Chân Thiên Kim Thích Diễn Trò Trở Về Hầu Phủ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:10:03
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được.”
“Không phạt nữa.”
“Sẽ bao giờ phạt nữa.”
“Thanh Thanh đáng thương của nương.”
“Nương để con chịu ấm ức .”
Thanh Thanh sà lòng nương nức nở.
Bầu khí bỗng chốc trở nên ấm áp lạ thường.
Ta một bên xem kịch đến mức mỏi nhừ cả mắt.
Ta dứt khoát dậy về phòng ngủ cho xong chuyện.
Nửa đêm.
Ta lén lút trèo lên nóc nhà.
Ta bắt chước tiếng chim oanh kêu lên hai tiếng.
Không bao lâu một bóng đen bay lượn đáp xuống nhẹ nhàng.
Là Hoắc Thời.
Ta .
“Ca ca.”
“Ta về nhà .”
Hắn chậm rãi đáp.
“Thân phận thiên kim Hầu phủ cao quý hơn nha đầu thôn quê nhiều lắm.”
Ta lặp .
“Ca ca.”
“Ta thật sự về nhà .”
Hắn .
“Muội kiều khí như .”
“Làm một thiên kim tiểu thư nhà quan mới hợp với .”
Ta nhào thẳng vòng tay .
“Ca ca ơi.”
“Ta về nhà.”
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể .
Cuối cùng cũng thốt một chữ.
“Được.”
6
Ngày hôm mượn danh nghĩa khách khanh của Hầu phủ ngoài xã giao.
Còn thì dậy thật sớm tìm mẫu.
Ta chạm mặt Liễu Thanh Thanh.
Lần gương mặt nàng tràn ngập sự ung dung tự tại.
Giống như một kẻ chiến thắng sớm kết cục.
Mẫu cũng hề né tránh nàng .
Người vẫn tự nhiên vui vẻ với nàng .
Trái khi ánh mắt lướt qua .
Người còn giữ thái độ đon đả như nữa.
Người thẳng vấn đề.
“Bát tự ngày sinh của con đưa cung .”
“Khoảng thời gian hơn một tháng sắp tới.”
“Con cứ yên tâm ở nhà chuẩn chờ ngày tiến cung .”
Sau mới sự thật.
Đợt tuyển tú là để chọn phi tần bồi táng cho lão hoàng đế sắp xuống lỗ.
Một khi bát tự dâng lên thì thể nào đổi nữa.
lời lúc bấy giờ vô cùng hợp với ý nguyện của .
Ta đáp.
“Vâng ạ nương.”
“Chỉ cần vui vẻ.”
“Nữ nhi gì cũng tình nguyện.”
Sắc mặt mẫu bỗng chốc cứng đờ.
Ánh mắt khẽ né tránh.
Liễu Thanh Thanh lay lay cánh tay của .
Nàng ngọt nhạt nũng.
“Nương ơi.”
“Nữ nhi cũng tình nguyện thứ vì nương.”
Sắc mặt mẫu lập tức dịu .
Người vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng .
Người vui mừng mỉm nương con là đứa con hiếu thảo.
Bọn họ diễn cảnh hiền con hiếu thiết.
Ta đành một bên âm thầm thưởng lãm.
Liễu Thanh Thanh ném cho một ánh mắt đầy tính khiêu khích.
Nàng tỏ vẻ vô cùng thiết bám riết lấy .
Nàng kề sát tai thì thầm nhỏ to.
“Không quan hệ huyết thống thì .”
“Tỷ tỷ .”
“Ta sống ở Hầu phủ mười sáu năm trời.”
“Ta mới là thiên kim chân chính của Hầu phủ.”
“Tình yêu thương của phụ mẫu và các ca ca.”
“Tỷ giành giật thế nào cũng thể cướp .”
Ta đáp trả bằng một ánh mắt quan ái tràn trề.
“Ha ha.”
Nàng nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ.
“Ngươi cứ giả vờ giả vịt .”
Ta thèm để ý đến nàng .
Ta đầu sang hỏi mẫu .
“Tiến cung sinh sống chắc hẳn tiêu tốn nhiều ngân lượng nương.”
Mẫu lắc đầu cần.
Người bảo trong cung hầu hạ chăm lo đầy đủ.
Ta vẫn nhịn mà tỏ lo lắng bồn chồn.
“Người đồn đại nương nương trong cung chi tiêu tốn kém lắm.”
“Không chỉ chuyện ăn uống sinh hoạt.”
“Họ còn bỏ tiền mua chuộc hạ nhân và tô điểm nhan sắc nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chan-thien-kim-thich-dien-tro-tro-ve-hau-phu/chuong-4.html.]
“Nếu sẽ bọn xa chèn ép.”
“Chỉ sơ sẩy một chút là liên lụy đến phụ triều đình.”
“Cứ nghĩ đến chuyện là con thấy sợ hãi.”
“Phải bây giờ hả nương.”
“Câm miệng.”
