Chỉ vì từng ngủ qua mà giờ sếp định ăn vạ ở nhà , chiếm luôn cái giường của ? còn mong đợi cái quái gì nữa cơ chứ?
là cái đồ tư bản đáng ghét, ban ngày chèn ép đủ, ban đêm cũng để yên ? Quan trọng là sếp ngủ giường thì ngủ ? Lại sofa ?
Có chủ nhà nào mà hèn mọn như ? Ở ngay nhà mà còn tự quyết định.
"Yên tâm , trả phí."
Có tiền? Vì tiền, quyết định khuất phục.
Đèn phòng tắm bật sáng, Lục Ly tắm . Nghe tiếng nước chảy róc rách, trong đầu bỗng hiện lên cảnh tượng "mỹ nam tắm táp" khiến m.á.u mũi phun trào.
Kết quả là khi Lục Ly bước khỏi phòng tắm, ăn mặc còn kín cổng cao tường hơn cả . Lúc ngang qua , còn cố tình kéo c.h.ặ.t vạt áo ngủ , cứ như đang phòng sói bằng.
thật sự cạn lời luôn .
"Tô Mạt, sếp Lục bảo em lên văn phòng một lát." Chị trưởng nhóm vỗ vai , ánh mắt đầy vẻ đồng cảm.
Chẳng lẽ cái báo cáo nộp vấn đề ?
Quả nhiên sai, sếp Lục quẳng cái báo cáo của , bắt đầu tuôn một tràng phê bình xối xả. Sếp Lục ơi là sếp Lục, sếp sống t.ử tế cho lắm nhé. Chiếm nhà thì thôi , trong công việc cũng bới lông tìm vết thế , sếp định cho sống nữa ?
Thấy mặt xị đầy vẻ uất ức, sếp Lục mới dịu giọng một chút.
"Sửa ngay tại đây , chỉ cho mà sửa."
Sửa sửa mấy , Lục Ly vẫn ưng ý. Đột nhiên, bàn tay vươn từ phía , những ngón tay lướt qua lọn tóc , chạm khẽ gò má dừng mặt giấy.
"Chỗ dữ liệu đúng."
Là một đứa "ế bằng thực lực" từ trong trứng nước, hình mất năm giây. Cả căng cứng, m.á.u nóng dồn hết lên mặt, tay bắt đầu đổ mồ hôi hột, suýt chút nữa thì cầm chắc nổi cây b.út.
"Cô căng thẳng ?"
nuốt nước miếng cái ực: "Dạ , chỉ là thời tiết nóng thôi ạ."
Lục Ly bật đầy ẩn ý: "Mùa đông mà cô vẫn thấy nóng ?"
vội vàng lấp l.i.ế.m: "Hôm nay em mặc dày, mặc dày ạ."
Dùng tốc độ nhanh nhất để sửa xong, giây tiếp theo, phi thẳng khỏi văn phòng, tháo chạy về chỗ . Còn kịp ấm chỗ, chị Linh cạnh ghé sát tai , hỏi bằng cái giọng chỉ đủ hai thấy:
"Có em đang yêu đương với sếp Lục ? Mặt đỏ thế kìa."
Tim nhảy dựng lên, cuống quýt phủ nhận: "Làm gì , gì ạ!"
Chị Linh trưng bộ mặt "chị hiểu mà": "Hôm nọ chị thấy em bước xuống từ xe của sếp Lục đấy nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/bi-bat-qua-tang-khi-muon-sam-so-sep/chuong-4.html.]
Lòng hoảng loạn tột độ. Rõ ràng nào cũng xuống xe hai ngã tư, vẫn thấy nhỉ?
"Yên tâm , mới chị thấy thôi, khác ."
Nghe thế mới thở phào nhẹ nhõm một chút.
"Nghĩ hồi đó, sếp Lục cầm hồ sơ của em đích chỉ định cho em công ty, chị thấy nghi nghi ."
Hả? Chẳng hồi đó công ty là nhờ vận may thôi ? Lục Ly đích chỉ định á? đó quen gì , chắc chắn là chị Linh nhầm .
"Em thích sếp." Câu câu hỏi, mà là một lời khẳng định chắc nịch.
"Sao chị ạ?" bao giờ hé môi với ai .
"Chị là ai chứ? Chị là mà, cái ánh mắt đầy của em là chị ngay."
" vẻ sếp Lục thích em..."
"Thì cứ thử là ngay chứ gì."
Thế là chị Linh bày cho đủ chiêu trò, nào là " tắm quên mang đồ ngủ", nào là "giả vờ say rượu để tỏ tình", vân vân và mây mây. Chị còn bảo vấn đề gì cứ tìm chị, chị luôn online 24/7 để bày mưu tính kế cho .
Sau đó, lời của chị Linh cứ quanh quẩn trong đầu tâm thần bất định. Kết quả là tối hôm đó, hậu đậu để quên đồ ngủ ở ngoài thật.
Tắm một nửa, mới sực nhớ bộ đồ ngủ vẫn còn chình ình sofa chứ mang phòng tắm.
Giờ đây? Đấu tranh tư tưởng mất 5 phút, mới lí nhí hỏi Lục Ly:
"Sếp Lục ơi, sếp thể lấy giúp em bộ đồ ngủ sofa đưa đây ạ?"
Phòng khách im lặng một hồi lâu thấy hồi đáp, đành đ.á.n.h bạo gọi thêm tiếng nữa.
Lúc mới thấy giọng sếp sát cửa nhà tắm: " đưa qua khe cửa nhé, cô cầm lấy."
hé cửa một chút, một bàn tay cầm bộ đồ ngủ chìa . cuống quýt chộp lấy định đóng sầm cửa , nhưng chả hiểu cửa cứ vướng vướng khít, thế là càng sức nhấn mạnh thêm cái nữa.
"Suỵt... Tô Mạt! Cô thù với ? Tay sắp cô kẹp gãy đến nơi !"
Lúc mới kinh hoàng nhận ngón tay của Lục Ly đang kẹt giữa khe cửa. Ngón trỏ ép đến đỏ lựng, thậm chí còn rướm m.á.u.
"Em xin , em xin ạ!" vội vàng nới lỏng cửa , sếp Lục mới thuận lợi rút tay về .
Bên ngoài cửa truyền tiếng lẩm bẩm của : "Bình thường thấy bạo dạn lắm cơ mà?"
là mấy cái chiêu của chị Linh tẹo nào, còn kịp gì căng thẳng đến c.h.ế.t sống . nhanh ch.óng mặc quần áo phi ngoài.
Lục Ly mặt đầy vẻ bất lực, giơ ngón tay lên cho xem: "Chẳng hiểu cô nhỏ thỏ đế mà sức trâu thế ."
hổ giấu mặt , vội vàng lục tìm urgo để dán cho . Lục Ly lộ vẻ ghét bỏ: "Vết thương vặt vãnh thôi, cô cứ quá lên."