BAO NUÔI NAM NHÂN TUẤN MỸ, TA ĐÊM ĐÊM ĐỀU HỐI HẬN - 35-43

Cập nhật lúc: 2026-01-02 02:33:46
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

35

Ta đem chuyện Kỷ Niên cho tiền kể với .

Mẹ liền dắt lên trấn, mua thật nhiều đồ: ấm nước nóng, chậu…

Còn lên chợ đen mua một cái nồi nhỏ, một cái bếp.

Rồi về làng đổi lấy bột ngô, bột mì và gạo.

đến, cha với đại ca đào cho họ một cái hầm nhỏ, đặt trong đó một cái chum lớn.

Cất lương thực đó.

Cha với đại ca xong, ngó tường, bảo: “Làm thêm lớp bùn trát tường nữa thì .”

Thế là chuồng bò của họ dần đổi.

Có giường đất sưởi.

Không còn gió lùa.

Có đồ ăn nóng hổi.

hôm đó, hôn xong hỏi Kỷ Niên:

“Giờ ngươi cần trứng với bánh bao của nữa, còn cho hôn ?”

Hắn : “Giờ đổi , cho ngươi trứng với bánh bao, ngươi cho hôn.”

Ta thấy… chút ngọt ngào.

36

Mùa đông thật lạnh.

Ta lùm cây nữa.

Ban ngày ai cũng chẳng khỏi cửa.

Đều co ro trong nhà tránh rét.

Chúng ăn hạt dẻ, ăn lạc, ăn hạt dẻ rừng, hầm đủ thứ món, đều là đồ để dành mùa đông.

Không gặp Kỷ Niên, ban đầu thấy buồn, cũng quen.

Thời gian thoắt một cái sang xuân.

Cả làng bắt đầu gieo trồng, việc, tính công điểm.

37

Kỷ Niên nhà họ là khổ nhất.

Những việc dân làng chê, họ gánh hết.

Lại chẳng chấm công điểm.

Đến lúc chia lương thực, mới cho họ chút ít để khỏi c.h.ế.t đói.

Xong việc ngoài đồng, họ còn cắt cỏ bò.

Cha Kỷ Niên mấy ngất xỉu.

chính sách là thế.

Cha cũng thể gì.

Ta chỉ còn cách mua đường đỏ, đổi thêm trứng cho họ.

Tiền bán hươu của Kỷ Niên cũng gần cạn.

Hắn núi săn. 

may, chẳng thứ gì hồn.

38

Cha Kỷ Niên gầy như bộ xương.

Đêm mùa hạ oi bức.

Ta cùng chị dâu cả, chị dâu hai bờ sông giặt đồ.

Kỷ Niên cũng ở đó giặt.

Hắn bên , khẽ : “Địa điểm cũ.”

Ta ngập ngừng, .

Lần tìm , phát cuồng, chỉ hôn đến sưng cả môi , còn c.ắ.n cả n.g.ự.c .

Hắn còn định kéo quần .

Hôm gắng sức như trâu mới thoát.

Ta cảm thấy còn là bác Tần, mà thành quả phụ Lưu!

Ta vô tội!

39

Hắn mím môi, chằm chằm :

“Có chuyện tìm ngươi.”

Ta nhỏ giọng đáp: “Được thôi.”

Hắn mím môi bỏ , gương mặt đầy khó chịu.

Về đến nhà, lén lấy một túi nhỏ lạc, giấu trong phòng, tính đem sang cho Kỷ Niên.

Ta đúng là đứa ăn cây táo rào cây sung.

Cha mắng , con gái giữ kẽ, thì chẳng ai thèm lấy.

Còn bảo ngu ngốc, bán còn đếm tiền giúp .

Lại Kỷ Niên bọn họ tuy đáng thương, giúp thì giúp, nhưng chẳng cùng đường, bảo đầu óc.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/bao-nuoi-nam-nhan-tuan-my-ta-dem-dem-deu-hoi-han/35-43.html.]

Cứ như với Kỷ Niên ở bên , chính là sai lầm .

40

đó, lén chui khỏi phòng, chạy đến lùm cây nhỏ.

Kỷ Niên chờ sẵn ở đó.

Ta đưa lạc cho : “Cho ngươi.”

Hắn cũng chẳng khách khí, nhận lấy tiện thể nắm luôn tay .

Giọng hiếm khi dịu , khàn thấp, khẽ dỗ:

 “Sao thế, dạo cứ tránh mặt ?”

Ánh mắt lảng , dám thẳng, ấp úng đáp:

“Không… , chỉ là dạo bận chút.”

Hắn kéo đến tảng đá, nghiêng sát, giọng mềm :

 “Nghe lời, chỗ nào ? Ngươi , sẽ sửa.”

Ta ngẩng lên : “Thật ?”

Hắn gật đầu.

Trong lòng nghĩ, cũng , tuy đày ở chuồng bò, nhưng phẩm chất vẫn coi như tệ.

Vậy nên thẳng:

“Ta sợ ngươi động tay động chân. Quần , chỉ thể để chồng cưới mới cởi. Nếu cha sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t .”

41

Nói xong, thành tâm .

Sắc mặt lạnh lẽo, ánh mắt cũng băng băng, khiến sống lưng một trận lạnh buốt chạy thẳng lên đỉnh đầu.

Đến thở cũng quên mất.

ngay đó, nở nụ .

Chỉ là nụ giống như gượng gạo, ngoài trong .

, cũng thấy dễ chịu hơn chút.

Hắn hỏi: “Ngươi lấy cái thằng hôm cho ngươi bánh bao ?”

Là Vương Vệ Quốc.

Ta thành thật: “Ta nghĩ đến. Chuyện hôn nhân cha . Dù cha sẽ hại .”

Ta thấy nghiến răng kèn kẹt.

Ta lấy hết can đảm, : “Không gì nữa thì đây.”

Vừa lên, vẫn im.

Do dự một chút, hỏi:

“Có thể hôn thêm một cái , loại mà động đến quần áo .”

Ánh mắt sâu thẳm .

Ta hổ lí nhí: “Hôn thì… cũng dễ chịu lắm. Nếu ngươi thì thôi.”

42

Hắn : “Được thôi.”

Rồi trải qua nụ hôn dài nhất từ nay.

Đầu óc hôn đến choáng váng.

Cuối cùng, mới rõ ý đồ gọi .

Hắn thế mà bảo rủ đại ca với nhị ca đào… kho báu!

Về đến nhà, vẫn còn choáng.

đó, ấp a ấp úng kể chuyện kho báu của .

Cha im lặng.

Đại ca với nhị ca thì nóng lòng thử.

cuối cùng, cha lắc đầu từ chối.

Bởi kho báu ở Kinh thị, lấy nửa đêm lén một tứ hợp viện đào bới.

Mà đào cũng chắc mang về nổi.

Cha sợ em bắt.

Kỷ Niên còn sẽ chia một nửa cho nhà .

cha cho rằng, an cả nhà mới là quan trọng nhất.

43

Ta mang quyết định cho Kỷ Niên.

Hắn xong, im lặng thật lâu, khẽ : “Đây là cơ hội giàu hiếm .”

Ta lắc đầu: “Nhỡ mà bắt thì…”

Hắn : “Đó vốn là nhà , giờ ai, sẽ chẳng ai bắt các ngươi.”

Hắn còn đích tìm cha .

Cuối cùng, cha gật đầu.

Người là đại ca và nhị ca .

Cha dặn dò trăm nghìn , chỉ sợ họ xảy chuyện.

 

Loading...