Bổn Cung Nuôi Con Chỉ Vì Báo Thù - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-26 10:43:16
Lượt xem: 27
Ta và Thẩm Thanh Hoan đấu đá trong cung suốt tám năm ròng.
Ngày nàng tắt thở, mang theo một dây pháo ba nghìn tiếng, chuẩn ăn mừng cho đứa cuối cùng cũng cút .
nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y , đẩy đứa trẻ gầy như mèo con, mới năm tuổi, đến mặt :
“Vương Vân Thư, con trai … giao cho ngươi.”
“Nếu ngươi dám để nó chịu uất ức, c.h.ế.t cũng tha cho ngươi.”
Ta sững ba nhịp, bật tràng phản diện kinh thiên động địa:
“Ngươi yên tâm, bổn cung tuyệt đối sẽ nương tay với nó.”
Thằng nhóc bên cạnh ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen trắng phân minh hề chút cảm xúc nào.
Sau , thằng nhóc lớn lên thành thiếu niên, trở thành Thái t.ử, cuối cùng đăng cơ Hoàng đế.
Còn ghế quý phi, ung dung thưởng thức vải thiều.
Bên cạnh, vị hoàng đế trẻ tuổi đặt những quả vải bóc sẵn trong bát sứ.
Mỉm : “Mẫu hậu còn ăn nữa ?”
Ta: “……”
Món nợ hình như trả ngược .
1
Sau khi Thẩm Thanh Hoan hạ táng, Tiêu Cảnh Trừng lập tức đóng gói gọn gàng đưa đến Vĩnh Thọ cung của .
Nghe nó quỳ linh đường của mẫu suốt bảy ngày liền, ai khuyên cũng chịu dậy.
Cuối cùng vẫn là hoàng đế lên tiếng, sai bốn thái giám cưỡng ép khiêng nó đến đây.
Ta chủ vị, tay chống cằm.
Suy nghĩ xem nên cho nó một màn oai phủ đầu khiến nó nhớ suốt đời như thế nào.
Thẩm Thanh Hoan cái thứ xanh đáng c.h.ế.t , c.h.ế.t cũng để yên .
Lại còn bắt nuôi con cho nàng.
Cũng , món nợ của Thẩm Thanh Hoan với , sẽ đòi từ chính đứa con trai của nàng.
Vì thế đặc biệt chọn một đêm trăng tối gió lớn để gặp nó.
Chính điện Vĩnh Thọ cung chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng lay động, chiếu bóng hoa văn xà nhà thành những bóng quỷ giương nanh múa vuốt.
Ta mặc một bộ cung trang màu đen huyền, trong bóng tối, bày đủ tư thế của một đại phản diện âm u trong thoại bản.
Trong tay vẫn nghịch một cây trâm cài cửu phượng ngậm châu.
Năm đó Thẩm Thanh Hoan vì cây trâm mà tranh với suốt ba tháng, cuối cùng vẫn là thắng.
Cửa cung kẽo kẹt mở .
Một bà lão ma ma dắt theo một bóng nhỏ xíu bước , giọng run run: “Nương nương, Ngũ điện hạ đến.”
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh nến lay động chiếu tới, hiện một khuôn mặt nhỏ tái nhợt gần như trong suốt.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Đôi mắt to, nhưng trống rỗng vô thần, môi mím thành một đường thẳng.
Tang phục mặc nó rộng thùng thình, như thể chỉ cần gió thổi là thể bay lên.
Ta khẽ nhíu mày.
“Tham kiến Vân Quý phi nương nương.”
Giọng khàn khàn khô rát, như giấy nhám cọ gỗ.
Thân hình nhỏ bé quỳ điện.
Nhìn chút đáng thương.
Ta liếc mắt hiệu cho Hạnh Nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bon-cung-nuoi-con-chi-vi-bao-thu/1.html.]
Hạnh Nhi vẻ mặt bất đắc dĩ tiến lên, nhét một tấm đệm mềm đầu gối Tiêu Cảnh Trừng.
