6
đẩy cửa đ.á.n.h "rầm" một tiếng, lạnh lùng thẳng Trương Diễm .
"Chị ai là con hoang cơ?"
Dương Dương thấy , cứ như thấy vị cứu tinh, lập tức lao nhào lòng .
"Mẹ ơi, cuối cùng cũng tới ! Bọn họ hùa bắt nạt con."
nhẹ nhàng vuốt ve lưng Dương Dương.
"Ngoan, đừng sợ, đến chống lưng cho con đây."
Sau đó ngẩng đầu lên, trừng mắt Trương Diễm.
"Bố của Dương Dương chỉ là do bình thường công việc khá bận rộn, nên cách nào đưa đón con học ."
"Chẳng nhà chị cũng một chị đưa đón con ? Lẽ nào Tiểu Hữu nhà chị cũng là con hoang chắc?"
Trên mặt Trương Diễm xẹt qua một tia chột , nhưng cô vẫn tỏ vẻ cam tâm.
Cô ăn cướp la làng.
"Tiểu Hữu nhà tất nhiên là !"
"Bỏ ... Khoan hẵng đến chuyện đó, con trai chị đ.á.n.h thương tay của con gái ."
"Con bé nhà trở thành nghệ sĩ piano đấy, bây giờ tay hỏng các gánh vác nổi trách nhiệm ? Chuyện một triệu tệ thì thể giải quyết xong !"
Vừa , cô kéo tay Tiểu Hữu lên, chìa cho xem một vết xước nhẹ đến mức suýt chút nữa là thấy gì.
còn kịp buông lời mỉa mai thì Dương Dương vội vàng lên tiếng phản bác.
"Không thế ạ, là Tiểu Hữu tay ."
"Sáng nay con vốn vui vẻ định đem tiền hơn ba vạn đó trả cho Tiểu Hữu, ai ngờ Tiểu Hữu thấy con mắng con là đồ keo kiệt, tiền một cây b.út cũng tính toán cho bằng ."
"Con là con , vốn dĩ khi con chuyện định lấy tiền, là cứ nhất quyết so đo đòi đền, xét cho cùng chuyện là của ."
"Tiểu Hữu liền tức giận, con và đều là đồ tồi. Thế vung tay đ.á.n.h con, đ.á.n.h cho cánh tay con bầm tím hết cả lên."
"Đến thứ hai định đ.á.n.h con thì con né , thế nên bất cẩn đập tay tường mới thương thôi."
Dương Dương xắn tay áo của lên, quả nhiên cánh tay thằng bé một mảng bầm tím lớn.
đau xót khôn nguôi, bèn sang chất vấn Trương Diễm:
"Con gái chị chỉ thương bé tẹo thế mà chị bắt đền một triệu tệ, con trai thương nặng thế , chị định bồi thường bao nhiêu?"
Trương Diễm tỏ thái độ dửng dưng hề để tâm:
"Con trai thương một chút là chuyện quá bình thường, gì mà căng thẳng thế? Bồi thường tiền gì cơ? Chị định ăn vạ đấy ?"
Nói đến đây, dường như cô sực nhớ điều gì đó.
Cô vội vàng mở miệng hỏi:
"Khoan , lúc nãy con trai chị bảo đem hơn ba vạn trả cho Tiểu Hữu là ý gì?"
Dương Dương lạnh giọng đáp trả:
"Đó là chuyện lúc nãy thôi, còn bây giờ cháu đổi ý , giờ các bắt buộc đền tiền. Cháu sẽ kẻ ngốc bụng nữa ."
Đón lấy ánh mắt đầy hoài nghi của Trương Diễm, lên tiếng giải thích:
"Là thế , bởi vì chị cứ luôn đ.á.n.h mắng Tiểu Hữu, con trai lo lắng chị đền tiền xong sẽ trút hết cơn giận lên đầu cô bé, nên quyết định lấy ba tháng tiền tiêu vặt của đền ."
"Hôm nay thằng bé vốn dĩ tìm Tiểu Hữu là để thông báo cho cô bé cái tin , ngờ đ.á.n.h cho một trận."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/cay-but-gia-ba-van-te-cua-con-trai-toi/chuong-4.html.]
"Cho nên, bây giờ các chẳng những mất đứt hơn ba vạn, mà còn trả tiền t.h.u.ố.c men cho con trai nữa."
Trương Diễm mấy tin tưởng:
"Hừ, con chị gì chuyện bụng đến ?"
Con trai trực tiếp móc từ trong túi một tấm thẻ ngân hàng.
"Sao khả năng chứ? Cháu còn chuẩn sẵn cả thẻ đây ."
7
Lúc Trương Diễm mới tin sự thật . Nhất thời, cô hối hận vô cùng.
Cô trừng mắt Tiểu Hữu, hung hăng tát cô bé một cái như trời giáng.
"Còn ngây đó gì? Mau xin Dương Dương ! Nhanh ch.óng cầu xin Dương Dương tha thứ cho mày !"
Tiểu Hữu sợ hãi nấc lên.
Cô bé như mưa tuôn, đáng thương vô cùng kéo lấy tay áo của Dương Dương, trưng vẻ mặt đầy tủi .
"Dương Dương ơi, tha cho tớ ?"
"Lần là Tiểu Hữu sai , tớ sẽ bài tập hộ , trực nhật , đừng giận tớ nữa nhé."
"Tớ thật sự ngờ đối xử với tớ như , cảm ơn tấm thẻ của ."
Vừa , cô bé vươn bàn tay nhỏ xíu định nhận lấy tấm thẻ ngân hàng.
Không thể , Tiểu Hữu ngoại hình đáng yêu, năng cũng vô cùng dễ .
Nhất là lúc cô bé , càng tỏ vẻ yếu đuối đáng thương, thảo nào thằng con ngốc nghếch của đây thương xót cô bé đến .
Vốn cứ tưởng con trai sẽ mềm lòng. Không ngờ, thằng bé lẳng lặng hất tay cô bé , đó lạnh lùng đáp trả.
"Không . Nếu như chỉ đ.á.n.h tớ thôi, tớ sẽ tính toán với ."
" dám mắng tớ là kẻ tồi tệ, còn câm như hến lúc nh.ụ.c m.ạ tớ. Thế nên tớ thể tha thứ cho , tấm thẻ tớ cũng sẽ đưa cho ."
âm thầm thở phào.
May quá, con trai thất vọng.
Trương Diễm luống cuống , cô quát ầm lên với con trai :
"Mày y chang con mày, chỉ rặt một lũ trêu đùa khác!"
"Thảo nào bố mày thèm cần mày, cái loại con cái do gái đĩ sinh quả nhiên là lũ chẳng gì!"
"Cái gì mà công việc bận rộn chứ, đều là viện cớ cả thôi! Tao thấy bố mày chắc chắn là gia đình riêng ở ngoài , nên mới vứt bỏ hai con nhà mày đấy, dù thì mày với con mày đều là thứ tiện nhân đáng ghét!"
Hừ, diễn cái trò .
thèm cãi với cô nữa, mà đầu sang phía cô giáo chủ nhiệm.
"Thưa cô giáo, trong lớp và văn phòng đều camera giám sát cả đúng ? Chúng đều hỏng chứ?"
Cô chủ nhiệm cho một câu trả lời khẳng định.
"Đều đủ cả ạ, hỏng ."
gật đầu.
"Vâng, cảm ơn cô."
Nói xong, trực tiếp gọi điện báo cảnh sát.
"Alo, 110 ạ? Ở đây tung tin đồn nhảm phỉ báng ."