Chân Thiên Kim Thích Diễn Trò Trở Về Hầu Phủ - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:09:17
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn tức giận đến mức thở phì phò.
Hắn chỉ thẳng mũi mắng nhiếc thậm tệ.
“Liễu Như Yên.”
“Ngươi là một ả nữ nhân ác độc.”
“Tại ngươi mới trở về tay ức h.i.ế.p Thanh Thanh.”
Ta ngơ ngác chớp mắt.
“Ta ức h.i.ế.p nàng lúc nào cơ chứ.”
Tam ca gầm lên.
“Trên cổ Thanh Thanh in hằn một vết đỏ rực.”
“Không do ngươi thì còn thể là ai.”
“Ngày hôm qua nàng chỉ tiếp xúc với ngươi và mẫu mà thôi.”
Làm thể như .
Tối qua mắt mù.
nhớ đến lời đe dọa của Đại ca.
Ta dám thốt nửa lời.
Chuyện bảo giải thích đây.
Bọn họ từng từng một đều coi trọng giả thiên kim như .
Ta chỉ là một kẻ mang đầy mùi bùn đất.
Ta dám chạm thể tràn ngập mùi sữa của nàng .
Ta đành che miệng .
Ta rơi những giọt nước mắt câm lặng.
Ta lắc đầu tỏ vẻ vô cùng bất lực.
“Không .”
“Thật sự .”
“Tam ca tin tưởng .”
Tam ca tin.
Hắn còn xông tới định giơ tay đ.á.n.h .
Hoắc Thời vươn tay cản .
Ta lập tức cắm đầu chạy tìm Đại ca.
“Đại ca.”
“Đại ca ơi.”
“Cổ của Thanh Thanh thương .”
“Tam ca cứ khăng khăng là do .”
“Huynh mau mặt giải thích giúp với.”
Ta chạy kêu oan thất thanh.
Còn bước đến cửa Đại ca sầm mặt .
Gương mặt đen sạm điểm thêm vài vệt ửng đỏ.
Trên mặt còn sưng tấy mấy cục rõ to.
Trông hệt như muỗi c.ắ.n sưng vù.
Hắn gắt gỏng quát.
“Câm miệng ngay.”
Hắn dùng thái độ lạnh nhạt đó đối xử với .
Tam ca hậm hực đuổi theo phía .
Gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý khi thấy khác gặp nạn.
“Đại ca.”
“Mau đ.á.n.h c.h.ế.t nàng .”
“Nàng mới trở về ức h.i.ế.p Thanh Thanh.”
“Còn cả tên cẩu nô tài nữa.”
“Lôi xử t.ử cùng một lượt .”
Hắn hung hăng trừng mắt Hoắc Thời.
Hoắc Thời lặng lẽ lùi phía lưng .
Ta thẳng Đại ca và liên tục lắc đầu.
“Đại ca.”
“Huynh rõ nhất mà.”
“Tối ngày hôm qua …”
“Đủ .”
Sắc mặt Đại ca càng thêm âm trầm.
“Muội mới trở về.”
“Muội gì gan hại cơ chứ.”
“Lão tam.”
“Đệ quá đáng đấy.”
Nghe thấy những lời .
Tam ca kinh ngạc đến mức dám tin tai .
Hắn liên tục gào thét rằng Đại ca lòng đổi .
“Nếu như bảo vệ Thanh Thanh.”
“Vậy thì cứ để tự tay.”
Hắn phất tay áo bỏ đầy hậm hực.
Ta ném ánh mắt đầy cảm kích về phía Đại ca.
Đại ca lạnh lùng đóng sầm cánh cửa .
Thật sự khiến đau lòng.
Rõ ràng mới là ruột thịt của bọn họ.
Bọn họ đồng lòng hướng về phía giả thiên kim.
Ta thì thầm với Hoắc Thời.
“Vết đỏ mặt Đại ca trông giống như muỗi đốt.”
“Dấu vết cổ Thanh Thanh chắc hẳn cũng là như .”
Trên môi Hoắc Thời nở một nụ thâm thúy khó lường.
Hắn nhàn nhạt thốt hai chữ.
“Chưa chắc.”
3
Còn đúng ba tháng nữa là đến kỳ hạn tiến cung.
Mẫu sẽ đích mời dạy dỗ lễ nghi quy củ cho .
Ta vui vẻ tiếp nhận ý của .
Ta còn sức đề cử học cùng.
“Học hành thì bạn đồng hành mới .”
“Tỷ thi đua lẫn mới thể tiến bộ nhanh ch.óng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chan-thien-kim-thich-dien-tro-tro-ve-hau-phu/chuong-2.html.]
“Lễ nghi quy củ ở cũng cần dùng đến.”
“Tuy con ruột của nương.”
“ nương cũng thể quá mức thiên vị .”
