Chân Thiên Kim Thích Diễn Trò Trở Về Hầu Phủ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:09:02
Lượt xem: 78
1
Khi vẫn còn trong tã lót Hoắc Thời nhặt từ bờ sông đem về.
Hắn cha nương.
Hắn ca ca để nuôi khôn lớn.
Sau của Hầu phủ đến nhận .
Ta lóc tèm lem nước mắt nước mũi.
Ta sống c.h.ế.t cũng bắt Hoắc Thời theo.
Thế là Hoắc Thời trở thành thị vệ của .
Vào đúng ngày đón về Hầu phủ.
Thân mẫu của lau nước mắt ôm chầm lấy .
“Nữ nhi của .”
“Cuối cùng con cũng trở về .”
“Những năm qua thật sự khổ con.”
“Nương với con.”
Ta rằng thực cũng đến nỗi khổ như .
Ta còn kịp mở lời.
Ba vị ca ca đối diện vội lên tiếng.
Đại ca .
“Nếu trở về thì hãy an phận một chút.”
“Ở nhà ngoan ngoãn học quy củ.”
“Đừng ngoài mất mặt Hầu phủ.”
Nhị ca tiếp lời.
“Cho dù là thiên kim thật thì cũng tự phận.”
“Đừng mơ mộng đến những thứ thuộc về .”
Tam ca lạnh lùng.
“Thanh Thanh mới là của .”
“Ta tuyệt đối sẽ nhận đứa nữ nhi nhà quê là ngươi .”
Lời của bọn họ câu đ.â.m chọt tim đau hơn câu .
Ta thật sự dám tin.
Các vị ca ca ruột thịt chẳng bằng một phần vạn ca ca hờ của .
Ta đau lòng c.h.ế.t.
Ta lập tức đến ngất lịm trong vòng tay mẫu.
Thế là ngay trong ngày nhận .
Chân thiên kim đau buồn tột độ đến ngất xỉu.
Giả thiên kim thậm chí còn kịp lau nước mắt.
Lúc tỉnh nữa.
Trời về đêm.
Ta đói đến lả .
Ta định ngoài tìm chút đồ ăn.
Bên ngoài cửa chợt vang lên tiếng thì thầm to nhỏ.
“Phu nhân đối xử với tiểu thư thật .”
“Người còn cố ý dọn dẹp viện t.ử nhất cho tiểu thư ở.”
“ a.”
“Nơi vốn là chỗ ở của Thanh Thanh tiểu thư.”
“Lúc Thanh Thanh tiểu thư dọn đáng thương.”
“Vậy mà phu nhân hề mềm lòng.”
“Xem tiểu thư của chúng mới là sủng ái nhất.”
“Sau chúng dốc lòng hầu hạ mới .”
Hóa mẫu đối xử với như .
Dù cho ba vị ca ca bênh vực ngoài.
Cái nhà rốt cuộc vẫn thương yêu .
Sáng sớm hôm thức dậy thật sớm.
Ta dự định đến mặt mẫu để bù đắp đạo hiếu muộn màng.
Ta bước đến chủ viện.
Bên trong bỗng truyền tiếng nức nở.
Kẻ dở nào mới sáng sớm tinh mơ lóc t.h.ả.m thiết như .
Ta chợt hoảng hốt.
Trời đất ơi.
Chẳng lẽ mẫu của xảy chuyện gì .
Ta gào lên một tiếng lao thẳng trong.
“Nương ơi.”
“Nương đợi con với.”
“Con còn kịp báo hiếu nương mà.”
Mẫu đang ôm ấp dỗ dành giả thiên kim.
Người cho giật nảy .
Người vội vàng bật dậy.
Hóa quy tiên.
Ta lập tức nín mỉm .
“Tốt quá nương ơi.”
“Con thấy tang.”
“Con còn tưởng nương xảy chuyện may.”
Khóe miệng mẫu khẽ giật giật.
Liễu Thanh Thanh bên cạnh thì sắc mặt tái mét.
Ta cất tiếng hỏi.
“Mới sáng sớm hai ở đây gì .”
Liễu Thanh Thanh phóng ánh mắt oán độc về phía .
Mẫu lập tức lên tiếng giải thích.
Người bảo tâm tư đơn thuần.
Nàng nhất thời thể chấp nhận sự thật bản con ruột.
Người Hầu phủ thể nuôi dưỡng hai cô nữ nhi.
Từ nay về chúng cứ lấy danh nghĩa tỷ mà đối đãi với .
Người nắm lấy tay .
“Yên nhi.”
“Con là tỷ tỷ.”
“Con nên bao dung cho Thanh Thanh nhiều hơn.”
Những lời thật sự thích chút nào.
“ mà nương ơi.”
“Muội chiếm lấy vị trí của con suốt mười sáu năm.”
“Dù thế nào chăng nữa cũng nên thỏa mãn .”
“Có nương luyến tiếc đứa nữ nhi giả .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chan-thien-kim-thich-dien-tro-tro-ve-hau-phu/chuong-1.html.]
