Nghe đến đây, Trương Diễm rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Cô vội vàng lấy lòng, tỏ thái độ hòa hoãn với .
[ ngay mà, mua nổi cây b.út đắt tiền như thế thể hẹp hòi cho .]
[Chị tính toán thì quá , cây b.út của con gái cũng cần nữa, dù đó cũng là biểu tượng tình bạn của hai đứa trẻ.]
[Sau cứ để hai đứa tiếp xúc với nhiều hơn, hai nhà chúng thể kết thông gia đấy chứ.]
Ờ... Không cô ăn nhầm t.h.u.ố.c trúng độc luôn đấy chứ?
Đã đền tiền, thậm chí còn gả con gái cho con trai , chuyện gì đời cũng để cô vớ hết thế?
Như thế thì vô liêm sỉ quá đấy.
gằn.
[ vẫn xong .]
[Người khác thể đền, nhưng chị thì bắt buộc bồi thường bộ giá trị, ba vạn hai ngàn sáu trăm tệ thiếu một xu.]
Trương Diễm tức nổ đom đóm mắt.
[Dựa cái gì?]
gì mà lẳng lặng chụp màn hình.
đem bộ những tin nhắn cô mắng con trai là kẻ cắp, mắng dạy dỗ con cái. Cùng với việc cô tuyên bố chỉ cần một vết xước là bắt bồi thường theo đúng giá gốc, chụp từng cái một gửi lên nhóm.
[Dựa cái đây.]
[Nhân phẩm của chị xứng đáng với lòng của .]
Trương Diễm nghẹn họng đến mức thốt nên lời.
Thấy cãi , cô dứt khoát giở trò lưu manh.
[Nếu cứ đền thì ? Chị gì nào?]
nhạt giọng đáp.
[Thế thì báo cảnh sát thôi, nếu chị thấy mất mặt.]
Thấy thái độ của vô cùng cứng rắn, Trương Diễm cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp.
Suy cho cùng, cô cũng tự xưng là thể diện, chuyện lớn thêm. Vậy nên dù trong lòng muôn vàn cam tâm, cô vẫn buộc chuyển trả đủ tiền theo giá gốc cho , chuyển tiền xong xuôi cô liền lập tức chặn tài khoản của luôn.
5
Dương Dương ở bên cạnh chứng kiến bộ diễn biến sự việc.
Sau khi đặt điện thoại xuống, thằng bé cất giọng lí nhí.
"Mẹ ơi, chúng thể trả tiền cho bạn Tiểu Hữu ạ?"
Nghe Dương Dương , tức giận.
Dù thì Tiểu Hữu cũng là bạn của con, thằng bé đỡ cho bạn là chuyện đỗi bình thường. nhẹ nhàng hỏi:
"Tại thế, Dương Dương?"
Dương Dương cúi gằm mặt, mang vẻ buồn bã đáp.
"Vì Tiểu Hữu tội nghiệp lắm ạ, từ lúc còn nhỏ bố ly hôn . Cậu sống một với , nhưng vẫn thường xuyên đ.á.n.h mắng ."
"Nếu chúng trả tiền, chắc chắn sẽ đ.á.n.h mất."
Hóa là .
Hóa con trai thế chỉ vì Tiểu Hữu là bạn của , mà còn xuất phát từ tấm lòng lương thiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/cay-but-gia-ba-van-te-cua-con-trai-toi/chuong-3.html.]
cảm thấy vô cùng an ủi, chút bất lực.
" mà, dù thì của Tiểu Hữu cũng đập hỏng b.út của con ..."
Dương Dương vội vàng tiếp lời.
"Thế nhé, tiền đó cứ trừ tiền tiêu vặt của con ạ, coi như là một bài học để con nhớ đời. Để con nhớ kỹ, tùy tiện mang đồ của tặng khác nữa."
"Đồng ý với con nhé, ơi."
Con trai ôm lấy cánh tay bắt đầu nũng, mặt ngập tràn vẻ khẩn khoản.
thật sự nỡ đả kích thằng bé, suy tính , cuối cùng vẫn quyết định tôn trọng sự lựa chọn của con.
Suy cho cùng thì mâu thuẫn của lớn là chuyện của lớn, liên quan đến trẻ con.
nỡ vì trút giận mà tổn thương lòng tự trọng của con trẻ.
Thế nên đành mềm lòng đồng ý.
"Thôi , sẽ ứng tiền tiêu vặt ba tháng cho con, ngày mai con tự đem tiền đưa cho Tiểu Hữu nhé."
Con trai lúc mới thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn lên giường ngủ.
Thằng bé tưởng rằng tìm cách giải quyết hảo nhất, bản tuy mất ba tháng tiền tiêu vặt nhưng thể bảo vệ bạn .
Thế nhưng, luôn cảm thấy sự việc hề đơn giản như .
Suy cho cùng, một cố chấp ích kỷ thì liệu thể thực sự nuôi dạy một cô con gái ngoan ngoãn, lương thiện ?
tin cho lắm.
Quả nhiên, sáng hôm xảy chuyện.
Tầm chín giờ sáng, cô giáo chủ nhiệm của con trai gọi điện thoại cho .
Cô con trai và Tiểu Hữu đ.á.n.h , bảo mau ch.óng đến trường một chuyến.
dám chậm trễ, vội vàng lái xe ngay.
Đợi đến lúc tới trường, của Tiểu Hữu là Trương Diễm mặt ở đó.
Giờ phút , cô đang hằm hằm sát khí trách mắng Dương Dương.
"Tay con gái dùng để đ.á.n.h đàn piano đấy, mày đ.á.n.h hỏng tay con bé thì mày đền nổi ? Mày cũng vô giáo d.ụ.c hệt như mày !"
Mắt Dương Dương ngấn lệ, thoạt vô cùng tủi . thằng bé vẫn quật cường cãi :
"Là Tiểu Hữu tay đ.á.n.h cháu , cháu chỉ phòng vệ chính đáng thôi!"
"Hơn nữa cháu và đều là giáo d.ụ.c, cháu là tuyệt vời nhất đời, cháu cho phép cô cháu như !"
Trương Diễm lườm nguýt một cái.
"Có giáo d.ụ.c mà con giáp thứ mười ba ?"
Dương Dương tức phát điên.
"Cô láo, cháu kẻ thứ ba!"
Cô giáo chủ nhiệm của Dương Dương cũng ở bên cạnh khuyên can.
"Mẹ Tiểu Hữu , loại lời bằng chứng thì thể lung tung ."
Trương Diễm bĩu môi, mặt đầy khinh bỉ.
"Sao bằng chứng? Cô kẻ thứ ba, thì tiền của cô từ mà ? Vậy nay bao giờ thấy chồng cô đến trường đưa đón con, lúc nào cũng là cô đến?"
"Việc chỉ một khả năng: Đó là cô kẻ thứ ba, còn con trai cô là con hoang!"