Bén Rễ - Phần 1
Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:21:13
Lượt xem: 556
Biết Trần Tự ruột của , thế giới của một đứa cuồng trai như sụp đổ.
Anh chuẩn , xắn tay áo chặn ngay cửa:
“Anh định nhân cơ hội dọn ngoài sống ?”
Anh tiệc rượu về muộn, gọi điện giục liên hồi:
“Anh quên mất còn đứa em gái ?”
Anh đột xuất công tác, kịp xếp xong hành lý, lẽo đẽo theo :
“Anh đừng hòng bỏ rơi em!”
Bạn bè những “chiến tích” của thì khỏi cảm thán: “Thảm thật đó Trần Tự, gặp cô em gái như , cưới vợ chắc khó lắm.”
Anh chỉ mà :
“Vợ ?”
“Chẳng đang ở ngay mặt ?”
1.
Khoảnh khắc Trần Tự ruột, cảm thấy trời đất như sụp xuống.
Không , sống đây?
Bình luận màn hình cho rằng quá:
[Có đến mức đó ? Cũng thấy Trần Tự đối xử với cô lắm .]
Sao chứ? Anh đối với đến mức ai sánh bằng.
Hồi bé tè dầm trong quần mà dám với lớn. Mẹ theo mùi phát hiện , lập tức đổ cho Trần Tự cố ý kéo quần xuống.
Trần Tự : “Vâng, con .”
Đi học nghịch dại, bắt chước giác kiểu Đông y, cẩn thận đốt cháy cả quần lót của bố.
là Trần Tự ép đốt.
Trần Tự : “Vâng, con ép.”
Về quê đốt chậu thức ăn của ch.ó, trộm mía, rượt ngỗng chạy khắp xóm… chuyện nào cũng “sự tham gia” của Trần Tự.
Mẹ tức đến nhịn nổi, mắng : “Con con đang học thạc sĩ ở nước ngoài ? Nó tham gia kiểu gì hả?!”
giơ điện thoại lên, màn hình là gương mặt bình thản của Trần Tự:
“Mẹ, là con tham gia từ xa. Con chỉ huy từ xa. Con gây án xuyên biên giới.”
“Tóm , Trần Ngưng vô tội.”
Bình luận im lặng hồi lâu mới trôi tiếp:
[Em gái , tha cho cô một con đường sống .]
[Kiếp của Trần Tự xem như phân minh !]
[Thường thì linh châu là của nhà , ma đồng mới là của nhà , chuyện bình thường thôi.]
Bình thường chỗ nào?!
Lúc bốc thăm đoán nghề tương lai, bốc trúng Trần Tự.
Anh là của , thì cả đời cũng là của ! Chỉ cần nghĩ đến việc sẽ thuộc về một gia đình khác, trở thành dịu dàng nuông chiều khác, lòng bắt đầu nảy sinh ý nghĩ đen tối.
“Chuyện sẽ là bí mật.” chằm chằm những dòng bình luận, nghiêm giọng: “ sẽ để bất kỳ ai !”
Vừa dứt lời, điện thoại rung lên. Là gọi.
“Bảo bối, chuyện với con.”
2.
Tim lập tức nhảy lên tận cổ họng, giọng run run: “Chuyện gì ?”
Mẹ tặc lưỡi: “Giọng con lạ thế? Bị ốm ?”
thở phào: “Không ạ, con ngủ dậy thôi. Mẹ , chuyện gì ?”
Mẹ : “Anh con sắp qua chi nhánh công ty học việc một thời gian, chắc tuần . Mấy ngày con ở bên nó nhiều chút nhé?”
nghẹn : “Sao điều qua chi nhánh? Có …”
“Là ý của con.” Mẹ đáp. “Mấy nhà máy cũng gần chi nhánh, qua đó xem nhiều học nhiều là chuyện .”
miễn cưỡng hỏi tiếp: “Vậy… bao giờ về?”
“Chưa rõ.” Mẹ nghĩ ngợi. “Ít nhất cũng một năm rưỡi.”
nghẹn thở.
Ngoại trừ hai năm du học thạc sĩ, chúng từng xa lâu như !
“Thôi nào, mấy ngày con hẹn ăn nhiều chút. Mẹ con nỡ xa nó, nhưng con trai rèn luyện chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ben-re-mzgd/phan-1.html.]
Cúp máy, cầm điện thoại mà lòng nặng trĩu.
