bà một cái, lùi về hai bước, .
“Con gái gì chứ?”
“Chẳng chúng cắt đứt quan hệ ?”
Giọng lớn, nhưng mang theo sự dứt khoát cho phép nghi ngờ.
“ bố , cũng , bà đừng nhận bừa.”
Từng chữ của như một con d.a.o, rạch nát bức tranh ấm áp giả tạo .
Mắt mở to, thể run lên, bước chân lảo đảo suýt ngã.
Môi bà run run, gì đó, nhưng cổ họng như chặn , cuối cùng vẫn thốt nên lời, chỉ đó .
Hai chúng giằng co lâu, nước mắt trong mắt bà cứ xoay vòng nhưng cố chấp chịu rơi xuống, cả hiện lên vẻ đau đớn tột cùng.
bà , trong lòng hề d.a.o động, , bước thật dứt khoát.
Trong ký ức của , chính là kiểu như .
Mỗi khác bắt nạt, hoặc chị sỉ nhục, bà luôn bày vẻ “ cũng cách nào, cũng khó xử”, đầy bất lực và tủi .
Thậm chí lúc sốt 40 độ, bà đưa khám, chỉ , mặc cho tự sinh tự diệt.
Nếu đến khản cả cổ, đến mức hàng xóm qua gõ cửa, nổi nữa mới dẫn tiêm hạ sốt, thì sống đến bây giờ.
Sau sốt khỏi, còn từng nghĩ là do bệnh nên gia đình vốn giàu càng thêm khốn khó.
Mãi đến khi thấy chị gái con nhà hàng xóm bắt nạt, nắm tay chị, tiếc bất cứ giá nào mà cãi lý đòi bồi thường với bên , mới tỉnh ngộ.
Hóa bà bảo vệ con.
Chỉ là đối với , bà thích mà thôi.
Những năm trưởng thành, một đối mặt với bao sóng gió, chịu đựng quá nhiều mưa gió.
từng dành cho lấy một chút quan tâm ấm áp, thậm chí từng che cho một cái ô.
Những ký ức tuổi thơ lật , những khoảnh khắc khó khăn bấp bênh ai hỏi han, mỗi đau như từng vết sẹo hằn sâu trong tim .
Thất vọng chỉ trong một ngày, mà là tích tụ từng chút một, cho đến khi tuyệt vọng.
Vì bây giờ, bất kể bà gì, trong lòng cũng gợn lên chút sóng nào, mới thể dứt khoát rời như thế.
vốn nghĩ đến tìm, sự dứt khoát của đủ để khiến họ từ bỏ.
Không ngờ hôm đó tiễn khách xong thì Trần Bằng sải bước .
Anh trực tiếp coi như thấy , phịch xuống sofa, vắt chân chữ ngũ.
“Tao cứ tưởng hôm đó mày cốt khí lắm, cắt đứt quan hệ với nhà mà nháo.”
“Làm nửa ngày hóa là phát tài nên sợ bọn tao .”
sầm mặt, kéo tay áo , lôi thẳng cửa.
“Ai cho ?”
“Đây là viện , nam giới miễn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-vut-bo-vi-chi-gai-trung-so-toi-sang-khoai-cam-5-trieu-roi-di/5.html.]
Anh trừng mắt , một lúc lâu giọng điệu mới dịu .
“Được, ngoài , nếu mày , đừng trách tao loạn ở đây.”
dặn dò mấy câu đơn giản với nhân viên, cùng cái đình hóng mát bên ngoài.
“Chẳng với các cắt đứt , còn đến tìm gì?”
Anh với , đổi hẳn dáng vẻ ngang ngược lúc nãy.
“Em gái, hôm nay tới là chuyện lớn với mày.”
“Nói .”
quá hiểu , nếu tìm đến tận cửa, nếu xử lý thỏa, chắc chắn sẽ ầm lên đến gà ch.ó yên.
Vừa , thấy chịu chuyện, mặt lập tức lộ vẻ hưng phấn.
“Em gái, gần đây một dự án tiềm năng, mở công ty, với năng lực và ánh mắt của , chắc chắn vấn đề gì.”
“Còn em thì đầu tư cho , chia cổ phần cho em, đến lúc đó em cùng kiếm tiền.”
Trong lòng lạnh.
Bao nhiêu năm mà vẫn y như cũ, chẳng đổi chút nào, chuyện gì cũng chỉ dựa dẫm khác, khiến khỏi nhớ đủ thứ chuyện từng tài trợ cho đây.
Những đồng tiền đó, giống như ném đá xuống biển, từng thấy lấy một chút ơn báo đáp.
Nhân cơ hội , chợt nảy một ý.
“Chuyện đầu tư thì dễ thôi, nhưng cứ trả tiền năm đó tài trợ cho , mới quyết định nên tin .”
“Bao nhiêu năm , chẳng lẽ tiền đó là gió thổi tới chắc?”
Trần Bằng thì nhíu mày, nhưng nhanh lấy bình tĩnh.
Anh nghĩ rằng chỉ cần thanh toán xong món nợ cũ, tâm trạng lên, nhất định sẽ đầu tư cho .
Thế là nghiến răng đồng ý.
“Được, đây cũng loại giữ chữ tín, bây giờ sẽ chuyển tiền cho em ngay.”
Điện thoại reo lên một tiếng.
Nhìn thấy thông báo nhận tiền WeChat, tâm nguyện bấy lâu nay của cuối cùng cũng thành lúc .
Anh cầm điện thoại, bày dáng vẻ nắm chắc phần thắng.
“Em gái, tiền em cũng nhận , bây giờ nên thực hiện lời hứa của em ?”
“Thời gian chờ ai , công ty mở lên thì chúng mới tiền kiếm, đừng để khác cướp mất cơ hội.”
Khóe môi cong lên.
“Anh đang gì ?”
“Chúng bây giờ thanh toán sòng phẳng , còn chuyện đầu tư thì đừng mơ.”
“Muốn kẻ đổ tiền ngu cho , cửa cũng !”