Chờ Đã, Thả Thính Nhầm Người Rồi! - 13-15
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:04:22
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Lời Tạ Lẫm Bạch nghiêm túc, dám lởn vởn mặt nữa. Lỡ nổi giận liên lụy đến chị thì thật là "lợi nhiều hơn hại". bắt đầu khép , một nhân viên gương mẫu ở công ty.
Lạ một điều là gặp Tạ Lẫm Bạch ở công ty nhiều lên. Ngay cả cái căn tin mà đây chẳng bao giờ thấy bóng dáng , giờ cũng gặp. Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là "ghét của nào trời trao của nấy"?
Đang ngẩn ngơ thì một cảm giác ấm áp chạm mặt. Cậu thực tập sinh mới đến mua cho một hộp đồ uống, áp cái hộp hâm nóng mặt để thu hút sự chú ý.
"Chị Vi, chị đang nghĩ gì thế?" Cậu nhóc là đàn em cùng trường, tính tình hoạt bát, rạng rỡ.
ném cái bóng dáng thoáng qua đầu, ngẩng lên nhận đồ uống và mỉm : "Không gì ."
...
Trên tầng hai, Tạ Lẫm Bạch lạnh lùng chằm chằm một hướng căn tin. Anh cảm thấy đúng là phát điên mới rảnh rỗi chạy đến cái nơi mà bình thường chẳng bao giờ thèm đặt chân tới .
Trợ lý bên cạnh nhắc nhở: "Tạ tổng, tuần ngài 'tuần tra' căn tin ba đấy ạ."
"Có vấn đề gì ?"
Trợ lý đẩy kính: "Hôm nay mới là thứ tư thôi."
Tạ Lẫm Bạch: "..."
"Nếu ngài gặp cô Thẩm, gọi cô lên đây cũng mà."
Hồi lâu , Tạ Lẫm Bạch mới thốt hai chữ: "Không cần."
Anh cũng quên tất cả, để cái biến luôn xáo trộn cuộc sống của biến mất. Để trở về như đây, gì thể ảnh hưởng đến cảm xúc của nữa. Thế nhưng cô vui vẻ như , thấy công bằng.
Dựa cái gì mà cô là trêu chọc , thể rút lui êm như ? Anh nương tay vì cô còn nhỏ, nhưng nghĩa là dung túng cho cô ngang nhiên bắt đầu tình yêu mới như thế. Không cô bù đắp cho ? Vậy thì sẽ cho cô cơ hội.
14
Đang chuẩn tan , trợ lý gửi tin nhắn cho : "Cô Thẩm, Tạ tổng tìm cô việc, hẹn gặp ở bãi đỗ xe ngầm."
Dạo gì khiến giận nhỉ? Với tâm trạng thấp thỏm, xuống bãi đỗ xe, tìm đến chiếc xe quen thuộc, mở cửa .
"Chú út..."
" nghĩ kỹ , vẫn là thể cứ thế mà tha cho em ."
Anh mở miệng như ném một quả b.o.m, nổ tan nát tâm trạng của .
"Cái gì cơ?" trợn tròn mắt: " rõ ràng đây chú ..."
" hối hận ." Tạ Lẫm Bạch chẳng hề thấy hổ thẹn, thậm chí thể là cực kỳ ngang ngược.
cạn lời, ngờ một như mà cũng chơi .
"Vậy chú thế nào..." lúng túng: "Muốn tống cháu trong đó luôn ?"
"Đồn cảnh sát quản nợ tình."
Vậy gì? Gây khó dễ lúc thực tập? Không cho nghiệp? Hay tìm chị tính sổ? Càng nghĩ càng sợ, kìm mà sụt sùi.
"Khóc cái gì?" Tạ Lẫm Bạch khẽ mắng một tiếng, đó... đưa tay bế thốc đặt lên đùi .
: !!!
chẳng màng đến sợ hãi nữa, đưa tay chống lên n.g.ự.c , ngước gương mặt điển trai sát rạt: "Chú út, chú thế là..."
"Cứ coi như chúng từng chia tay ." Giọng chắc nịch, nhưng thần sắc chút tự nhiên. Bàn tay lớn eo siết c.h.ặ.t lấy , nóng từ cơ thể truyền qua lớp áo rõ ràng.
thở phào: "Được ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/cho-da-tha-thinh-nham-nguoi-roi/13-15.html.]