“Ngươi tưởng ngươi thể…”
“Đủ .”
Liễu Thanh Thanh còn kịp dứt lời mẫu cắt ngang.
“Dù con cũng thông thạo quy củ lễ nghi.”
“Lỡ như tiến cung phạm thì cũng thật khó giải quyết.”
“Cứ quyết định như .”
“Lúc con rời sẽ đưa cho con năm ngàn lượng bạc.”
“Vào trong cung hãy nhớ mua chuộc hạ nhân.”
“Cố gắng sống những tháng ngày bình an định.”
“Tuyệt đối đừng gây họa lớn.”
Ta lập tức gật đầu đồng ý.
Ta sụt sùi thời gian ở nhà còn bao nhiêu.
Ta ở để hảo hảo bồi bạn bên cạnh nương.
Mẫu phất tay bảo cần.
Người dặn hãy ngoan ngoãn về phòng chờ ngày xuất giá.
Ta đành hiểu chuyện lùi nhường gian cho hai họ.
À .
Phải là sáu mới đúng.
Bởi vì ba vị ca ca và phụ cũng tìm đến.
Lúc ngang qua Tam ca vẫn dùng giọng điệu mỉa mai châm biếm như cũ.
Hắn sỉ nhục là đồ độc ác hiểm độc.
Hắn xứng của .
Ta thật sự cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Ta suýt chút nữa lao đầu tường đ.â.m đầu tự sát ngay tại trận.
Cũng may phụ kịp thời lên tiếng.
Người mắng c.h.ử.i Tam ca xối xả một trận.
Khó khăn lắm mới khuyên nhủ bỏ ý định tìm c.h.ế.t.
Hơn một tháng thoáng chốc trôi qua.
Cuối cùng cũng đến ngày tiến cung.
Cả Hầu phủ ai nấy đều hân hoan vui sướng.
Thậm chí còn rơi cả nước mắt vì xúc động.
Ta cũng tỏ vô cùng lưu luyến bi thương.
Ta lóc bịn rịn nỡ rời xa cái Hầu phủ .
Thế là để bày tỏ nỗi nhung nhớ da diết với ngôi nhà .
Trước khi lên xe ngựa.
Ta tiện tay vơ vét một đống thư họa trong thư phòng Đại ca.
Ta tiện thể cuỗm luôn mấy bức danh trong phòng Nhị ca.
Ta vác theo vài món kỳ trân dị bảo trong sương phòng Tam ca.
Ta trộm cây trâm vàng ch.ói lóa của .
Và quên dọn sạch đám đồ cổ trân quý của phụ .
Lúc chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh.
Cả nhà bọn họ đều chạy theo phía xe ngựa vẫy tay chào tạm biệt.
Quả nhiên.
Bọn họ đối với cũng lưu luyến khôn nguôi.
7
Hai canh giờ đoàn xe ngựa cũng đến cửa cung.
Ta theo đám tú nữ lượt bước trong cung.
Có một tú nữ vì cớ gì đ.â.m ngứa mắt với .
Nàng cứ liên tục nhắm mà châm chọc đủ điều.
Ta nổi trận lôi đình.
Ta lớn tiếng báo xưng danh tính gia thế.
“Ngươi phụ là ai .”
“Đó chính là Vĩnh An Hầu Liễu Nghĩa ở phố Chu Tước.”
Sắc mặt nàng lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Đám tú nữ xung quanh cũng trưng vẻ mặt hoảng hốt chấn động.
Ta đoán bọn họ chắc hẳn sợ mất mật .
Thế là hễ kẻ nào dám lớn lối gây khó dễ.
Ta liền lập tức đem danh xưng gia thế uy h.i.ế.p.
“Phụ hầu là Vĩnh An Hầu ở phố Chu Tước.”
“Phụ hầu là Vĩnh An Hầu ở phố Chu Tước.”
“Phụ hầu là Vĩnh An Hầu ở phố Chu Tước.”
Lặp dăm ba .
Tuyệt nhiên còn kẻ nào dám đến gần trêu chọc nữa.
Đến lúc diện thánh tuyển tú.
Hoàng đế cất tiếng hỏi.
“Kẻ nào là thiên kim nhà Vĩnh An Hầu.”
Mọi đồng loạt mang biểu cảm kỳ quái sang .
Ta lập tức hùng dũng bước ngoài.
“Hoàng thượng.”
“Là nhà thần nữ.”
“Thần nữ tên là Liễu Như Yên.”
“Phụ hầu thần nữ là Liễu Nghĩa.”
“Mẫu thần nữ là…”
“Tại khẩu âm của ngươi kỳ quặc như .”
Lão hoàng đế dùng ánh mắt cạn lời chằm chằm .
Ta đưa tay gãi đầu càu nhàu.
“Người dân thôn nhà quê thần nữ ai cũng chuyện như cả mà Hoàng thượng.”
“Thôn các ngươi.”
“Ngươi từ quê lên .”
“Ngươi là thiên kim của Hầu phủ .”
“Người .”