Chu Hạo mặt trắng bệch, dè dặt hỏi .
đáp gọn:
“Trả cái gì mà trả!”
Rõ ràng Vương Ngọc Phượng oai với con dâu mới.
Muốn nắm thóp ?
cho bà toại nguyện!
lười bộ dạng hèn nhát của Chu Hạo, sang thẳng quản lý đại sảnh, đập bản hợp đồng tiệc cưới xuống bàn.
“Nhìn cho rõ! Người ký hợp đồng với khách sạn là bố ! Họ họ An, họ Vương!”
“Chủ tiệc thực sự là nhà họ An chúng !”
“Ông! Tự ý giao dịch lượng lớn vật phẩm với khách khi chủ tiệc cho phép, vi phạm hợp đồng và cấu thành l.ừ.a đ.ả.o thương mại!”
“Ông tư cách đòi tiền !”
“Ai lấy đồ thì đó chịu trách nhiệm bồi thường! Lập tức báo cảnh sát!”
Quản lý cứng đờ mặt.
Ông lắp bắp:
“Cô An… cô chắc chứ?”
“Đó là chồng cô mà! Là cô chung sống cả đời! Vì chút tiền mà đến mức ?”
“Cô nên suy nghĩ kỹ!”
đáp, chỉ lạnh lùng ông , ghi nhớ tên và thẻ nhân viên.
Sau đó trực tiếp gọi điện lên tổng bộ khách sạn tố cáo.
Mẹ chồng?
Nếu ép đến đường cùng, chồng cũng bỏ!
Tổng bộ khách sạn lập tức phối hợp, báo cảnh sát xử lý Vương Ngọc Phượng.
Chu Hạo nắm tay , khẽ :
“An Nhã… thôi, em thấy đúng thì cứ .”
“Nói cho cùng, tự tự chịu.”
Lần còn coi như điều.
Thanh toán xong phần tiền tiệc hợp lệ, theo về nhà bố .
Chu Hạo chủ động xin , kể rõ sự việc.
Bố thấy còn nên tạm thời khó.
Về phía Vương Ngọc Phượng, để bà tự lo với khách sạn.
Quả nhiên khách sạn nhanh ch.óng truy cứu trách nhiệm.
Quản lý đại sảnh sa thải và đưa danh sách đen ngành.
Cuối cùng xác định Vương Ngọc Phượng là chủ mưu, bà và đám họ hàng bồi thường hai phần ba tổn thất, tức một trăm ba mươi vạn.
Nếu lúc đó họ chịu bán đồ lấy về thì còn thể xoay tiền trả nợ.
vẫn đ.á.n.h giá thấp độ vô liêm sỉ của nhà .
Sau cưới vài ngày, tan về căn hộ mới.
Mở cửa ——
Vương Ngọc Phượng cùng cả đống họ hàng chen chúc trong nhà !
Phòng khách, phòng ngủ đều chiếm hết!
Vali, bao tải chất kín hành lang!
Vương Ngọc Phượng giữa sofa, thấy về liền hừ lạnh.
Rồi bà thong thả cởi đôi tất bốc mùi, quăng “bốp” lên bàn mặt !
Mùi khét t.h.u.ố.c lá trộn với mùi chân xộc thẳng lên não!
suýt ngất!
Chu Hạo thì chạy qua chạy rót nước tiếp khách, mồ hôi nhễ nhại.
kéo hỏi nhỏ:
“Rốt cuộc chuyện gì đây?”
“Bao nhiêu thế đến ở mà với ?”
Chu Hạo lắp bắp, bất ngờ quỳ xuống mặt .
“An Nhã! Anh xin !”
“Họ… họ đến đòi nợ! Anh đuổi !”
Đòi nợ?!
Vương Ngọc Phượng lập tức hô to:
“Đưa giấy nợ cho con dâu thành phố xem!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bat-toi-tra-ba-tram-van-tiec-cuoi-toi-va-mat-ca-nha-chong/2.html.]
Một xấp giấy nợ ném mặt .
Tổng cộng đúng một trăm ba mươi vạn!
Mỗi tờ đều chữ ký và dấu tay của Chu Hạo!
Ghi rõ: tiền vay dùng cho hôn lễ của Chu Hạo và An Nhã.
Chu Hạo quỳ đất lóc.
“Không họ thì hôm nay!”
“Anh thể để họ vì giúp mà tán gia bại sản!”
“Đó là một trăm ba mươi vạn!”
lạnh lùng hỏi:
“Vậy cùng trả khoản nợ do họ ăn cắp gây ?”
Anh cúi đầu thừa nhận.
hiểu .
Anh và cả nhà tính toán từ đầu.
lạnh:
“Nếu đồng ý thì ?”
Vương Ngọc Phượng nhảy dựng lên.
“Chu Hạo! Đánh nó cho !”
“Giấy kết hôn , đ.á.n.h cũng chẳng !”
Chu Hạo.
“Anh cũng nghĩ ?”
Anh lắp bắp:
“Đó là ân tình… trả…”
tức đến phát run.
là chiêu “nợ chung vợ chồng”!
Anh ký giấy nợ với lý do chi cho hôn lễ.
Dù ly hôn, vẫn gánh một nửa theo luật.
“Thế mấy thứ họ lấy từ khách sạn ?”
“Rượu Mao Đài? Tôm hùm? Cua hoàng đế? Đĩa vàng ly bạc?”
“Sao bán trả nợ?”
Chu Hạo lí nhí:
“Bị họ… tặng hết… ăn hết… uống hết …”
tối sầm mặt.
Xong .
Linh cảm cực trào lên trong lòng.
“Anh bảo họ .”
“ cần yên tĩnh.”
tạm thời định tình hình tính tiếp.
Không ngờ đám đúng là loại mặt dày trơ tráo!
“Đi? Đi cái gì mà ? Hôm nay thấy tiền thì ai phép rời khỏi đây!”
“ ! còn đặc biệt xin nghỉ để tới đây! Tiền công nghỉ việc cũng tính lên đầu các !”
Một đám ào ào vây quanh, nước bọt b.ắ.n tung tóe, kẻ chen, rõ ràng lấy tiền thì quyết bỏ qua.
lúc đó, điện thoại reo lên.
Là gọi, giọng bà nghẹn ngào hoảng sợ.
“Nhã Nhã! Chu Hạo… rốt cuộc nó cái gì ?!”
“Một đám xông tới cửa lớp gây sự, ngay mặt bao nhiêu sinh viên, nhà nợ tiền trả, là đồ quỵt nợ!”
“Mẹ… còn mặt mũi nào bục giảng nữa đây!”
Ngay đó, bố cũng gọi tới, giọng ông nay từng nóng nảy và mệt mỏi như .
“Chu Hạo! Nó chuyện gì thế hả?!”
“Vừa một đám xông phòng họp của bố, đập phá ầm ĩ, khăng khăng nhà nợ tiền trả!”
“Nếu đưa tiền thì , còn hắt nước lên đầu đại diện đối tác! Hợp đồng cả ngàn vạn của bố… tiêu !”
Lúc mới phản ứng !
Đám súc sinh !
Chúng chia ba đường!
Đồng thời tay với bố !