CẦM CHI - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-13 08:45:03
Lượt xem: 413
1
Khi thánh chỉ truyền đến, đang ở nhà xí ngoài ngoại ô để nghiệm thi.
Lúc đúng giờ ngọ, thời tiết oi bức, t.h.i t.h.ể cũng thối rữa nghiêm trọng.
Thái giám đến truyền chỉ bên ngoài căn lều, bịt mũi, vẻ mặt ghê tởm.
Bộ khoái Trình thúc xổm bên cạnh , vẻ mặt đầy khó xử.
“Cầm Chi, trong cung tới , là cô xem ?”
Ta dùng nhíp gắp mấy sợi lông trong khoang mũi của c.h.ế.t, cẩn thận gói bằng giấy tuyên.
Làm xong tất cả, mới tháo găng tay, bước khỏi căn lều.
Tiểu thái giám da thịt non mịn, bên cạnh còn một thanh niên da dẻ còn non mịn hơn.
Tuổi chừng mười tám mười chín, nơi đuôi tóc còn treo mấy chiếc chuông nhỏ, leng keng vang lên.
Ta kịp y phục, n.g.ự.c còn dính chút uế bẩn, còn gần thấy sắc mặt hai tái nhợt.
Theo đó là t.h.i t.h.ể trong lều khiêng , tiểu công công càng “oẹ” một tiếng, nôn thốc nôn tháo.
Đến nước thì chỉ cũng chẳng thể tuyên nữa, chỉ thể để tự xem.
Trên tấm lụa gấm màu vàng sáng, hai chữ “tứ hôn” đặc biệt ch.ói mắt.
Ta quỳ xuống, cung kính :
“Đa tạ thánh ân.”
Tiểu thái giám hoảng loạn chạy thẳng về cung, còn thì cuộn thánh chỉ , nhận lấy rương dụng cụ do bộ khoái đưa tới, về phía Tiểu Linh Đang.
“Đi thôi!”
Tiểu Linh Đang leng keng, mãi cho đến khi tới nhà ở cuối con hẻm.
Cổng lớn hắt m.á.u ch.ó đen, tỏa mùi tanh nồng nặc.
Ta cửa, định đẩy cửa thì mấy tiểu ăn mày ném đầy một bùn đất.
Bọn ăn mày mặt quỷ chạy , miệng ngừng mắng là đồ dơ bẩn.
Tiểu Linh Đang lộ vẻ phẫn nộ, :
“Thật quá đáng! Ngày mai sẽ tới phủ nha, nhất định cho bọn chúng một bài học!”
Ta đầu , vẻ mặt đành lòng, :
“Ngươi chẳng lẽ quên , bây giờ ngươi còn quan , phủ nha khả năng sẽ thèm để ý tới ngươi .”
2
Tiểu Linh Đang tên là Bùi Thanh Ký, chính là vị Bùi tiểu hầu gia danh tiếng vang xa.
Chỉ vì trong yến tiệc ngự đình Thái t.ử giam lỏng cầu xin, bãi bỏ tước hầu, giáng thứ dân, đồng thời ban hôn cho , nữ ngỗ tác duy nhất trong kinh thành.
Chỉ trong vỏn vẹn một ngày, từ thiên chi kiêu t.ử rơi xuống thành hạng tiện dân thấp kém.
Bùi Thanh Ký bậc cửa, ngẩng đầu , vẻ mặt khó xử mở lời:
“Ta giáng chức, hầu phủ thể ở nữa. Sáng sớm ngày mai, tổ mẫu bọn họ cũng sẽ tới. nàng cứ yên tâm, sẽ trả tiền thuê nhà cho nàng, nhất định để nàng chịu thiệt.”
Ta khoát tay, :
“Đã là một nhà thì cũng cần khách sáo như . Nhà rộng, ở thêm vài cũng chẳng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/cam-chi/1.html.]
Bùi Thanh Ký dậy chắp tay vái , :
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Cô nương nhân hậu, chỉ là chúng thể vô cớ chiếm tiện nghi của cô nương.”
Một câu , bày tỏ rõ ràng thái độ của Bùi Thanh Ký.
Hắn phân định rạch ròi với , để tránh rõ ràng.
Ta thẳng dậy, phủi sạch bụi tay đỡ lên, đó :
“Nếu , thì cứ theo lời công t.ử.”
Căn trạch viện tổ phụ để cho lớn, vì là nhà của ngỗ tác, xung quanh ghét bỏ xúi quẩy nên dọn ít, bởi cũng xem như thanh tĩnh.
Ta dọn dẹp mấy gian phòng ở Đông viện cho sạch sẽ, bận rộn đến nửa đêm Bùi Thanh Ký mới trở về.
Thấy đầy bụi đất, vội vàng cảm tạ.
Ta để tâm, :
“Chuyện nhỏ thôi, ngày mai gộp chung tiền thuê nhà trả cho là .”
Bùi Thanh Ký sững , đó :
“Đó là đương nhiên.”
3
Một đêm ngủ ngon, sáng sớm ngày hôm buộc xong xe bò.
Thế nhưng sắc mặt Bùi Thanh Ký phần đờ đẫn, trông như ghét bỏ.
Ta cũng tự giác, đợi chủ động lên tiếng liền tự tháo xe bò xuống.
Bùi Thanh Ký lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là đến nửa canh giờ, Bùi Thanh Ký bỗng ủ rũ cúi đầu trở .
Khi đang cho bò ăn cỏ, phía , vẻ mặt đầy lúng túng.
Ta từ nhỏ ý, đợi mở miệng liền :
“Chờ một lát, sẽ đóng yên.”
Sắc mặt Bùi Thanh Ký lúc mới dịu đôi chút.
Đợi xe bò lắc lư chậm chạp tới hầu phủ, phát hiện cổng đỗ ít xe ngựa hoa lệ.
Thấy dừng , những xe ngựa đều thò đầu xem.
Bọn họ lộ vẻ chế giễu, mỉa mai :
“Bùi tiểu hầu gia thật phúc lớn, nữ ngỗ tác một kinh thành mà cũng ngài thu tay.”
“Chiếc xe đúng là rộng rãi, phong cảnh dọc đường thu hết mắt, chỉ là keo kiệt một chút thôi.”
Xem kìa, nhân duyên của Bùi Thanh Ký đúng là như thế, bỏ đá xuống giếng nhiều đến .
Bùi lão thái quân chống gậy, sắc mặt vẫn bình thản.
Bùi Thanh Ký thì một lời , trái một thiếu nữ mặc áo hồng bên cạnh lão thái quân là lên tiếng .
“Ca ca đương nhiên là phúc. Công t.ử Thượng thư chi bằng nên học hỏi cho , nếu bớt lui tới mấy cái kỹ viện hoa lâu , e rằng giờ cũng sớm thành gia lập nghiệp .”
Thiếu nữ thẳng như đ.â.m kim, chọc tức đến mức xe ngựa mặt đỏ cổ tía.
Trong lúc chuyện, hành lý Bùi gia chuyển hết lên xe bò.