Anh giống như trúng tim đen, đồng t.ử giãn , môi mấp máy nhưng cuối cùng chẳng lời nào.
Kể từ đóng thế cảnh hôn , chúng nhân cơ hội kết bạn qua WeChat. dần nhận lẽ thiện cảm với . Ngày nào khi ngủ cũng tìm trò chuyện, tin nhắn gửi gần như đều trả lời ngay lập tức, dù kịp phản hồi thì đó cũng sẽ giải thích lý do với .
Một lạnh lùng như , mà nào cũng vụng về tạo những cơ hội tình cờ gặp gỡ, tìm đủ cách mời ăn cơm, ăn đêm, còn sai trợ lý mua những món tráng miệng thích. Khi ở phim trường, ánh mắt cứ xoay quanh , ít đầu đều bắt gặp những hành động che giấu đầy vẻ “giấu đầu hở đuôi” của .
từng ai theo đuổi, những đổi đều cảm nhận . cũng hạng thích dây dưa. thích mập mờ với khác. Cung Bạch Dương chúng thường gì là thẳng ngay tại chỗ.
Thế là khoanh tay với :
“Chu Du An, cần thật lòng thích , nhưng sẽ ở bên .”
“Ngay cả khi chia tay với sếp Lục, cũng cơ hội . Nếu kiếm chác tài nguyên từ chỗ thì dẹp ý định đó . kẻ lụy tình, nuôi nổi loại phượng hoàng nam như các .”
thấy biểu cảm mặt Chu Du An như đông cứng , dần trở nên cứng nhắc. Trong mắt như phủ một lớp băng, tỏa áp lực bức .
Ngay khi tưởng định tay đ.á.n.h , nhét chiếc ô tay .
“Diệm Tiểu Phương, em thật đáng thương!”
“Em chẳng hiểu thế nào là yêu cả.”
Nói xong, xoay bước màn mưa.
*
Nhà họ Lục ở kinh thành.
Sắc mặt ông cụ Lục u ám, áp lực xung quanh thấp đến đáng sợ. Mọi trong sảnh, một ai dám lên tiếng. Liêu Thúy Lan, của Lục Viễn Sơn mấp máy môi định cầu xin cho con trai, nhưng chồng kéo vạt áo, lắc đầu hiệu.
theo ông nội Lục thư phòng.
quỳ xuống đất:
“Ông nội, ông đừng trách Viễn Sơn, . Tình cảm là chuyện thể cưỡng cầu, cháu nghĩ thông suốt .”
“Ông nội, chuyện hôn nhân của cháu và Viễn Sơn, cứ hủy bỏ ạ.”
Hồi lâu , gương mặt cứng nhắc của ông cụ Lục mới chút đổi. Ông chống gậy, thở dài một tiếng thật dài.
“Hazzz, thôi , suy cho cùng là nó phúc phận đó.”
“Tiểu Phương, cháu nhớ kỹ, cháu mãi mãi là cháu gái của Lục Chấn Quân ông.”
Ngày hôm , tại sân bay thủ đô.
vứt bỏ tấm vé máy bay nước M, xoay bước lên máy bay tới nước Y. Trước khi máy bay cất cánh, gõ chữ khung trò chuyện với Lục Viễn Sơn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chim-se-vuot-nui-cao/chuong-9.html.]
“Lục Viễn Sơn, đem chân tình của một dâng tận tay cho chà đạp đất, vui lắm ?”
Gõ xong, đột nhiên thấy thật vô nghĩa. xóa từng chữ một, đó tháo thẻ SIM, ném túi rác máy bay.
*
4 năm , nhà tổ nhà họ Lục.
Cách biệt bốn năm, trở về Kinh Thị.
Ngày mai là đại thọ tám mươi tư tuổi của ông nội Lục.
Tục ngữ câu “bảy mươi ba, tám mươi tư, Diêm Vương mời tự ”. Thế nên sinh nhật nhà họ Lục tổ chức khá kín đáo, chỉ trong nhà cùng chúc mừng.
Lúc đến là buổi tối, ngờ vẫn gây một trận xôn xao. Sau khi chào ông nội Lục, một đám các thím các bác vây quanh hỏi han đủ điều.
“Ái chà, Tiểu Phương, những năm qua cháu thế? Sao chẳng để chút tin tức nào cho .”
“ đấy Tiểu Phương, cháu gầy bao nhiêu , còn cắt tóc ngắn nữa, lúc đầu bác còn chẳng nhận đấy. Lần về ăn cho béo lên chút, đừng học theo mấy đứa con gái bây giờ giảm cân. Đứa nào đứa nấy gầy như bộ xương khô .”
“Kìa, Tiểu Phương tuy gầy nhưng bác thấy cánh tay còn cơ bắp , tinh thần xem cũng .”
mỉm ứng phó với họ, đồng thời đem quà mang về phát cho từng . Khi phát đến tay Liêu Thúy Lan, mặt bà chút gượng gạo.
“Tiểu Phương, về .”
“Những năm qua, thằng Sơn nó…”
nhét món quà tay bà:
“Thím hai, những năm qua cháu ở bên ngoài , những chuyện đó đều qua cả . Thím mau xem quà thích ?”
Lúc , Trình Trình, em gái con nhà cô út đột nhiên lên tiếng:
“Ơ, ba, về từ bao giờ thế?”
Lục Viễn Sơn xếp thứ ba trong hàng con cháu nhà họ Lục.
Mọi im lặng trong giây lát, đầu , Lục Viễn Sơn đang ngoài đám đông chúng , đó bao lâu. Anh mặc áo gile phối với sơ mi lụa đen, tay vắt chiếc áo vest. Trông gầy một chút, bóng hình cao lớn đó mang theo chút phong trần, hiu quạnh.
khẽ , gạt bỏ cái suy nghĩ thực tế đó đầu.
Ánh mắt cứ đảo qua đảo giữa hai chúng .
là lên tiếng :
“Anh Viễn Sơn, lâu gặp.”