Bích đào nhà bên - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:41:46
Lượt xem: 29
Đậu Hoàng ở ngoài sân sủa loạn xạ, sợi xích sắt khua kêu loảng xoảng. Ta bước cửa mắng cái con ch.ó ngốc : "Mày sủa cái gì thế hả Lý Đậu Hoàng!"
lúc đó, ngoài ngõ tiếng cao giọng hỏi: "Cố nương t.ử nhà ?"
Ta đáp , rảo bước mở cổng.
Cửa hé mở, giật thảng thốt. Ngoài đông nghìn nghịt, lớp trong lớp ngoài, kẻ khua chiêng gõ trống, pháo nổ đì đùng còn rộn ràng hơn cả ngày xuất giá.
Ta chống nạnh hỏi: "Việc gì mà linh đình thế ?"
Trong đám đông, một vị sai nha lách , tươi rạng rỡ với : "Chào nương t.ử, chúc mừng nương t.ử hỷ sự lớn! Cố tướng công bảng vàng đề danh, đỗ cao Thám Hoa lang. Đây là phúc đức của nương t.ử, cũng là vinh dự của thành Cẩm . Tri phủ đại nhân phái đến báo tin mừng cho nương t.ử đây!"
Ông nện một tiếng "loảng" thật mạnh mặt chiêng. Tiếng vang tim nhảy dựng lên, ôm n.g.ự.c hỏi: "Thám Hoa lang là cái gì cơ?"
Vị sai nha giải thích: "Trạng Nguyên, Bảng Nhãn đến Thám Hoa, đều là bậc tài t.ử hàng đầu thiên hạ. Người bảo thi đỗ Tiến sĩ thì dễ, chứ danh hiệu Thám Hoa mới khó cầu. Phải là tướng mạo khôi ngô, học vấn uyên thâm, còn phong lưu trẻ tuổi. Chẳng chính là phong thái của Cố tướng công đó !"
Ta sướng rân cả . Tướng mạo , học vấn cao, còn trẻ tuổi phong lưu, đúng thật là phu quân nhà . Ta hỏi dồn: "Thế trúng Thám Hoa thì nữa?"
Ông đáp: "Thám Hoa lang triều, bước chân lên chốn điện ngọc vàng son. Cố tướng công từ nay về sẽ như diều gặp gió, quan to, tể tướng, còn cô chính là phu nhân quyền quý !"
Tim đập thình thịch liên hồi. Phu quân sắp quan to, tể tướng, sắp trở thành bà lớn .
Mẹ ơi, con Bích Đào cũng cái hiển vinh đến thế, ở trời linh thiêng chắc cũng mát lòng mát .
Ta tươi rói, lòng mừng khôn xiết, càng thấy nhớ phu quân da diết. Nghĩ ngày xưa, vốn chỉ định mượn để sinh lấy một mụn con, nuôi con con nuôi , nào dám mơ đến cảnh tượng vinh hiển .
Năm lâm bệnh nặng, bà nắm tay hỏi: "Cha , em cũng , c.h.ế.t con cậy trông ai?"
Ta thút thít: "Mẹ c.h.ế.t thì con cũng c.h.ế.t theo."
Mẹ gõ nhẹ đầu , mắng đồ tiền đồ. Mẹ bảo: "Con gái lớn gả chồng, hãy tìm một thật thà mà lấy, để thương yêu, bắt nạt con."
Ta hỏi : "Thế nào mới là thật thà hả ?"
Mẹ : "Vương Tam bán thịt lợn là thật thà." Ta im lặng.
Mẹ bảo: " Thôi Nhị bán dầu là thật thà." Ta vẫn nửa lời.
Mẹ giận quá, mắng là đồ cứng đầu, hỏi rốt cuộc tìm thế nào.
Ta đáp: "Con chữ nghĩa, mặt mũi trắng trẻo cơ."
Mẹ sững sờ, nước mắt lã chã rơi: "Tìm ai cũng , tuyệt đối dây kẻ sách."
Ta gặng hỏi tại , thở dài: "Trượng nghĩa thường là kẻ hàng thịt, phụ tình nhất chính là đám thư sinh."
Ta phục: "Họ sách thánh hiền, lòng đầy nhân nghĩa, thật thà cho ?"
Mẹ thở dài: "Kẻ sách gì ? Vai gánh, tay xách, trong mắt chỉ trăng hoa tuyết nguyệt, đến củi quế gạo châu? Trong lòng họ chỉ chứa đầy kinh sử, gì còn chỗ cho con nữa."
