Cẩm nang sinh tồn của một cô gái giữa quân trường toàn nam - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-12 12:22:37
Lượt xem: 314

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế là, khi Quý Trần cố tình xuống bên cạnh cô, còn cố ý đặt khay cơm kêu leng keng, cô đè nén ý nghĩ bỏ chạy và nở một nụ ngọt ngào đến khó tin với thiếu niên đang vẻ mặt u ám đó.

 

Tuy hung dữ, nhưng đây là giúp cô cơ hội trốn tập mà, cô nghĩ thầm.

 

Cái quái gì thế … đáng yêu đến mức phạm quy đấy. Điều khác gì một con mèo con lộ bụng chờ xoa nắn ?

 

Kể cả bảo vệ của cô, cô cũng nên tin tưởng như chứ… nhưng nếu cô cứ nhất quyết thì cũng .

 

Dạ dày của thiếu niên lập tức như lấp đầy, cứ như dùng một bữa no nê, giữa môi răng dường như vẫn còn dư vị hương thơm của cô.

 

Suy nghĩ của kìm về ngày đầu gặp cô, một chú cừu non mềm mại bầy sói vây quanh, một con thú nhỏ lạc đàn tưởng rằng chào đón. Một đám thiếu niên đang tuổi sung sức lặng lẽ chắn mặt cô, vây quanh cô, mục đích là để giúp cô trốn tránh bài kiểm tra cơ bản nhưng quá sức đối với cô.

 

Thế mà cô ngây ngốc, hiểu chuyện gì đang xảy , thậm chí còn tưởng rằng xa lánh. Mặt cô cứ ủ rũ, cố chen lấn đến mặt , cái miệng nhỏ đào thì khẽ mở khép, rằng bệnh, cần xin nghỉ phép.

 

Chậc, đúng là đồ ngốc ngây thơ đáng yêu mà.

 

Ban đầu định giả vờ như thấy cô, nhưng cuối cùng cô cứ cố tình xông đến, khiến đành công tư phân minh.

 

Quý Trần khẽ xoa đầu ngón tay, cứ như thể bàn chân nhỏ bé lớn hơn lòng bàn tay là bao vẫn đang trọn trong tay .

 

"Này, giúp lấy đũa , chịu cùng ?" Một giọng đúng lúc vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Quý Trần.

 

Thiếu niên tóc đỏ bước tới hai ba bước, nắm lấy vai và nhấc bổng cô lên, và hiếm hoi lắm mới lòng giúp cô bưng khay cơm.

 

"Đừng qua với cái tên bên cạnh , nóng tính lắm, ghét nhất loại như ?"

 

Hình như cô triệt để đắc tội với Quý Trần.

 

Lần , khi cân nhắc kỹ lưỡng trong thời gian cực ngắn, cô quyết định phản bác lời của Thẩm Dục.

 

Cô chỉ dùng ánh mắt kinh hoàng lén liếc Quý Trần, đang ngay mặt. Sau đó, chịu đựng ánh mắt gần như xé nát hai đứa, cô dùng cánh tay còn hoạt động kéo Thẩm Dục nhanh ch.óng rời khỏi hiện trường.

 

Lý do cô như đơn giản… dù thì Thẩm Dục là bạn cùng bàn, bọn họ nhiều thời gian ở cạnh . Nếu hòa hợp với , chắc chắn quãng đời học sinh vài tháng tới của cô sẽ vô cùng khó khăn.

 

Còn Quý Trần là đàn năm hai, khu vực giảng đường hoạt động thường ngày cách khu vực của sinh viên năm nhất khá xa.

 

Lúc đó cô ngây thơ nghĩ rằng sẽ còn tiếp xúc với nhiều nữa, nhưng cô sai.

 

Quý Trần từng mang danh "đại ca trường" khét tiếng một thời, điều đó cho thấy tuyệt đối là kẻ dễ dàng bỏ qua cho khác.

 

Sau thứ ba Quý Trần chặn ở góc tường, điên cuồng xoa mặt cô dùng giọng điệu ôn nhu đến mức đáng sợ - rõ ràng là giả vờ - để chất vấn cô: "Bây giờ còn thấy hung dữ ?"

