62
Một đêm nọ, suốt hai tiếng.
Vừa nghỉ chút, còn tiếp.
Ta lập tức nữa.
Hắn .
Ta thật sự bật , ly hôn.
Ta t.h.ả.m.
Khi sắp gào lên, bỗng lấy tay bịt miệng , ghé sát tai thì thầm:
“Được , , sai , nữa, nữa. Sau sẽ theo ngươi.”
Ta đẫm lệ : “Ngươi lừa chứ?”
“Không lừa.”
Ta xem như tìm cách trị .
Hắn sợ cha !
Từ đó, hễ còn bảo “rèn thể lực”, liền giả bộ gào.
Hắn liền sợ ngay.
63
Ba tháng , thai.
Rồi mười tháng nữa, sinh một đôi con trai sinh đôi.
Ngày tháng cứ thế ồn ào, va vấp mà trôi qua.
Cho đến giữa năm 1977, Kỷ Niên và cha minh oan.
Họ đến đón.
Nghe rình rang lắm.
Có cả ô tô nhỏ.
Người đến đều mặc Âu phục Trung Sơn, khí phái vô cùng!
Ta thấy.
Vì đang bế hai con về nhà ngoại cho cá.
Nhị ca bắt mấy con cá, bảo chúng đem một con sang biếu ngoại.
Cha , Kỷ Niên bảo đợi .
Hắn sẽ đến đón và bọn trẻ .
Ta chìm m.ô.n.g lung.
64
Thời gian ở cùng , giống như một giấc mộng.
Hắn vỗ m.ô.n.g bỏ , ở đây, gì cũng nhớ .
Ta cảm thấy từng là một chồng thật sự dịu dàng.
Ít nhất là giường, chẳng màng lời van xin của , luôn hung dữ như thù với .
nhớ .
Hắn cũng dễ nắm, chỉ cần nũng giả vờ tố cáo là lập tức đầu hàng.
Việc chúng nhiều nhất là… lên giường.
Ngoài là lao động, , ăn cơm.
Chúng còn hai đứa con, cùng chăm con.
Cuộc sống thiếu , như mất màu sắc .
65
Trong làng, mấy tháng đầu, ai cũng chúc mừng , bảo sắp bế con thành phố hưởng phúc.
Vài tháng , ngoài mặt thì an ủi: “Không , chờ thêm chút nữa.”
thực trong bụng xem trò bỏ rơi.
Rồi dần dần họ thẳng: vứt bỏ.
Kỷ Niên gần nửa năm, lúc đó thì kỳ thi đại học khôi phục.
Đám trí thức trẻ điên cuồng cả lên.
Người kết hôn thì ly hôn.
Người con thì bỏ bạn đời, thậm chí kẻ còn bỏ cả con.
Những gia đình gả con cho trí thức, đều ầm ĩ cãi vã.
Mọi càng thêm tin chắc: Kỷ Niên sẽ nữa.
Ai mà vợ quê cơ chứ?!
Quá quê mùa!
66
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/bao-nuoi-nam-nhan-tuan-my-ta-dem-dem-deu-hoi-han/63-70.html.]
Điều khiến thực sự tin trở về, chính là một bức điện báo.
Trong điện báo : Ta sẽ cưới vị hôn thê , chúng kết thúc tại đây.
Ta cầm điện báo, lặng hồi lâu, chẳng một câu.
Trong đầu chỉ nghĩ: mù lúc nào thế , mà cùng một như dây dưa lâu đến .
Thậm chí còn suýt chút nữa giận lây sang hai đứa trẻ…
May mà con vẫn đáng yêu.
Ta ghì c.h.ặ.t hôn hai gương mặt nhỏ nhắn .
Trong lòng thề: cần chúng , thì chúng cũng chẳng thèm !
Ai thèm theo bỏ quê mà !
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
67
Tin Kỷ Niên bỏ rơi truyền khắp làng.
Mọi lúc mới thật sự thương cảm cho con .
Ai cũng mắng Kỷ Niên là kẻ bạc tình vô nghĩa.
Lại bà mối bắt đầu đến cửa.
quyết định sẽ tái giá nữa.
Ta nuôi dạy hai con thật .
Thế nhưng cặp song sinh mới ba tuổi gây sự đ.á.n.h .
Nguyên nhân là đứa trẻ khác chế giễu: “Chúng mày cha!”
thế, ở làng quê, đó chính là chuyện nhạo.
Nhà đàn ông, cũng dễ bắt nạt.
lúc , Vương Vệ Quốc tìm đến .
Mấy năm nay vẫn lập gia đình.
Hắn , bằng lòng cưới , coi hai đứa trẻ như con ruột của .
68
Nhân phẩm của Vương Vệ Quốc thì khỏi lo.
Cha đều đồng ý để gả cho .
Nói còn trẻ, chẳng đáng thủ tiết như góa phụ.
Ta nghĩ , đúng thật.
Chẳng lẽ giữ cho Kỷ Niên chắc?
Hắn còn cưới , cũng cưới.
Ta thể kém một bậc.
Hơn nữa, Vệ Quốc nhà riêng!
Hắn tách hộ, sống độc lập !
Lại còn thi đỗ đại học, mà là ở thủ đô nữa!
Đợi chúng tổ chức xong hôn lễ, lấy giấy chứng nhận, học ở thủ đô, cũng sẽ dẫn con theo cùng.
69
Đám cưới nhanh.
Lần khí thế hơn hẳn , món ăn nhiều hơn mấy món, thậm chí cả thịt!
Vệ Quốc đến nhà rước dâu.
Anh chị dâu giúp mang theo của hồi môn: nào nồi niêu, chén bát, nào tủ áo quần…
Vệ Quốc với mỗi dắt một đứa nhỏ, hai đứa con cũng trở thành “của hồi môn” theo.
Ngày mai giấy chứng nhận, còn định tiện thể đổi luôn họ hai đứa sang họ .
Không thể để tiện nghi cho Kỷ Niên, cái đồ bạc nghĩa .
70
Hai đứa sinh đôi mặc quần áo mới tinh.
Đại Tráng hỏi: “Mẹ ơi, cha cũ về nữa ?”
Nhị Tráng đáp ngay:
“Đồ ngốc! Nếu về thì về từ lâu ! Hắn cần chúng , chúng cũng chẳng cần !”
Ta :
“Cha mới cũng mà! Cha mới còn là sinh viên đại học nữa! Sau chúng cũng sẽ theo cha lên thủ đô học hành!”
Đại Tráng ngước lên hỏi: “Mẹ, học đại học?”
Ta nghẹn lời: “Vì chuẩn muộn quá, nên thi đỗ.”
Chúng đang chuyện thì bỗng một tiếng gầm giận dữ:
“Phùng Thúy Thúy, ngươi đang gì đấy?!”
Ta giật , , kẻ phong trần mệt mỏi , chẳng Kỷ Niên thì còn ai!