Ta cãi: "Không , sách thì con thêu hoa. Chàng lo trăng hoa tuyết nguyệt, còn con lo mắm muối củi dầu."
Mẹ bảo: "Con thêu đến hỏng cả tay, mờ cả mắt, đến lúc thăng quan tiến chức, chê con quê mùa mà ruồng bỏ, lúc đó con tính ?"
Ta suy nghĩ một lát đáp: "Người cần con thì con cũng chẳng cần . Con chỉ cần mượn để sinh một đứa con, con nuôi nó lớn, nó phụng dưỡng con."
Mẹ hỏi: "Một con mang nặng đẻ đau thì xoay xở thế nào?"
Ta hồn nhiên: "Con sẽ tìm một am ni cô, gửi ít tiền nhang khói. Các sư nữ lòng bồ tát sẽ cho con chỗ nương , giúp con sinh nở. Chẳng ngày xưa cũng sinh con như thế ?"
Mẹ xong thì nức nở, phát mấy cái thật đau: "Cái con bé , con dẫm vết xe đổ của chứ! Đồ chí tiến thủ!"
Mẹ , cũng theo.
Khi chỉ còn thoi thóp, bà run rẩy lấy từ gối một chiếc khăn tay bọc một cây trâm bạc, : "Tâm con cao hơn trời mà mệnh mỏng như giấy, chẳng quản nổi con nữa. Mẹ để cho con ba gian nhà , con cứ mà tìm thư sinh của con ."
Mẹ nắm c.h.ặ.t t.a.y buông, thở đứt quãng: "Nếu sống nổi, hãy tìm Trương Trung Đường."
Trương Trung Đường là quan lớn ở kinh thành. Có ông về Cẩm Thành tuần sát, kiệu tám khiêng, lính tráng theo trùng trùng điệp điệp. Lúc đó chen chúc đầu ngõ để xem kiệu, lôi xồng xộc về, mắng: "Xem cái gì mà xem! Về nhà ngay!"
Suốt thời gian ông ở đây, nhốt c.h.ặ.t trong nhà bức bối đến ăn ngon. Có tiếng gõ cửa dồn dập, vẫn cúi đầu thêu hoa như thấy.
Ta mở cửa, thấy lính tráng hung hăng hỏi: "Tên gì? Quê quán ở ?"
Ta đáp: "Dân nữ tên Lý Bích Đào, gốc Cẩm Thành."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/bich-dao-nha-ben/chuong-1.html.]
Họ hỏi . Ta bảo: "Mẹ là Trương Tú Nương, cũng là Cẩm Thành."
Họ hỏi tiếp: "Nhà đàn ông ? Làm nghề gì?"
Ta thưa: "Cha mất sớm, xanh cỏ lâu . Nhà em, cũng chẳng đàn ông, hai con nương bằng nghề thêu thùa."
Họ cầm bức họa soi xét mặt thật kỹ, ngó trong . Cuối cùng, họ hỏi một câu đầy hy vọng: "Có ai tên Lý Thu Sương, giọng Mi Châu, xinh , tính tình đanh đá, bơi lội đ.á.n.h cá, tầm ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi ?"
Ta lắc đầu bảo .
Đóng cửa , bảo : "Tên Thu Sương hơn Tú Nương nhỉ." Mẹ mắng: "Câm miệng, cái con ranh ."
Sau đó, hàng xóm láng giềng xì xào rằng ông Trương Trung Đường là tình nghĩa, gõ cửa từng nhà để tìm vợ tào khang vốn là cô gái chài lưới năm xưa. Mẹ xong chỉ nhạt: "Chà, còn hơn cái lão chồng trời đ.á.n.h của ."
Trương Trung Đường tìm thấy , lủi thủi về kinh. Từ đó bắt đầu đổ bệnh.
Lúc trao cây trâm bạc cho , lẩm bẩm: "... Đồ vô tình vô nghĩa... Ai mà còn đ.á.n.h cá nữa chứ, ai mà còn xinh nữa..."
Rồi nhắm mắt xuôi tay. Thế là mồ côi.
Mẹ vì con nên thể đ.á.n.h cá nữa, bà bỏ mái chèo để cầm cây kim sợi chỉ, thức trắng đêm nuôi khôn lớn, truyền nghề cho .
Ta nghĩ đến việc tìm Trương Trung Đường. Ta ở ba gian nhà để , nuôi một con ch.ó nhỏ đặt tên là Đậu Hoàng. Ngày ngày trong sân thêu túi tiền, đai lưng, khăn tay để tự nuôi sống bản và con ch.ó nhỏ.