 

Cái gan vốn lớn của cô dọa vỡ tan.

 

Cô nghĩ cô tìm một chỗ dựa vững chắc. Không chừng một ngày nào đó tên thần kinh Quý Trần đó sẽ nổi hứng tay chỉnh cô, cô cần một chống lưng.

 

bạn cùng bàn cơ bắp phát triển, từng giúp cô vài việc nhỏ, đương nhiên trở thành lựa chọn hàng đầu của cô, nhưng cô... mở lời như thế nào. Thế là cô cứ trân trân Thẩm Dục bằng đôi mắt đỏ hoe suốt cả buổi chiều.

 

Đương nhiên Thẩm Dục cảm nhận ánh mắt của cô, chỉ cảm nhận , còn vì điều đó mà kích động đến mức nóng ran cả .

 

Trong lúc cô đang vật lộn xem nên mở lời với như thế nào, cũng đang tận hưởng cái cảm giác cô "mưu đồ" đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/cam-nang-sinh-ton-cua-mot-co-gai-giua-quan-truong-toan-nam/chuong-2.html.]

 

Cô đang điều gì nhỉ? Lại là cần giúp thành mấy việc nhỏ đáng yêu nữa ?

 

Dù là chép bài tập, đổ rác, lấy nước mua cơm, cứ việc sai bảo . Cứ nghĩ đến việc cô đáng yêu dựa dẫm để thành những việc , kích động đến mức lòng bàn tay nóng ran.

 

Đương nhiên, nếu những chuyện mà là vì quá yêu thích , đang cân nhắc tỏ tình thì còn tuyệt vời hơn nữa.

 

Thẩm Dục cứ thế chờ đợi, nhưng cô cứ chần chừ mãi cho đến tận lúc gần tan học.

 

Thôi, cô nghĩ thầm, cũng chẳng chuyện gì quá quan trọng. Chậm một ngày thì Quý Trần thể ăn thịt cô ? Thế là cô vui vẻ quyết định rằng ngày mai sẽ mở lời.

 

Thẩm Dục thì thể chờ đợi thêm nữa.

 

Cậu nắm c.h.ặ.t cổ tay cô khi cô dọn đồ xong và chuẩn về ký túc xá. Biểu cảm mất kiểm soát, mong đợi giả vờ lạnh lùng hỏi : "Nhìn lâu như thế, rốt cuộc cái quái gì?"

 

Sau cùng, thấy hình như giọng điệu hung dữ quá. Cậu nhớ rõ cô từng rằng ghét những hung dữ.

 

"Khụ... bạn cùng bàn nhỏ, cả ngày , chẳng lẽ ?" Cậu đổi giọng.

 

Chuyện đến nước , cô cũng chẳng còn lý do gì để giấu giếm nữa.

 

", nhờ bảo vệ ..." Cô cúi gằm mặt xuống, cảm thấy vô cùng, vô cùng, vô cùng ngại ngùng.

 

"Bảo vệ á?"

 

Cái gì cơ, hóa lời tỏ tình ?

 

Vẻ mặt thiếu niên khó xử trong một giây, nhưng vì cô trời sinh nhạy cảm nên nhận sự khó chịu thoáng qua của .

 

Dĩ nhiên, cô hề sự khó chịu của là do cô tỏ tình với .

 

Mất mặt quá mất… là cô tự đ.á.n.h giá quá cao , thật là ngốc mà. Mặt cô nóng bừng lên, hổ đến mức chỉ tìm một cái lỗ mà chui xuống.

 

"Cậu thấy gì hết!" Cô cố gắng giằng tay khỏi cái nắm của , chạy trốn khỏi chỗ .

 

cơ hội gần gũi với giai nhân tự dâng tới miệng, Thẩm Dục thể buông tay.

 

"Chạy gì, bảo vệ ?"

 

"Thế, thế định bảo vệ thật ?"

 

" yêu cầu đấy."

 

"Gì cơ?"

 

"Làm yêu của ."

 

Vì cô chịu tỏ tình nên đành chủ động thôi.

 

Chứ thì cái đáng yêu yếu ớt đến đáng thương như thế , chỉ cần lơ là một chút là thể khác cướp mất.

 

 

Loading...