Sớm là vẫn yêu đương , suýt nữa sợ đến mức "vãi linh hồn"!
"Em đồng ý dễ dàng ?" Tạ Lẫm Bạch chút nghi ngờ.
hỏi: "Thế chú cho cháu quyền đồng ý ?"
"Không."
"Vậy thì cứ thế ." Hơn nữa... cảm giác sờ nắn tay tuyệt, đưa tay bóp bóp thử, nhớ những tấm ảnh "phong cảnh hữu tình" từng gửi đây. Thế thì lỗ!
"Xem em nóng lòng lắm ." Tạ Lẫm Bạch u uất chằm chằm nốt ruồi đỏ xương quai xanh của : "Em còn nhớ gì ? Đợi đến khi gặp em, sẽ hôn nốt ruồi đến mức đỏ hơn nữa."
đưa tay che mắt : "Vẫn đang ở trong xe mà, chú đừng bừa."
Anh thuận thế bắt lấy tay , ngẩng đầu đặt một nụ hôn lên môi .
15
Yêu đương với Tạ Lẫm Bạch cảm giác thực sự tuyệt, và " hề nhỏ" một chút nào, thậm chí còn ấn tượng hơn cả trong ảnh. Dù "ăn ngon", nhưng luôn tự nhắc nhở rằng mối quan hệ là để chuộc tội.
Hồi đó ai cũng là Tạ Cẩn Hanh. Ý là ai cũng thể tùy ý cưới một gia thế chống lưng như Tạ Cẩn Hanh . Đợi đến khi nào Tạ Lẫm Bạch chán, sẽ thể thành công rút lui.
Thế nhưng ngờ Tạ Lẫm Bạch bình thường trông lạnh lùng tự chủ là thế, mà ghen đến . Lúc lễ nghiệp, một nam sinh chặn , bảo là thầm mến suốt bốn năm, nhân dịp nghiệp đặc biệt tặng hoa tỏ tình.
Về đến nhà, giọng Tạ Lẫm Bạch mát mẻ hẳn: "Tuổi trẻ rực rỡ, nghiệp tỏ tình, đẽ quá nhỉ. Đời sinh viên của em thật là phong phú, thì đàn em cùng trường chủ động theo đuổi, thì bạn cùng lớp thầm mến bốn năm."
"Ờ thì..." chẳng đáp : "Chuyện cũng bình thường mà, chẳng lẽ hồi học chú ai theo đuổi ?" Anh trai thế , còn hỏi bao nhiêu cô yêu cũ đấy.
"Không ." Tạ Lẫm Bạch giọng thản nhiên: " già , hình , chẳng ai thích cả."
: "..."
"Nên lúc đó chắc là lời thật lòng của em nhỉ, em thực sự thấy ba mươi tuổi là già."
ngạc nhiên: "Qua năm nay chú ba mươi mốt ?"
"Chưa qua sinh nhật thì tính."
: "... Thì cũng xấp xỉ mà."
Sari
"Vậy nên hai năm nữa, đợi già nua héo úa, em sẽ đá ?"
: "..."
Đây hình như là việc nên lo lắng mới đúng chứ, lúc nào đó chẳng cần "chuộc tội" nữa thì .
đ.á.n.h trống lảng: "Thôi chúng ngủ ."
Buổi tối lúc sắp ngủ, bên cạnh bóp nhẹ tay : "Mai là thứ sáu, chúng đăng ký kết hôn nhé?"
tỉnh cả . Xác nhận xác nhận , mới thấy Tạ Lẫm Bạch thật sự nghiêm túc. Anh thế mà nghiêm túc thật? Thấy ngẩn , Tạ Lẫm Bạch mím môi: "Em cưới ?"
" chẳng lúc chú ..." lặp lời ngày xưa.
"Em cái đó ." Tạ Lẫm Bạch nhớ : "Lúc đó tưởng em thích Tạ Cẩn Du nên mới ."
Được , hóa là hiểu lầm.
"Cho nên," Tạ Lẫm Bạch nheo mắt: "Em luôn nghĩ đang đối phó với , lúc nào cũng chực chờ để chia tay với đúng ?"
Tạ Lẫm Bạch lúc giận khó dỗ. dùng đủ cách mà vẫn chịu nguôi. Cuối cùng, chính là chỉ cho một con đường sáng duy nhất: "Kết hôn với , sẽ tha cho em."
Thôi , để dỗ dành , cũng chỉ còn cách đồng ý thôi.