Mỗi tháng ba , đem đồ thêu giao. Một ngày nọ, khi đang phố Thư Viện, một gã trông khó ưa chặn đường. Hắn nhe bộ răng vàng khè, giả bộ nho nhã hỏi: "Tiểu nương t.ử đấy?"
Ta bực đáp: "Ban ngày ban mặt, đường , liên quan gì đến ngươi."
Hắn nheo cặp mắt híp : "Chà, tính khí cũng gớm nhỉ."
Hắn kéo tay áo , ép tường, định giở trò sàm sỡ. Ta nghiến răng, nhớ lời dặn: "Gặp kẻ cứ nhắm chỗ hiểm giữa hai chân mà đá."
lúc định chân thì một bóng nhanh hơn, đá văng gã đó xa. Kẻ ngã nhào, gào lên: "Thằng nào dám đá ông?"
Một giọng trầm ấm, lười nhác vang lên: "Ông nội mày đây."
Ta ngước , đó là một trai mặc áo xanh, tay phe phẩy quạt xếp, đôi lông mày thanh tú, ánh mắt sáng ngời, nụ ung dung tự tại. Đẹp đến mức chẳng dám lâu.
Gã răng vàng lồm cồm bò dậy dọa dẫm: "Được lắm Cố Lân, ngươi cứ đợi đấy!" Chàng trai : "Đợi cái gì? Đợi ngươi đến dập đầu tạ tội ?"
Gã tức nổ đom đóm mắt bỏ chạy. Lúc , mới sang với tim đập loạn nhịp: "Cô nương ?"
Ta cúi đầu lý nhí: "Có... sợ một chút ạ."
Chàng bảo để đưa một đoạn. Ta tên là Lý Bích Đào, hỏi danh tính ân nhân. Chàng bật : " họ Cố, tên Lân, tự là Hữu Lân."
Ta chẳng cần "tự" là gì, trong miệng thì gọi "Cố tướng công", nhưng trong lòng thầm gọi "Cố lang quân" .
Chúng cùng phố. Tháng ba mùa xuân, chim én bay đôi, đất bóng hai đổ dài quyện . Lòng cứ như con thỏ nhảy nhót.
Gặp quen hỏi: "Bích Đào, kiếm trai khôi ngô thế ?" Ta đỏ mặt đáp: "Đấy là ân nhân, lang quân nhà ." mắt vẫn trộm liếc , thấy khẽ mỉm .
Đến lúc chia tay, hỏi nhà ở . Ta thẹn thùng mấy câu thơ: "Nhà ở phía tây cầu Vạn Lý, dọc phố hoa đào nở rộ, cuối đường là ngõ Yến Tử, nhà thứ ba chính là nơi ở."
Chàng gật đầu bảo thật khéo: "Ta cũng ở gần cầu Vạn Lý, bên sông liễu rủ xanh rì, trong ngõ Thanh Y ngay đầu phố."
Ta nhẩm nhẩm địa chỉ đó. Chàng : "Cô nương nhớ kỹ chứ?" Ta gật đầu, thầm mắng mà b dạn thế.
Chàng đề nghị cùng chung đường về cầu Vạn Lý. Đoạn đường mà ngắn ngủi, chẳng mấy chốc tiếng con Đậu Hoàng sủa vang.
Ta chỉ nhà : "Nhà đó, con ch.ó đang sủa tên là Lý Đậu Hoàng, nhà chỉ hai chúng thôi."
Chàng gật đầu chào từ biệt. Ta cuống quýt gọi : "Tướng công đưa về, tachưa kịp cảm ơn, để đưa tướng công về nhà nhé?"
Chàng ngẩn , nụ rạng rỡ như bừng sáng cả mùa xuân, lấn át cả vẻ của hoa đào: "Thế đó, đưa cô nương về đây ?"
Hình như bệnh . Ta ăn chẳng ngon, hoa chẳng thêu, suốt ngày chỉ đầu ngõ sang hàng liễu bên sông.
Ta hỏi con Đậu Hoàng: "Chữ Cố thế nào? Chữ Lân ?" Nó chẳng gì, chỉ l.i.ế.m tay .
Ta hạ quyết tâm, mua thịt, mua rượu ngon, về gói sủi cảo thật khéo. Ta xách giỏ qua hàng đào, qua hàng liễu, cửa nhà ở ngõ Thanh Y mà lòng thấp thỏm dám gõ cửa.
Ta cứ qua cổng, tự giận nhát gan. Ta ý gì , chỉ là trả ơn thôi mà!