“Muội mau gật đầu đồng ý .”
“Đừng để ngoài chê nương bạc tình bạc nghĩa.”
Một tràng đạo lý thốt .
Mẫu vẫn luôn duy trì nụ gượng gạo.
Muội thì tức giận đến mức bốc hỏa.
“Liễu Như Yên.”
“Ngươi trêu tức đủ .”
“Ta từ nhỏ học lễ nghi quy củ.”
“Ta vốn giống thứ dân quê mùa như ngươi.”
Ta lập tức dùng giọng điệu nức nở oán than.
“Nương ơi.”
“Có đang khinh thường con .”
“Mặc dù con lớn lên ở chốn thôn quê.”
“ do con tự nguyện như .”
“Nay khó khăn lắm con mới trở về.”
“Trái còn nh.ụ.c m.ạ khinh khi.”
“Nếu như thì con học nữa.”
“Con dứt khoát về vùng thôn quê đó cho .”
Sắc mặt mẫu lập tức trở nên nghiêm khắc.
“Thanh Thanh.”
“Tỷ tỷ con mới trở về.”
“Con cũng nên hiểu chuyện một chút.”
“Đừng giở tính tình trẻ con nữa.”
“Cứ quyết định như .”
“Hai đứa hãy cùng theo học.”
Gương mặt Thanh Thanh đỏ bừng vì tức giận.
Nàng xoay bỏ chạy.
Lúc lớp học lễ nghi bắt đầu.
Tam ca là đích hộ tống nàng trở về.
Đôi mắt nàng đỏ hoe.
Vừa nàng mới xong.
Khi bước đến cửa phòng.
Nàng dùng ánh mắt rụt rè ném về phía .
Bàn tay nàng nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Tam ca.
Tam ca lập tức lên tiếng an ủi.
“Thanh Thanh đừng sợ.”
“Có ở ngay đây bồi tiếp .”
Giáo tập ma ma bắt đầu truyền thụ bài học.
Đầu tiên là dạy chúng dáng dáng .
Bà quả thực vô cùng nghiêm khắc.
Bà cầm thước giới chỉ đo lường từng độ cong lưng và vai .
Chỉ c.ầ.n s.ai lệch một chút liền đ.á.n.h đòn.
Ta đ.á.n.h tổng cộng mười .
Liễu Thanh Thanh vẫn bình an vô sự.
Trong lòng bắt đầu dâng lên sự mất cân bằng.
Ta chằm chằm từng sai của Liễu Thanh Thanh.
Cuối cùng cũng phát hiện cái cổ của nàng đủ thẳng.
Ta lập tức lên tiếng báo cáo với .
“Chỗ của sai .”
Giáo tập ma ma định mở lời.
Tam ca nhanh ch.óng lên tiếng chèn ép.
“Liễu Như Yên.”
“Ngươi đừng kiếm cớ sinh sự.”
“Thanh Thanh lúc nào cũng đúng.”
“Ngược là ngươi tính tình thô bỉ.”
“Ngươi còn dám ôm mộng vu khống khác .”
Giáo tập ma ma lập tức dám thêm nửa lời.
Bà đầu và đối xử với càng thêm phần cay nghiệt.
Sau một ngày trôi qua.
Số đ.á.n.h đòn ba mươi .
Từ trong phòng học bước .
Hoắc Thời chỉ thể gác bên ngoài liền đưa cho vài khối bánh hạt dẻ.
Đợi đến khi ăn xong hết bề bộn.
Hắn mới nhàn nhạt mở miệng.
“Có thả cho nàng vài ngày nghỉ phép .”
“Nếu như ma ma thương thì tóm cũng tĩnh dưỡng vài ngày.”
Ta xua tay cần.
Ngày hôm ngã bệnh một cách vô cùng ngoạn mục.
Cả còn chút thần hồn điên đảo.
Cứ thấy hai chữ hoặc là bắt đầu la hét thất thanh.
Ta bò trườn uốn éo mặt đất trong bóng tối.
Ta nhảy nhót vọt tới vọt lui trong phòng hệt như một con khỉ.
Mẫu bước cửa thấy cảnh tượng .
Người dường như kinh ngạc đến hóa đá.
Người vội vã thỉnh đạo sĩ đến phép ngay trong đêm.
Ta cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn an tĩnh .
Đạo sĩ rằng tà ma trừ bỏ.
Tuy nhiên tuyệt đối đừng để chịu thêm bất kỳ đả kích nào nữa.
Thế là cái môn học lễ nghi quy củ c.h.ế.t tiệt .
Chỉ còn một Liễu Thanh Thanh c.ắ.n răng chịu đựng học.
Ta nhàn nhã dài trong tiểu viện dưỡng thần.
Tam ca đùng đùng nổi giận xông thẳng phòng.