BAO NUÔI NAM NHÂN TUẤN MỸ, TA ĐÊM ĐÊM ĐỀU HỐI HẬN - 17-25
Cập nhật lúc: 2026-01-02 02:32:06
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
17
Kỷ Niên đống rơm, bất động.
Mẫu kéo dậy, gượng:
“Cô nương Thúy Thúy, nó vốn tính tình thế, xin đừng chấp nhặt.”
Ta sang Trần đại phu:
“Chính là chân đó. Mau xem !”
Trần đại phu trừng mắt: “Nói năng kiểu gì thế?”
Ta vội vàng đổi nét mặt, ngọt ngào:
“Bác Trần, mau xem thử , còn cứu ?”
Trần đại phu tỉ mỉ xem xét, một hồi lâu khiến mòng mòng cả đầu.
Ông mới chậm rãi :
“Trị liệu muộn, nhưng vẫn còn thể cứu. Chỉ là bó nẹp một tháng, xuống đất.”
Hắn vốn đưa về đây để lao động, nếu việc thì ?
mùa đông ở phương Bắc, vốn cũng chẳng việc gì nặng nhọc.
Cha vội vàng : “Chúng , cần Kỷ Niên.”
Kỷ Niên cất giọng khàn đục: “Không cần trị, phế thì phế thôi.”
Mẫu nắm c.h.ặ.t t.a.y con, nghẹn ngào:
“Con , đừng nghĩ thế. Chỉ cần còn sống, nhà vẫn còn hy vọng.”
18
Ta trừng mắt :
“Ta , ở Đại Hà thôn , lời mới là lệnh! Đến lượt ngươi mở miệng ? Thật chẳng điều!”
Ta sang Trần đại phu: “Bác, mau dựng dậy !”
Bận rộn suốt một hồi lâu.
Cha cầm roi tre tìm với Đông Qua mà Trần đại phu vẫn xong.
Ông bảo hai chúng .
Ta với Đông Qua vội vã bỏ chạy.
Chạy còn nhanh hơn thỏ.
19
Hôm , đến chuồng bò tuần tra.
Kỷ Niên đang rơm, ánh mắt c.h.ế.t lặng lên mái cỏ.
Cha đồng cắt cỏ .
Buổi sớm trời còn khá lạnh.
Ta bước , chống nạnh hỏi:
“Ăn cơm ?”
Hắn mặc kệ .
Ta cúi gần hơn, khuôn mặt thật .
Ta móc quả trứng mà cha lén cho , đưa mặt :
“Nhìn xem, đây là gì?”
Hắn chỉ liếc mắt một cái, dời tầm .
Ta đưa lên mũi ngửi, ôi chao, thơm quá chừng.
Ta :
“Đồ chăn bò, b.a.o n.u.ô.i ngươi. Ngươi chịu để bao ? Nếu chịu, quả trứng là của ngươi!”
Ta một câu, khí thế ngất trời.
Phải , đây chính là… một quả trứng gà đó!
20
Hắn khẽ nhạt: “Bao kiểu gì?”
Đây là đầu mở miệng.
Giọng khàn khàn, nhưng trong tai mà nam tính đến .
Ta xa: “Còn bao thế nào nữa? Không chính là… cái đó ?”
Ta trong thôn, bác Tần “bao” quả phụ Lưu.
Bác Tần săn, so với khác thì thêm chút thu nhập. Ông vốn vợ, nhưng ưa thích quả phụ Lưu.
Quả phụ Lưu nuôi con trai, nên cũng thuận theo mà nhận lời.
Ta từng lén thấy hai họ chui lùm cây núi.
Ta đàn ông và đàn bà cái chuyện .
Chuyện đó, hẳn là thú vị.
Bởi các thím trong làng hễ nhắc thì y như gà trúng t.h.u.ố.c, hai mắt sáng rực, đến dâm đãng vô cùng.
đó tận mắt thấy bác Tần, cái mặt già nua xí của ông dí gần để hôn quả phụ Lưu xinh .
Quả phụ Lưu nhíu c.h.ặ.t mày, cố gắng nén ghê tởm mới mặt .
Khi , thực sự thương hại bà .
Nếu vì nuôi con, quả phụ Lưu chắc chắn sẽ chẳng bao giờ cùng kẻ ưa.
