Bén Rễ - Phần 4

Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:23:24
Lượt xem: 550

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12.

 

nghẹn họng mất mấy giây mới : “Đừng bậy.”

Bạn nhún vai, lắc lắc tấm thẻ trong tay: “Đừng nghĩ chuyện em nữa, happy ?”

vò mặt, bật dậy: “Đi! Đem mấy trai nhất trong quán mày lên đây cho tao!”

tặc lưỡi: “Để Trần Tự chắc đập nát quán tao.”

im lặng một giây, khẩy: “Kệ . Anh em gái ruột , còn là tao nữa.”

Tối hôm đó với bạn quẩy ở bar thâu đêm. Vì là sản nghiệp nhà bạn, lo vấn đề an , thử hết những loại rượu mà bình thường Trần Tự cho uống.

“Ngưng Ngưng, đủ đó.” Bạn sờ mặt . “Mặt đỏ bừng lên .”

Tửu lượng tệ, đầu óc vẫn tỉnh táo, phẩy tay: “Mẫu nam của tao ? Đưa lên đây cho chị!”

Thấy chịu thôi, cô đành thỏa hiệp: “Được , tao gọi. mày mày đỡ cho tao đấy.”

lâu . chờ sốt ruột, mở cửa phòng riêng tìm.

Vừa bước hành lang thấy một bóng tới. Nhìn xa thấy khá trai, gần càng hơn.

nheo mắt đ.á.n.h giá khuôn mặt , chiếc áo len cổ chữ V khoét sâu gần tới n.g.ự.c, nghĩ bụng quán bạn đúng là chất lượng cao.

“Này!” vẫy tay. “Qua đây!”

Anh sững , quanh chỉ : “Gọi ?”

tặc lưỡi, bước lên vài bước, lắc lắc thẻ đen trong tay: “Một giờ năm vạn, ?”

Anh chớp mắt, bật .

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

khó chịu: “Cười cái gì!”

Nụ càng sâu: “Đừng tự chứ.”

Nghe ý tứ, nổi nóng, giơ tay định đ.ấ.m:“Muốn c.h.ế.t ?!”

Anh đỡ lấy cú đ.ấ.m của , tiện tay giữ khỏi loạng choạng, : “Nhà ai nuôi đứa nhỏ tính khí tệ thế .”

“Nhà .”

Giọng vang lên từ phía .

đầu , đối diện với ánh mắt u ám đầy giận dữ của Trần Tự.

“Trần Ngưng, qua đây.”

13.

 

Nhìn gương mặt âm trầm của , thầm kêu , vô thức lùi một bước.

Chỉ một bước nhỏ đó thôi cũng khiến sắc mặt Trần Tự càng khó coi.

“Trần Ngưng.” Anh , gương mặt toát khí thế đáng sợ: “Anh còn tác dụng nữa ? Qua đây.”

“Này, là ai?” Chàng trai bên cạnh thấy hoảng, bước lên một bước, cau mày Trần Tự: “Bắt cóc ? báo cảnh sát đấy!”

Trần Tự khẽ nhếch môi, nhưng đáy mắt chút ý . Ánh của từ đầu đến cuối đều đặt mặt :

“Anh là ai , Trần Ngưng?”

lí nhí: “Anh…”

Chàng trai khựng , bất lực: “Chuyện gia đình ? Thế cô sợ cái gì?”

há miệng, gì. Rõ ràng nên ấm ức là , nhưng lúc cảm giác như lén lút gặp trai chồng bắt quả tang.

“Ngưng Ngưng! Chạy !”

Cuối hành lang, bạn chạy tới, chạy hét: “Đừng gọi mẫu nam nữa! Đại ma vương mày tới ! Mau chạy… , Trần cũng ở đây , trùng hợp ghê ha ha.”

“Mẫu nam?”

Nghe , ánh mắt Trần Tự cuối cùng mới lướt qua trai bên cạnh một thoáng. Nụ nơi khóe môi càng sâu, âm u đến đáng sợ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ben-re-mzgd/phan-4.html.]

“Ngưng Ngưng nhà , cũng gọi mẫu nam ?”

lập tức lắc đầu như trống bỏi: “Không ! Em quen !”

Chàng trai bật : “Vừa nãy còn đòi cho năm vạn chơi cùng cô, giờ quen?”

tối sầm mắt, chỉ lao tới bịt miệng : “Đừng bậy!”

“Năm vạn?” Trần Tự : “Tháng còn bảo tiền tiêu vặt đủ, nằng nặc đòi tăng. Hóa tiêu cho đàn ông khác.”

Anh bước gần, dừng mặt , cúi đầu đưa tay vuốt tóc mái , giọng dịu xuống:

“Vậy em dạy xem mới khiến em vui. Nước phù sa chảy ruộng ngoài, thế nào?”

14.

 

Trong phòng riêng, im một góc.

Trần Tự đống chai rượu bàn, nụ vẫn treo môi: “Tất cả đều do em uống?”

nhỏ giọng: “Em chỉ nếm thử thôi.”

“Nếm bao nhiêu?”

sờ mũi: “Một ngụm.”

“Một ngụm là bao nhiêu ml?”

phá nồi phá niêu: “Một ngụm một trăm ml!”

Trần Tự gật đầu : “Được.”

Nói xong cầm ly của rót rượu.

Ly cổ điển của quán chứa ba trăm ml, rót gần đầy, ánh mắt , một uống cạn.

“Này!”

hoảng hốt. Rượu bàn đều nặng độ, t.ửu lượng cao, uống kiểu dễ xảy chuyện.

Anh sặc vài tiếng, tiếp tục rót.

“Trần Tự!” cuống lên, giật lấy ly rượu: “Anh điên ?!”

Anh né , vẫn giữ ly: “Em trả tiền, để em chơi vui chứ.”

tức đ.á.n.h : “Thần kinh! Đưa đây!”

Trần Tự cúi , bỗng nhẹ giọng hỏi: “Anh khiến em vui ?”

sững , hồi lâu hỏi ngược : “Em khiến vui ?”

Anh đưa tay nâng mặt , nghiêm túc gật đầu: “Rất vui.”

Sống mũi cay xè, mặt khàn giọng hỏi: “Vậy nhận em gái ruột thì ? Anh vui ?”

Trong mắt Trần Tự ánh lên một tia : “Vui.”

Vị chua trong lòng lập tức biến chất.

Anh nhận biểu cảm của , ánh mắt khẽ động, đang định gì đó thì cửa phòng gõ.

“Trần tổng.” Trợ lý ló đầu : “Hình như Trần đổng phong thanh gì đó, tới bệnh viện…”

Trần Tự khẽ nhíu mày.

thấy vẻ mặt , nổi giận: “Ý là gì? Anh cho rằng bố sẽ gây phiền phức cho cô ?!”

Anh bất lực: “Tất nhiên . Anh chỉ đang nghĩ …”

Anh dừng , đổi giọng: “Thôi, đưa em về .”

“Không cần!” dậy bỏ : “Anh tìm em gái ngoan của . Em cũng tìm trai ruột của em!”

Giọng Trần Tự đột nhiên đổi, một tay kéo : “Em cái gì?!”

đầu ánh mắt giận dữ của , chịu thua:

“Chẳng vui vì tìm em gái ruột ?”

“Vậy em cũng vui chứ. Em tìm trai ruột của em!”

Loading...