9
Cha đ.á.n.h xe bò .
Bọn lên xe.
Cha còn mang theo mấy cái bánh mỳ cho họ.
Cha : “Cứ ăn tạm . Đến chuồng bò sẽ cho các ít lương thực để qua đông, nhiều, các tiết kiệm mà ăn.”
Đợt thu năm nay qua.
Những bây giờ, vốn chia lương thực.
Phải việc mới phần.
Dù là phái xuống để cải tạo, cũng thể để họ c.h.ế.t đói.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Nên sẽ cấp chút ít.
Xem như vay mượn.
Năm trả .
10
Cha Kỷ Niên từ chối nhận bánh mỳ.
Bảo lương thực quý, họ dám lấy.
Ta trông thấy họ gầy như bọc da bọc xương.
Ta bực: “Đưa đây! Mấy mà nhận thì đừng bắt tay!”
Cha liếc : “Người lớn chuyện, đến lượt con gì?”
Ta vội vàng: “Chú lớn đó mới gọi con là đại nhân kìa. Vừa mới .”
Cha : ……
Hai bên vẫn giữ thế cứng.
Ta nể, trực tiếp hành động.
Ta nhét hai cái bánh mỳ tay Kỷ Niên một cách mạnh mẽ, gằn giọng: “Ăn !”
Họ: “……”
11
Bọn họ chậm rãi nhai bánh mỳ.
Ta rót thêm một chén nước đường đỏ cho họ.
Cha Kỷ Niên bật .
Còn lưng về phía , cũng chẳng rõ doạ .
Ta đắc ý :
“Biết sợ thì ! Chớ rượu mời uống thích rượu phạt! Lời của , nhất định .”
Rồi sang lấy lòng cha đang đ.á.n.h xe: “Cha, nay cho con một quả trứng gà nhé?”
Cha đáp: “Được, ăn vụng thì nhớ lau sạch miệng, kẻo để mày phát hiện.”
“Vâng ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/bao-nuoi-nam-nhan-tuan-my-ta-dem-dem-deu-hoi-han/9-16.html.]
12
Đến chuồng bò, bọn họ bước .
Cha dắt bò đó luôn.
Người dặn dò công việc mà họ .
Xong thì về.
Hôm nay bò còn cỏ ăn.
từ mai, ba bọn họ đồng cắt cỏ về mà cho bò.
Trong thôn ba con bò.
Giữa mùa đông rét mướt, cắt cỏ nuôi bò chính là cực hình.
Cả thôn phiên .
Người oán trách, chẳng ít vì việc mà cãi om sòm.
Hôm nay thì , bọn họ đến, cả thôn coi như giải phóng.
13
chuồng bò dựng bằng rơm rạ, gió lùa bốn phía.
Ta hỏi cha: “Ở trong đó họ lạnh c.h.ế.t ?”
Cha trừng mắt: “Thế nào, mày tao xây nhà cho họ chắc?”
Ta gãi đầu: “Thế thì bây giờ?”
Cha bực: “Làm cha tao ! Thôi, đồ quỷ đòi nợ, tránh sang một bên .”
Ta bèn tìm đứa cháu trai.
Lúc đó ba giờ chiều.
Ta cùng cháu trai Đông Qua vác gùi lên núi nhặt hạt dẻ rừng.
Ta bảo nó: “chuồng bò một đàn ông, trai.”
Đông Qua : “Cô ơi, cô giúp cháu bài tập .”
Ta: “Đời đầu thấy một đàn ông như thế. Chỉ là thương tích chằng chịt.”
Đông Qua than: “Cô ơi, mai thầy thể nào cũng phạt cháu , còn đ.á.n.h lòng bàn tay nữa.”
14
Hai cô cháu mỗi nhặt nửa gùi hạt dẻ, cùng xuống núi.
Hạt dẻ chính là thứ quý, mùa đông thể lương thực mà ăn.
Lúc xuống núi, trời sắp .
Ta bảo Đông Qua: “Ngươi cứ về , còn việc.”
Đông Qua : “Cháu cùng cô, cháu là nam t.ử hán, bảo vệ cô.”
Ta hừ một tiếng:
“Trong Đại Hà thôn , ai thấy , Phùng Thúy Thúy mà chẳng tránh xa? Ta chính là ác bá thôn đấy!”
Đông Qua bĩu môi: “Thôi , cô, bớt khoác lác . Cô định thì mau .”
Thế là chúng cùng đến chỗ lão trung y Trần đại phu.
Ta đưa ông nửa gùi hạt dẻ, hứa sẽ giúp ông gánh nước ba tháng.
Ông mới chịu gật đầu, bằng lòng đến xem chân cho Kỷ Niên.
15
Ba bọn cùng đến chuồng bò.
Chỗ khuất, nhưng từ trong thôn vẫn còn thấy , chỉ là cách trở mấy ngọn núi dòng suối mà thôi.
Cha trong buổi họp thôn từng dặn dò: “Không đối xử quá với bọn ở chuồng bò. Họ là tư sản, khinh rẻ.”
Lời khắc sâu trong lòng.
Bởi thế liền giơ tay đập mạnh cửa, hô to: “Trong chuồng bò , mở cửa cho ! Mau mở cửa!”
Cha Kỷ Niên vội vã mở, hỏi: “Cô nương Thúy Thúy, chuyện gì ? Khẩn cấp ?”
16
Ta nghênh ngang bước , gọi thẳng: “Kỷ Niên, ngươi đây.”
chuồng bò chỉ một gian, bên trái là chỗ bò .
Ba con bò đều ngủ.
Thấy bước , chúng chỉ lườm trắng mắt, hừ một tiếng, tiếp tục ngủ.
Bên là nơi ba bọn họ ở.
Dưới đất trải rơm rạ giường.
Ngoài chẳng gì cả.
Ngay cả nồi niêu xoong chảo cũng .