Thế nên, hạ quyết tâm: chuyện , nhất định chỉ cùng .
Bác Tần chính là gương mà ghi nhớ.
Ông , nhưng vẫn hôn quả phụ Lưu xinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/bao-nuoi-nam-nhan-tuan-my-ta-dem-dem-deu-hoi-han/17-25.html.]
Còn , nhất định hôn Kỷ Niên tuấn mỹ !
21
Kỷ Niên với : “Cút.”
Ta liền lủi .
lòng cam.
Ta về nhà lấy cái vại gốm dùng nữa, vác đến chuồng bò biếu họ.
Cha Kỷ Niên về thì ướt sũng.
Ba con bò đang ăn cỏ, cỏ phủ đầy sương.
Ta đưa vại gốm cho họ.
Họ lôi thôi cảm ơn nọ.
Ta thấy mất kiên nhẫn.
Rồi lên núi tiếp tục nhặt hạt dẻ với nấm.
Hạt dẻ thì đưa cho chuồng bò.
Ta với Kỷ Niên: “Ngươi yên tâm, sẽ lấy lương thực chôn ngập ngươi!”
22
Kỷ Niên cứng đầu lắm.
Ta mang cho nhà bao hạt dẻ, mớ nấm, còn đem cho tấm chăn bông rách, mà vẫn động lòng!
Phải đó là tất cả những gì thể đưa !
Chẳng ai từ chối , Phùng Thúy Thúy!
Kỷ Niên như x.á.c c.h.ế.t đó, chẳng nhúc nhích.
Không trong đầu đang nghĩ gì.
23
Trời càng lúc càng rét.
Chân Kỷ Niên phục hồi dần, như thường.
Ta tăng giá thưởng.
Ngẩng mặt oai vệ: “Kỷ Niên, thêm cho ngươi một cái bánh bao nữa, của .”
Ta áp sát: “Bảo đảm cho ngươi ăn ngon mặc .”
Lần dối.
Bạn thuở nhỏ của , Vương Vệ Quốc, về thăm.
Nó lính về, nghỉ 10 ngày.
Nó đổi ghê lắm, còn tiền nhà hàng quốc doanh mua bánh bao!
Nó còn tặng hai cái.
24
Ta đưa một cái cho Mẫu .
Giấu lấy một cái, đem đến dụ dỗ Kỷ Niên.
Vương Vệ Quốc với chơi , linh cảm là nó sẽ cho đồ ngon.
Ta sẽ để dành bớt, lấy đó mà "bao" Kỷ Niên.
Kỷ Niên vẫn thản nhiên như .
Ta nản lòng.
Đông Qua đợi ngoài sân.
Thấy chiếc bánh trong tay , nó nhảy lên vui mừng: “Cô ơi, về nhà ăn ! Đàn ông gì bằng bánh bao thơm.”
25
Những ngày kế tiếp, dần cảm thấy chắc chẳng thể nào “bao” nổi Kỷ Niên.
Vương Vệ Quốc thì thường xuyên tìm .
Ta còn gánh nước giúp Trần đại phu.
Vương Vệ Quốc cũng cùng giếng gánh nước.
Lúc cúi xuống múc, bỗng lấy một sợi dây buộc tóc màu đỏ.
Ta từng thấy dây buộc nào như thế!
Mắt sáng rực.
Vệ Quốc đưa : “Thúy Thúy, tặng cho đấy.”
Ta vui mừng kêu lên: “Vệ Quốc, lấy ở ? Đỏ quá !”
Hắn gãi đầu: “Có đồng đội giúp mang về, hàng ở Hải thị đó.”
Ta sung sướng cột ngay lên tóc.
Vệ Quốc : “Thúy Thúy, sang năm, khi chúng lớn thêm chút nữa, sẽ…”
Chưa kịp hết, gọi: “Phùng Thúy Thúy!”
Ngẩng lên, thấy Kỷ Niên đang gùi cỏ bò lưng, cũng cắt cỏ.
Hắn : “Ta chuyện .”
Ta theo.
Hắn dừng ở một nơi kín đáo, :
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Ta cần hai quả trứng, hai cái bánh bao. xin khác, ngươi tự kiếm cho .”
Mắt trừng lớn.
Hắn mím môi, giọng thấp:
“Trong lúc ngươi gom đủ, thể cho ngươi… sờ vài cái.”