Vừa mới Trần Tự ruột, . Nếu khác thấy bình luận, gần như nghĩ đây là một kế hoạch “thả nuôi” sắp đặt từ .
bình luận bắt đầu nghi ngờ:
[Địa chỉ chi nhánh đó quen lắm.]
[ , cái thành phố cấp địa khu … hình như là quê gốc của Trần Tự?]
[Trời đất, phát hiện gì , về nhà thật của đấy chứ?!]
3.
Cái gì?!
Trần Tự phát hiện ?
Anh phát hiện bằng cách nào?
Càng nghĩ càng rối, yên nổi, vội chộp áo khoác lao cửa.
Vừa mở cửa, đẩy , chúng đ.â.m sầm .
“Trần Tự?!”
Nhìn rõ mặt, mới thở phào, nhào lòng : “Hù c.h.ế.t em, em tưởng !”
“Mẹ ? Tuần mới xuất phát.” Anh gõ nhẹ lên đầu : “Chuyện của mà em chẳng để tâm gì cả.”
“Em !”
vùi mặt áo khoác , hít sâu mùi nước hoa quen thuộc đến khi khoang mũi đầy hương thơm mới ngẩng đầu: “Em chỉ sợ lén lút mất thôi.”
Anh bật : “Anh lén lút gì? Anh chuyện .”
chằm chằm : “Thật sự lén lút chuyện gì ?”
Anh khựng một chút.
lập tức nhận sự tự nhiên , vươn tay túm cổ áo : “Quả nhiên chuyện giấu em!”
Bị kéo mạnh, loạng choạng ngã về phía , môi khẽ chạm đầu mũi … mát lạnh, chạm rời.
“Trần Ngưng!” Anh vội vàng chống tay tủ giày giữ thăng bằng, trừng mắt: “Nguy hiểm lắm! Ngã thì ?”
chẳng bận tâm, đá một cái: “Rốt cuộc giấu em chuyện gì?”
Anh cúi chân : “Lại mang dép.”
“Em mang tất mà!” tiếp tục lắc cổ áo . “Rốt cuộc là chuyện gì?!”
Anh bước chân về phía : “Giẫm lên .”
Kiên nhẫn của cạn sạch, giẫm lên đôi dép lông của , còn nghiến mạnh lên ngón chân : “Trần Tự! Anh ?!”
Anh hít một đau đớn, bất lực thở dài: “Cũng gì… chỉ là…”
“Anh mua một căn nhà bên chi nhánh.”
4.
Nếu là đây, việc mua bất động sản chắc chẳng để tâm. bây giờ thì khác, nhất là ở nơi nhạy cảm như chi nhánh !
Tim như tàu lượn siêu tốc, cố giữ giọng bình tĩnh: “Sao mua nhà? Ở đó thành phố tuyến một, mà công tác chẳng lúc nào cũng ở khách sạn ?!”
Dù là “thiếu gia giả”, vẫn là thiếu gia. Trần Tự quý giá chẳng kém .
Ra ngoài luôn xe đưa đón, ở thì tối thiểu cũng là phòng tổng thống. Lần ngoại lệ duy nhất là trại hè cùng , ngủ lều hai đêm, về nhà tắm đến mức suýt vỡ cả vòi hoa sen.
Có lẽ ngờ hiểu rõ thói quen của đến , ho khẽ một tiếng: “Không ở khách sạn mãi, tiện tay mua một căn thôi.”
tin.
Xem nhà, mua nhà, sửa sang… đó là chuyện tốn nhiều thời gian.
Tuyệt đối thể là ý định nhất thời.
Bị chằm chằm, chút mất tự nhiên, mặt : “Anh về lấy tài liệu thôi, lát còn công ty. Em ngoan ngoãn ở nhà , tối đón em ăn món ngon?”
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
: “Tối vẫn về ?”
“Tất nhiên.” Anh khẽ nhíu mày, đặt tay lên trán : “Em lạ lắm đó Trần Tiểu Ngưng, ốm ?”
gạt tay : “Em cùng .”
Anh bất ngờ: “Em cũng ? Luận văn xong ? Lát giáo sư mắng đổ cho cầm d.a.o dọa cho .”
cạn lời: “Em từng chuyện vô lý như bao giờ .”
Anh lạnh: “Em ít.”
Nghe im lặng một lúc, ánh mắt liếc về phía nhà bếp:
“Anh thể đừng chi nhánh ?”
“Nếu bố hỏi, cứ là em cầm d.a.o dọa cho .”