BAO NUÔI NAM NHÂN TUẤN MỸ, TA ĐÊM ĐÊM ĐỀU HỐI HẬN - 1-8

Cập nhật lúc: 2026-01-02 02:30:24
Lượt xem: 44

1

Trong thôn sắp mấy thanh niên trí thức về nông thôn rèn luyện, còn mấy kẻ ở chuồng bò.

 

Cha đ.á.n.h xe bò đón họ.

 

Ta cũng theo xem náo nhiệt.

 

Khi , liền trúng Kỷ Niên, kẻ ở chuồng bò.

 

Nghe là công t.ử nhà tư bản, thuở nhỏ từng lưu học ở Mỹ quốc, sinh hoạt xa hoa trác táng, chính là kẻ hút m.á.u chúng , những bần cố nông.

 

Vì thế chúng mới sống khổ cực đến , mà thì hưởng thụ sung sướng.

 

Kẻ như , tất đ.á.n.h đổ!

2

Ngày đến, cả gần như tàn phế.

 

Đầu tóc cạo loang lổ, khắp đầy thương tích: đầu, mặt, tay

 

Đến cả móng tay cũng nhổ sạch.

 

Nhìn thôi thấy đau buốt.

 

Chân còn tập tễnh, khập khiễng một bên.

 

cho dù như thế, gương mặt vẫn mang đến cho chấn động mãnh liệt.

Ta chẳng hình dung

 

Chỉ cảm thấy, giống như tiết xuân, bỗng nhiên thấy cành lê đầu tiên nở trắng.

 

Cả ngây dại.

3

Cùng còn một đôi vợ chồng già – chính là cha .

 

Trên bọn họ cũng dày đặc thương tích, bộ dạng thê t.h.ả.m, ánh mắt trống rỗng, chỉ còn xác tàn tạ.

 

Gió lạnh thổi , bất giác rùng .

 

Họ áo quần mỏng manh, tay trống rỗng, ngay cả hành lý cũng chẳng .

4

Theo quy định, bọn họ xe bò, tự bộ thôn.

 

Còn mấy thanh niên trí thức thì thể .

 

Ta :

 

“Cha, thương ở chân .”

 

Cha đáp:

“Vậy thì các ngươi ở đây đợi, lát nữa đón. Thúy Thúy, con ở đây trông chừng họ.”

 

Ta lập tức hớn hở đáp ứng.

 

Từ huyện thành đ.á.n.h xe bò về thôn cũng mất một canh giờ, cả lẫn về là hai canh.

 

Khổ cho con bò nhà .

5

Ta vô sự, ngẩng đầu ngắm trời, cúi đầu đất, chần mon men đến gần Kỷ Niên, len lén quan sát .

 

Hắn thẳng, thần sắc trống rỗng.

 

Cha vẫn ho liên tục.

 

Mẫu cũng .

 

Ta bèn đưa cho họ ấm nước nóng của , hỏi:

“Có uống ? Trong còn pha đường đỏ.”

 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/bao-nuoi-nam-nhan-tuan-my-ta-dem-dem-deu-hoi-han/1-8.html.]

Bọn họ chẳng đoái hoài.

 

Ta bĩu môi, cao giọng dọa nạt:

 

“Cha chính là trưởng thôn! Ta đây giỏi nhất là ch.ó cậy gần nhà! Khuyên các ngươi đối xử với một chút, bằng , hừ, đừng mong yên !”

 

Kỷ Niên rốt cuộc cũng sợ . Hắn thoáng ngẩng mắt .

 

Ta đắc ý, khẽ hừ một tiếng.

6

Ấm nước nóng , chính là bảo bối cha chạy mấy chuyến lên huyện thành mới mua .

 

Phía một cái nắp, tháo còn dùng chén uống .

 

Ta rót một chén đưa cho Kỷ Niên.

 

Hắn đưa tay đón lấy.

 

Chỉ thấy mười ngón tay m.á.u me loang lổ, còn vương đầy bụi bẩn, dơ dáy vô cùng.

 

Có thể thấy, lúc bọn họ đấu tố, t.h.ả.m cảnh chẳng khác nào quỷ gõ cửa.

 

Ta cũng chẳng hiểu vì đám đáng sợ đến thế.

 

Hồi cha dẫn lên huyện, từng tận mắt thấy một buổi đấu tố, hãi đến hồn vía bay mất.

 

Kỷ Niên bọn họ từ Kinh thị , hẳn là càng hành hạ dữ dội hơn.

 

Người đấu tố, ngay cả súc vật cũng chẳng bằng.

 

Nhà chỉ nuôi ba con gà, đó là lượng đa cho phép mỗi hộ.

 

Cả nhà hầu hạ ba con gà , so với thờ phụng tổ tông còn cẩn thận hơn.

 

Chỉ mong ăn trứng gà mà thôi!

7

Kỷ Niên lấy ấm nước đưa cho .

 

Người phụ nữ tóc điểm bạc, thần sắc tiều tụy, rõ thuở cũng từng là nhan sắc khả ái.

 

Bà khàn giọng : “Cám ơn cô bé.”

 

Ta hắng giọng tự đắc: “Chẳng ai từ chối , Phùng Thúy Thúy! Ở Đại Hà thôn, Phùng Thúy Thúy một là một! Nói các uống nước thì ngoan ngoãn uống đấy!”

 

Ba họ: “……”

 

Bọn tìm một chỗ khuất gió đợi xe bò.

 

Ta , dặn họ: “Vào làng các việc thật ! Không lêu lổng!”

 

Ta hỏi Kỷ Niên: “Ngươi… kết hôn ? Vợ con ?”

8

Kỷ Niên đáp, chỉ vô tâm xuống đất.

 

Ta hừ một tiếng, sang hỏi cha : “Hắn câm ?”

 

Cha đỏ hoe mắt, lắc đầu: “Hắn chỉ là điều nghĩ thông suốt. Thúy Thúy, đại nhân bỏ qua tiểu nhân, đừng để bụng nhé!”

 

Ta liền ngẩng thẳng lưng: “Đương nhiên .”

 

Ta hỏi: “Hắn lập gia đình ?”

 

“Chuẩn thành thì nhà gặp biến cố, đối phương rút .”

 

Ta một tiếng “ồ”.

 

Vậy là chủ, ràng buộc.

 

Loading...