Ta hài lòng gật đầu, tiếp tục giữ bộ dáng phản diện.
Mặc cho nó quỳ, thong thả lắc cây trâm.
Những hạt châu vàng va , leng keng vang lên, trong đại điện yên tĩnh càng ch.ói tai.
“Biết vì bổn cung gọi ngươi tới ?”
Nó im lặng.
“Mẫu ngươi khi c.h.ế.t phó thác ngươi cho bổn cung.”
Ta đến mặt nó, xổm xuống, dùng đuôi nhọn của cây trâm nhẹ nhàng nâng cằm nó lên.
Kim loại lạnh lẽo chạm da, nó khẽ run một cái.
“ quan hệ giữa bổn cung và mẫu ngươi là gì, ngươi ?”
Ta hạ thấp giọng, bắt chước ngữ điệu và dáng vẻ khi cha thẩm vấn tù binh, hung dữ :
“Chúng đấu suốt tám năm, nàng cướp của ba thị tẩm, xé của nàng năm bức tranh, chúng từng đ.á.n.h trong Thái Dịch trì, nàng giật của một nắm tóc, đá gãy của nàng một chiếc xương sườn.”
Hàng mi của nó khẽ run lên.
Ta ghé sát hơn, gần như dán tai nó mà : “Cho nên, mẫu ngươi giao ngươi cho bổn cung, chẳng khác nào đem cừu non ném hang sói. Biết sói ăn cừu thế nào ?”
Đầu nhọn của cây trâm khẽ chạm cổ họng nó.
“Trước tiên c.ắ.n đứt cổ, uống cạn m.á.u, x.é to.ạc bụng, ăn tim gan tỳ phổi thận.”
Hơi thở của nó trở nên dồn dập.
Ta đắc ý : “Sợ ? Sợ thì . Khóc , bổn cung mềm lòng, cho ngươi một cái c.h.ế.t nhẹ nhàng.”
Nó c.ắ.n c.h.ặ.t môi, hốc mắt đỏ lên, nhưng nước mắt ngoan cố đảo quanh, nhất quyết rơi.
Ta chút bực bội.
Thằng nhóc , đúng là chịu đựng giỏi thật.
Ta xách bổng nó lên, chuẩn học theo dáng vẻ của cha , lột quần nó đ.á.n.h m.ô.n.g.
Hừm.
Hồi nhỏ, cha đ.á.n.h mấy chúng như .
Mỗi đều khiến chúng gào t.h.ả.m thiết.
Ta sức kéo quần nó.
Tiêu Cảnh Trừng mím c.h.ặ.t môi, đôi tay nhỏ bé bấu c.h.ặ.t lấy quần , khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hốc mắt càng đỏ hơn.
Cái đầu nhỏ dường như thể hiểu nổi, tự dưng lột quần để đ.á.n.h m.ô.n.g.
Quả nhiên mẫu phi sai, mạch não của Vân Quý phi thâm sâu khó lường.
Ta càng thêm hăng hái.
Ngoài điện bỗng truyền đến một loạt tiếng bước chân gấp gáp, ngay đó là tiếng thái giám hoảng hốt bẩm báo:
“Hoàng thượng giá đáo……”
2
Tay run lên, trong khoảnh khắc chớp nhoáng, túm nó từ đất kéo dậy, nhét chiếc thái sư ỷ bên cạnh, tiện tay cài cây trâm b.úi tóc, vớ lấy ấm bàn, nhỏ hai giọt lạnh mắt .
Khi hoàng đế bước điện, cảnh tượng thấy chính là như .
Ta đỏ hoe mắt, một tay ôm Tiêu Cảnh Trừng đang run rẩy, một tay nhẹ nhàng vỗ lưng nó, giọng nghẹn ngào:
“Đứa trẻ ngoan, là … nhịn mãi sẽ sinh bệnh…”
Tiêu Cảnh Trừng ấn lòng, cả khuôn mặt nhỏ vùi trong vạt áo , thể run lên từng hồi.
Hoàng đế sững : “…Đây là?”