“Nếu như thì con sẽ rời .”
Ta che mặt tỏ vẻ bi thương tột độ.
Ta diễn đến mức hai chân lảo đảo bước vững.
Liễu Thanh Thanh trừng mắt khinh khỉnh.
Nàng hừ lạnh một tiếng xoay bỏ chạy.
Mẫu định đuổi theo.
Ta dang tay ôm c.h.ặ.t lấy .
“Nương ơi.”
“Hai mẫu nữ cuối cùng cũng thể hảo hảo bồi đắp tình cảm .”
Mẫu hít sâu một .
Giọng điệu của chút nghiến răng nghiến lợi.
“Yên nhi.”
“Con và Thanh Thanh rốt cuộc đều gả .”
“Các con cũng chẳng ở Hầu phủ mấy năm nữa.”
“Con đừng so đo những chuyện đó gì.”
“Lại đây.”
“Nương cho con về chuyện hôn sự của con.”
2
Mẫu lải nhải một tràng dài.
Hồi lâu mới hiểu ngọn nguồn câu chuyện.
Hoàng cung chuẩn tổ chức tuyển tú.
Hầu phủ vặn một danh ngạch.
Ta là chân thiên kim của Hầu phủ.
Danh ngạch nghiễm nhiên thuộc về .
“Dựa quyền thế của Hầu phủ.”
“Sau khi tiến cung ít nhiều gì con cũng phong phi t.ử.”
“Vị phân đủ cao thì nương cũng thể yên tâm.”
“Thật nương.”
Ta ngờ khi nhận còn tiến cung nương nương.
Ta vui sướng đến phát điên.
Ta vội vàng hỏi nương xem phu quân tương lai trông như thế nào.
Mẫu buông lời khen ngợi hết lời.
Hai mẫu nữ bất tri bất giác trò chuyện đến tận tối mịt.
Lúc về viện t.ử vẫn còn cảm thấy thòm thèm .
Sau đó chạy khoe khoang với Hoắc Thời.
Ta từ nay về sắp tiến cung nương nương .
Hoắc Thời lườm một cái.
“Lão hoàng đế sắp gần đất xa trời .”
“Ngươi tiến cung để ngửi mùi xú uế của già .”
Ta cạn lời.
Tâm trạng cuồng nhiệt của lập tức nguội lạnh.
Ta thật sự ngửi mùi già chút nào.
Lúc sắp bước về đến viện t.ử.
Ta thấy tiếng nỉ non truyền đến từ phía hòn non bộ.
Cái Hầu phủ chẳng lẽ ma .
Tại ngày nào cũng lóc ỉ ôi thế .
Ta rảo bước thật nhanh định rời .
bất cẩn giẫm một cành cây khô.
“Kẻ nào.”
Một bóng lập tức lao từ phía hòn non bộ.
Là Đại ca.
Vừa thấy .
Sắc mặt của đổi liên tục như phường nhuộm.
Lúc thì đỏ bừng lúc tái xanh tái nhợt.
Cuối cùng sầm mặt chằm chằm .
“Cút ngay.”
Mới gặp mặt thứ hai kể từ khi về nhà.
Hắn mà dám bảo cút.
Đây còn là Đại ca ruột thịt của nữa .
Hoắc Thời nhẫn nhịn nữa.
Hắn nhào tới định che chắn bảo vệ ở phía .
Ta lập tức giữ c.h.ặ.t lấy Hoắc Thời.
Ta ôm n.g.ự.c nức nở oán trách.
“Đại ca.”
“Tại ghét bỏ như .”
“Muội mới là ruột thịt của cơ mà.”
“Muội điểm nào thua kém kẻ mạo danh chứ.”
“Muội sẽ bẩm báo với nương.”
“Huynh ức h.i.ế.p .”
“Đứng .”
Phía hòn non bộ thêm một vọt .
Là Liễu Thanh Thanh.
Chuyện rốt cuộc là .
Trời tối mù mịt mà từng một chịu về phòng nghỉ ngơi.
Bọn họ chạy hòn non bộ lén lút nấp ở đây.
Ta còn định thêm điều gì đó.
Đại ca vội vàng bịt miệng Liễu Thanh Thanh .
Hắn đầu trừng mắt cảnh cáo .
“Chuyện tối nay tuyệt đối ngoài.”
“Nếu sẽ đuổi ngươi cút về vùng thôn quê .”
Hắn mà lấy chuyện để uy h.i.ế.p .
Sự uy h.i.ế.p thật sự quá chí mạng.
Cứ nghĩ đến vũng bùn lầy lội chốn thôn quê.
Ta vô cùng hổ mà lựa chọn thỏa hiệp.
Sau đó nhanh ch.óng kéo Hoắc Thời rời .
Sáng sớm ngày hôm Tam ca tìm đến.
Khí thế bừng bừng vô cùng hung dữ.
Thở dài một tiếng.
Lại là một vị ca ca ruột thịt thiên vị ngoài.
Ta sớm quá quen với chuyện .
Ta điềm nhiên hỏi kiếm chuyện gì nữa đây.