phát hiện, bất cứ thứ gì chạm đều nhanh ch.óng ăn mòn.
sờ một vòng quanh nhà, phát hiện một chiếc chậu tắm bằng nhựa màu đỏ ăn mòn. Thế là nhanh ch.óng bỏ đồ chậu, vui vẻ về nhà.
5.
Mẹ đang lo lắng đợi ngoài sân. Thấy về, bà thở phào nhẹ nhõm. Bà thèm đồ trong chậu, mà vội vàng kiểm tra cơ thể .
Khi thấy đầu , bà kinh hãi kêu lên: "Bọn chúng đ.á.n.h con ?"
Lúc mới , cái đầu mềm oặt của đập lõm một lỗ.
Mẹ vội vàng ôm , nhúng dầu xác, miệng lẩm bẩm: "Vẫn , vẫn đợi đến ngày âm khí mạnh nhất..."
Bà dán một lá bùa vàng lên đầu . Khi bà chạm , bà sẽ ăn mòn nữa.
Sau khi ngâm trong dầu xác một đêm, vết lõm đầu biến mất.
Sáng sớm hôm , bố đang hí hửng tiền tài vơ vét trong chậu thì tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi từ xa.
Tần Nhị Cẩu vác một giỏ nấm ngang qua, nhai cỏ đuôi ch.ó : "Ha, bà đỡ c.h.ế.t , là ngoại tình với thằng Trương độc , trời phạt. Đồ đạc trong nhà cũng mất sạch."
Nghe , bố đảo mắt mấy vòng, đầu . Mẹ trốn cánh cửa, đặt một ngón tay lên môi, hiệu bố đừng lên tiếng.
Tần Nhị Cẩu thấy vẻ mặt bố đúng, trong lòng cũng tính toán gì đó, nhưng gã chẳng gì, tự tiếp.
Đợi gã khuất, bố mới nhà, đóng sập cửa , chất vấn : "Những thứ , mày trộm ở nhà bà đỡ về đấy ?"
Mẹ vô cảm : " , thế nên nhất ông đừng hé răng. Nếu con trai bà đỡ, tên rắn độc đó mà thì cả nhà đừng hòng sống sót."
Bố tức điên lên, giơ tay định bóp cổ . đang bệ thờ, nhe hàm răng lởm chởm về phía ông , gầm gừ một tiếng "xì".
Ông giật , cam lòng rụt tay : "Đồ đàn bà thối tha, đáng lẽ tao mày chẳng ý gì. Mày chờ đấy, sớm muộn gì tao cũng xử mày!"
Bố vội vã thu dọn những thứ ăn trộm từ nhà bà đỡ về, định mang chôn ở một chỗ kín đáo.
Mẹ đút thịt cho ăn: "Cố gắng chờ thêm chút nữa, chỉ còn ba ngày, ba ngày nữa thôi..."
Đến tối, bố uống rượu say khướt, trong nhà ngủ ngáy o o.
Tần Nhị Cẩu trèo qua cửa sổ bò , đè lên : "Hê hê, thằng Tần Hắc Ngưu gan to thật. Tao trốn nhà mày, thấy ông mang một bọc đồ chôn. Tao theo dõi thì thấy, hóa là đồ ăn trộm từ nhà bà đỡ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chieu-tai/chuong-4.html.]
Tần Nhị Cẩu chảy nước dãi, điên cuồng l.i.ế.m cần cổ trắng nõn của : "Số ông đúng là may mắn, kiếm con hồ ly tinh như mày. Cùng là mua vợ, tại nó con ngon hơn tao chứ? Hừ, giờ tao nhược điểm của ông , đêm nào tao cũng đến '' mày. Con độc nhãn long đẻ thì mày đẻ nó!"
Mẹ gã đè c.h.ặ.t , mặt hề chút biểu cảm nào. Bà chỉ chằm chằm qua hõm nách Tần Nhị Cẩu.
Có lẽ, bà quen đối xử như .
nghiến răng, cố gắng bò xuống khỏi bệ thờ. Mẹ lắc đầu với , khóe mắt chảy xuống một giọt nước mắt.
Tần Nhị Cẩu phát tiết xong, kéo quần lên trèo qua cửa sổ bò ngoài.
Mẹ giường, mặt vô hồn ánh trăng ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: "Chờ thêm chút nữa, sắp , sắp ..."
hiểu tại cho hành động, nên khi bà đưa thịt đến, c.ắ.n mạnh ngón tay bà. Ngón tay bà lạnh ngắt.
Mẹ khựng , chỗ c.ắ.n rỉ những giọt m.á.u li ti. Bà thấy tức giận, xót xa dùng tay xoa đầu : "Con mới thương, lành hẳn, dán bùa chú, lỡ nổi cơn điên, g.i.ế.c c.h.ế.t con thì công sức đều đổ sông đổ bể."
Bà xoa khiến cảm thấy thoải mái, nheo mắt , nhả ngón tay bà .
Bà nhẹ nhàng trấn an : "Cố chờ thêm hai ngày nữa, hai ngày nữa thôi..."
6.
Tối hôm , Tần Nhị Cẩu đến, nhưng gã đang hành sự dở dang thì bố lảo đảo đạp cửa xông , bật đèn lên.
Ông túm lấy Tần Nhị Cẩu, đ.ấ.m một cú mặt , sống mũi Tần Nhị Cẩu gãy ngay lập tức.
"Tao c.h.ử.i cả nhà mày! Thằng ranh con , cả vợ của ông mà mày cũng dám động !" Bố mở miệng, mùi rượu nồng nặc lan khắp phòng.
khó chịu nhăn mũi .
Tần Nhị Cẩu phục, ôm mũi kêu gào: "Tao cho ông Tần Hắc Ngưu, tao bà đỡ là do ông g.i.ế.c! Nếu tao , cả nhà ông đừng hòng sống!"
Bố sững , nghiêng đầu như đang nghĩ ngợi điều gì, đó, ông nhíu mày về phía .
Tần Nhị Cẩu theo ánh mắt ông , lúc mới thấy đang bệ thờ. Trước đó đèn tối, gã để ý. Giờ đèn sáng, hình dạng của ánh đèn vàng vọt khiến gã run rẩy.
Hình hài đổi. Chất nhầy ăn mòn liên tục trào từ lỗ chân lông, khiến các lỗ chân lông nở to . Trên còn xuất hiện thêm vài cái lỗ lớn màu đen tím. Trên đầu mọc lớp lông tơ màu trắng, những con giun trắng nhỏ lắc lư theo lớp lông đó.
Tần Nhị Cẩu lắp bắp hỏi: "Cái... cái thứ là cái gì?"