ngoài nhanh như tên b.ắ.n.

 

cứ nghĩ bà sợ khiến đám cảnh giác, nên định tìm cớ ngoài báo cảnh sát.

 

chờ mãi, chờ mãi, vẫn thấy cảnh sát tới.

 

Cuối cùng, vẫn là chủ tiệm bên cạnh gọi điện báo cảnh sát.

 

Nhờ mới thoát nạn.

 

Sau đó, tức giận chất vấn bà:

“Vì giúp con báo cảnh sát bắt bọn họ?”

 

thản nhiên :

“Báo cảnh sát gì?”

 

“Nhìn là bọn đó là lưu manh xã hội .”

 

“Báo cảnh sát chẳng những tác dụng, mà còn khiến họ tức giận hơn, cứ nhắm con mãi.”

 

“Dù giữa ban ngày ban mặt, họ nhiều nhất chỉ sờ con vài cái thôi, chứ ?”

 

“Việc gì chuyện thừa thãi như .”

 

Loading...