Ông bĩu môi: “Bây giờ bọn buôn để mấy cô gái trẻ trung xinh như cô ngoài dụ dỗ, đừng tưởng là .”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi , chẳng đang khen đang mắng nữa.
Bác trai nọ kéo tay Tiểu Tây, cho thằng bé theo nữa.
Ông còn năng hùng hồn: “Cô xem, thằng bé tên là gì hả?”
đáp: “Tiểu Tây ạ.”
Bác trai: “Tên đầy đủ thì ?”
: “… Cháu , nhưng cháu thật sự quen thằng bé mà.”
Nói thật, cũng nghi ngờ chính đấy.
là lúc đây trông giống bọn buôn .
Khi chúng còn đang giằng co thì giọng của Lương Hành Châu chợt vang lên lưng .
“Lục Khê? Tiểu Tây?” Giọng mang theo ý : “Anh tìm các em lâu lắm đó.”
Ôi chao, đây chính là giọng của trời cao đấy!!
“Anh ơi!” Tiểu Tây vui vẻ nép lòng Lương Hành Châu.
Vừa họ là em ruột nên cuối cùng bác trai cũng yên tâm phần nào.
Ông hỏi Lương Hành Châu: “Cháu cô gái ?”
Hơ hơ hơ, bác trai quả là một công dân . trao bằng khen cho bác quá mất.
Lương Hành Châu và đáp: “Biết ạ, cô là bạn gái của cháu.”
trợn mắt : “??”
Bác trai cũng kinh ngạc: “ thấy cô và em trai cháu thiết mấy…”
Lương Hành Châu giải thích: “Vừa xác định yêu hôm qua thôi ạ.”
Bác trai giật , vội vàng xin .
hấp tấp khoát tay. Dù bác cũng lòng thôi mà.
Đợi nọ , mới thở phào một nhẹ nhõm.
“Xin nhé.” Lương Hành Châu : “Vừa tự tiện em là bạn gái của , vì nếu giải thích rõ thì phiền phức lắm.”
Phiền phức ư?
Nếu chuyện đó là thật thì đỉnh quá nhỉ!
, thế cũng lắm . Nhìn tới lui cũng là hời mà! Há há há há.
cố nhịn để tiếng, dè dặt một chút chứ!
Lương Hành Châu chuyện ở đơn vị xử lý suôn sẻ nên mới thời gian đến tìm chúng .
Anh đưa và Tiểu Tây chơi đủ trò trong công viên trò chơi.
thề, đây là ngày Chủ nhật hạnh phúc nhất trong đời đấy!
Suốt quãng thời gian vui vẻ ở đây cũng vài chuyện xảy .
Người đến công viên trò chơi đông quá nên vài kẻ giở thói ăn cắp vặt.
Lương Hành Châu bắt tận ba tên.
cảm thấy hào quang hùng càng lúc càng ch.ói mắt !
Ôi, tim .
Hay bây giờ tỏ tình nhỉ?
Không , đường đột quá.
ngộ nhỡ thành công thì ?
Trông cũng ghét .
Lương Hành Châu cách đó xa đang nhận lời cảm ơn từ quần chúng mà lo đến c.ắ.n trụi cả móng tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chang-canh-sat-cua-em/chuong-4.html.]
Trong lòng như hai con quỷ nhỏ ngừng đ.á.n.h .
Lương Hành Châu tới, hỏi : “Bình thường cũng như hả?”
Anh : “Sao cơ?”
khoa tay múa chân: “Hành hiệp trượng nghĩa đó.”
Anh chọc : “Trong khả năng mà, còn em? Em như ư?”
ngẫm nghĩ trong chốc lát đáp: “Mấy chuyện như đỡ cụ già qua đường thì còn .”
Đột nhiên thứ gì đó lóe lên trong đầu .
nhịn mà bật : “Nói đến mấy chuyện , đúng là một việc.”
Lương Hành Châu cũng : “Kể .”
vẻ thần bí, khẽ: “Trước … từng cứu một thanh niên đấy.”
Năm học lớp 11.
Từ khi còn nhỏ, ba dạy dỗ nghiêm, chỉ cần điểm thi thấp một chút thôi là cũng mắng ngập đầu.
nhớ hôm đó là ngày công bố điểm thi hàng tháng.
tụt xuống tận hạng mười lăm.
Sau khi tan học, dám về nhà mà cứ lững thững lượn qua lượn đường, chờ ba nguôi giận mới về.
Đi mãi mãi, trời tối lúc nào chẳng .
men theo đường lớn, tới một cây cầu thật to, cảnh đêm ở nơi .
Từng cơn gió đêm se lạnh khiến lòng tĩnh lặng đến kỳ lạ.
híp mắt ngâm nga một bài ca.
Uầy, tâm trạng lên hẳn.
Đang chuẩn về thì đột nhiên trông thấy một bóng đen ở ngay phía bên trái của .
“Ôi ơi.” sợ hết hồn: “Chó nhà ai ?”
“Cô mới là ch.ó…”
Giọng điệu hung dữ của thiếu niên sợ hết hồn thêm nữa.
thề, cố ý sỉ nhục .
Ai bảo tên gầy quá, còn co ro một chỗ, cứ như là ch.ó nhà ai lạc .
đoán nhỏ hơn tầm mấy tuổi nên chuyện tự nhiên: “Em trai, em gì ở đây thế?”
Nào ngờ tên rống lên: “Cút!”
Này, giận đấy nhé.
Nghĩ rảnh lắm ?
trừng mắt lườm tên xoay khỏi.
mấy bước thì loáng thoáng tiếng ở đằng .
Không chứ? Khóc ư?
đầu xem thử, ai ngờ thấy tên nhóc từ từ lên cúi mặt nước bằng ánh mắt thật u ám.
Không !
Như lường thiếu niên nọ gì, lập tức ném cặp sách, chạy tới bổ nhào kẻ đang nhảy sông tự t.ử .
Chẳng vì mà thấy giận vô cùng.
Vì dùng bản lĩnh mà học trộm từ ba , mắng đến ngóc đầu lên .
…