Bố nước mắt giàn giụa, ông liên tục đập đầu tường: “Biết con cái sẽ thành thế , ngày xưa thà tao nuôi hai con ch.ó còn hơn!”
“Thục Anh , bà suốt ngày nuôi con trai để phòng tuổi già, giờ bà rõ ? Chúng vì nó mà hết đến khác khổ con gái, cuối cùng nuôi một con sói mắt trắng!”
luôn cảm thấy lời của bố một phần là thật sự trai cho đau lòng, nhưng phần nhiều vẫn là tiếp tục lợi dụng .
Vì lập tức bước đến bên Trình Trừng: “Bố, hồi nhỏ lúc bố vu oan con ăn cắp tiền, bố từng đ.á.n.h thì thẳng mà chịu! Bố như ý nguyện, một lòng che chở con trai của bố, thì cũng nhớ kỹ câu đó, đừng tìm đến con cầu xin. Con tuyệt đối sẽ quản.”
Bận rộn suốt một ngày, còn bọn họ kéo loạn thêm cả đêm, ngày mai vẫn còn chuẩn tiệc, nên nắm lấy tay Trình Trừng rời khỏi bệnh viện.
Trên đường về, Trình Trừng cẩn thận đưa cho một tờ giấy: “Muốn thì cứ . Anh trong lòng em khó chịu.”
thể nhịn nổi nữa, òa lên nức nở.
Dù giận đến , dù lòng lạnh thế nào,
thì đó vẫn là sinh và nuôi lớn.
Giờ bà trở thành sống mà như c.h.ế.t, trong lòng thể dễ chịu cho .
Khóc xong một trận, mới nhớ thắc mắc hồi chiều: “Sao trai vấn đề với thực tập sinh?”
Trình Trừng xua tay: “Ôi dào! Có ở cơ quan đến ăn cơm, uống say bàn tiệc. Lúc đó xong cũng quên luôn, hôm nay khớp với chuyện mười vạn biến mất một cách khó hiểu, mới tiện thể thử lừa một phen, ngờ đoán trúng thật.”
Hôm đến bệnh viện thì thấy trai đang ký đơn ly hôn: “Giang Hà, em đổi , ngày xưa em hiền lành bao, bây giờ cũng đầy toan tính .”
Chị dâu đáp, khi kiểm tra kỹ đơn ly hôn xong, chỉ để một câu: “Sau một tháng chờ đợi, với lấy giấy ly hôn!” dứt khoát rời khỏi phòng bệnh.
Một tháng .
Chị dâu cầm giấy ly hôn, đầu liền đến đơn vị của Ngô Dũng tố cáo .
Cuối cùng, trai chỉ mất nhà mất con, mà ngay cả cơ hội thăng chức mà khó khăn lắm mới giành cũng tan biến.
Sau khi công ty điều sang chức vụ nhàn rỗi, thường xuyên say xỉn . Có một đường đến công ty trong cơn say, đ.â.m một nhát thẳng tim.
Lúc chạy đến bệnh viện, nghi phạm khống chế, đối phương vẫn còn gào lên: “Cái thằng cặn bã ! Con gái vốn dĩ một tương lai sáng lạn, thế mà nó lợi dụng con bé còn nhỏ, còn dùng giấy chứng nhận thực tập để uy h.i.ế.p nó!”
“Con gái mới hai mươi hai tuổi, mà vì nó mà đêm nào cũng sợ hãi ngủ nổi! Nó tưởng chỉ cần mười vạn là thể bù đắp tổn thương gây ? Nó mơ! Tao u.n.g t.h.ư, chẳng còn sống mấy ngày nữa, đổi mạng với nó, tao lỗ!”
Bố lấy hết bộ tiền tiết kiệm để cứu trai, nhưng cuối cùng vẫn giữ mạng của .
Ngày tang lễ cho trai, chị dâu dẫn Hạo Thiên đến.
Chị chị dự định bán hết tài sản hiện tại, đợi Hạo Thiên đại học thì sẽ theo con đến một thành phố mới để bắt đầu . Trước khi , chị ôm một cái: “Vân Vân, thật bao năm nay, chị cũng nên với em một câu xin ! Dù chuyện hút m.á.u em để nuôi Ngô Dũng là do , nhưng mấy năm qua, chị và Hạo Thiên cũng là những hưởng lợi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ca-nha-xem-toi-la-cai-vi-tien-de-nuoi-anh-trai/8.html.]
xua tay: “Chị chăm sóc cho Hạo Thiên, coi như là lời xin với em . Sau đứa nhỏ phiền chị nhiều hơn.”
12
Nhà hàng trở về với nhịp bận rộn vốn .
Điểm khác duy nhất là bố thường xuyên đầy bẩn thỉu đến tìm : “Vân Vân, cho bố ít tiền! Ruộng vườn giờ con lo, bố căn bản .”
thẳng thừng từ chối.
Bố lúc nào cũng lặp lặp chuyện ông nuôi ăn học, sinh , nuôi lớn, nhưng từ lâu miễn dịch với những lời đó.
Huống chi bao nhiêu năm nay, những gì cho bọn họ sớm đủ để báo đáp công sinh thành dưỡng d.ụ.c.
Vì dặn lễ tân nhà hàng, bố còn đến thì cứ trực tiếp mời ngoài là .
Tháng bảy tháng tám là mùa ăn lớn, tiệc tùng trong nhà hàng nối dứt, dần nguôi ngoai phần nào những biến cố do gia đình mang trong guồng bận rộn .
Khi chị dâu gửi cho tấm ảnh Hạo Thiên chụp cổng trường, và Trình Trừng cuối cùng cũng kịp vượt qua đợt cao điểm tiệc mừng đỗ đại học.
Tối đến, hiếm lắm mới rảnh rang, hai vợ chồng cùng dạo công viên, trông thấy bố đang bới móc trong đống rác.
Mùa hè nhiều ruồi muỗi, đồ ăn rác rưởi dễ ôi thiu.
Cái thùng rác ông đang bới đó, từ xa cũng ngửi thấy mùi hôi nồng nặc xộc lên, mà ông vẫn dùng tay trần lục lọi bên trong.
kéo Trình Trừng xoay sang con đường khác.
Chẳng sự trừng phạt nào nặng nề hơn cảnh tuổi già cô quạnh thê lương.
chuyện bỏ đá xuống giếng,
nhưng thể việc giữ cho sống yên .
Trong rừng cây bên trái nhiều đom đóm bay lấp lánh đầy trời, Trình Trừng chợt nổi hứng, dùng tay bắt hai con nâng mặt .
“Vân Vân, ánh sáng của đom đóm tuy yếu ớt, nhưng vẫn luôn thể xuyên qua bóng tối.”
đ.á.n.h nhẹ : “Đom đóm đang bay yên lành như thế, bắt chúng gì, mau thả .”
, tương lai phía là một con đường rộng mở bằng phẳng, chúng thể mãi ngoái đầu về nữa.
HẾT.