7
"Từ nay về , gia đình sẽ sống thật hạnh phúc." Mắt Liễu Mi đỏ hoe: "Tấn An..."
lúc đó, thằng Hạo bất ngờ nhíu mày: "Bố ơi, mãi mà đồ ăn?" Trên bàn lúc chỉ một đĩa rau nhỏ. Những món chính bọn họ gọi vẫn bặt vô âm tín. Liễu Mi cũng lộ vẻ thắc mắc, chị vẫy tay gọi: "Bồi bàn! Đồ ăn của chúng bao giờ mới ?"
Nhân viên phục vụ họ với ánh mắt cực kỳ quái lạ: "Xin quý khách đợi một chút."
Vài phút , cửa nhà hàng bất ngờ đẩy . Một nhóm đàn ông mặc đồng phục tiến , dẫn đầu là một gương mặt quen thuộc — tên quản lý nhà hàng lúc . Cả nhà hàng lập tức im bặt, ánh mắt đều đổ dồn về phía .
Tên quản lý thẳng đến bàn của Phó Tấn An, đặt một tờ hóa đơn lên bàn: "Phó . Ngài tiêu xài tại chuỗi nhà hàng của chúng tổng cộng 1.500 đô la. Đến nay vẫn thanh toán. Mời ngài kết toán ngay cho."
Cả nhà hàng xôn xao những tiếng xì xào: "Phó Tấn An? Chẳng là vị cố vấn khoa học nổi tiếng đó ?" "Nghe bảo giỏi lắm mà? Sao ăn quỵt tiền thế ?"
Sắc mặt Phó Tấn An chuyển từ xanh sang trắng bệch. Những ánh xung quanh đ.â.m như kim châm. Anh bật dậy, trừng mắt quản lý: "Các thông đồng với đúng ? Các cũng giúp con mụ Vu Vi đó ?" Anh gằn: "Chẳng chúng rời ?"
Quản lý mặt cảm xúc: "Phó , mời ngài thanh toán hóa đơn . Nếu , chúng buộc xử lý theo quy trình pháp luật."
Tiếng bàn tán trong nhà hàng càng lúc càng lớn. Phó Tấn An mất mặt thêm nữa, liền rút thẻ : "Quẹt thẻ !" Quản lý đưa máy POS tới. Tít! Máy vang lên một tiếng báo hiệu. Giây tiếp theo, màn hình hiện dòng chữ: [Giao dịch thất bại].
Phó Tấn An cau mày: "Quẹt nữa!" Tít! Vẫn thất bại. Tay bắt đầu run rẩy, lập tức đổi sang thẻ khác. Tít! [Giao dịch thất bại]. Tấm thẻ thứ ba, vẫn y như . Phó Tấn An c.h.ế.t lặng tại chỗ, cánh tay cứng đờ giữa trung.
Nụ môi Liễu Mi cũng biến mất. Xung quanh bắt đầu tiếng mỉa mai: "Hóa là tiền thật ..." "Tưởng oai phong lắm, hóa chỉ là cái vỏ rỗng."
Mồ hôi hột bắt đầu chảy trán Phó Tấn An. Anh vội vàng rút điện thoại gọi cho tổng đài ngân hàng: " là Phó Tấn An! Tại thẻ của quẹt ?"
Đầu dây bên im lặng một lúc, đáp bằng giọng máy móc lạnh lùng: "Thưa Phó , tài khoản của ngài đóng băng. Chủ sở hữu của những tấm thẻ là ngài. Tài khoản chủ thẻ chính thức khóa ."
Phó Tấn An gào lên: "Vớ vẩn! Đó là thẻ riêng của ! là chủ thẻ!" Nhân viên tổng đài chỉ lặp một câu: "Rất tiếc, đây là thao tác của chủ tài khoản sở hữu." Cuộc gọi ngắt.
Phó Tấn An sững như trời trồng. Anh lập tức bấm gọi cho bộ phận tài chính của công ty: "Kế toán công ty đó ? ứng lương và chi phí dự án." Đầu dây bên im lặng một lát: "Phó ... ngài công ty sa thải. Mọi đặc quyền của ngài hủy bỏ. Ngoài , đội ngũ nghiên cứu cũng xóa tên ngài khỏi danh sách thành viên."
Điện thoại tắt ngóm. Phó Tấn An đó, cảm giác như bộ sức lực rút cạn. Tên quản lý vẫn bình thản : "Phó , mời thanh toán hóa đơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chong-bi-mat-ket-hon-voi-chi-dau-goa-de-giup-chi-ta-lay-the-xanh-sau-do-han-hoi-han-den-phat-dien/chuong-5.html.]
Cả nhà hàng như một trò hề. Phó Tấn An đỏ bừng mặt, gân xanh trán nổi lên cuồn cuộn nhưng thốt nên lời. Cuối cùng, phắt sang Liễu Mi, giọng gằn xuống: "Đưa túi xách của em đây!" Liễu Mi ngẩn : "Cái gì cơ?" "Cái túi!" Chị run rẩy đưa chiếc túi sang. Phó Tấn An cổ tay chị : "Cả cái vòng tay nữa!" Mặt Liễu Mi cắt còn giọt m.á.u: "Tấn An... đây là tặng em mà..." Phó Tấn An nghiến răng: "Đem thế chấp !"
Liễu Mi chỉ còn cách run rẩy tháo vòng tay, nhẫn và dây chuyền . Tên quản lý cho ghi chép vật thế chấp. Cả nhà hàng ồ lên, những tiếng xì xào mỉa mai vang lên ngớt: "Trời ạ... nhục nhã quá..." "Lên mạng khoe khoang biệt thự hào nhoáng, cứ ngõ giàu sang lắm, hóa là một kẻ nghèo kiết xác..."
Phó Tấn An mặt xám ngoét, thêm lời nào, túm lấy tay Liễu Mi và thằng Hạo, tháo chạy khỏi nhà hàng một cách t.h.ả.m hại.
8
Phó Tấn An đưa con Liễu Mi về căn biệt thự mới mua. Đêm khuya, căn biệt thự đèn đuốc sáng trưng nhưng khí bên trong vô cùng căng thẳng. Vừa nhà, Liễu Mi vứt mạnh cái túi xách xuống đất, mặt mày khó coi: "Hôm nay rốt cuộc là chuyện gì thế hả? Tại thẻ đóng băng hết?" Chị càng càng thấy uất ức: "Lúc ở nhà hàng... như thế nào thấy ? Nhục nhã c.h.ế.t !"
Thằng Hạo cũng bắt đầu gào : "Con đói! Con ăn bít tết ở cái nhà hàng sang trọng lúc nãy cơ!"
Phó Tấn An gục ghế sofa, hai tay ôm lấy đầu, tâm trí rối bời: "Im hết ! Để yên xem chuyện gì đang xảy !"
Liễu Mi lạnh: "Xem cái gì mà xem? Thẻ khóa, công ty sa thải. Chẳng bảo là cố vấn cấp cao tài giỏi nhất ? Sao bây giờ thành thế ?"
Phó Tấn An trầm mặt, định quát thì bất ngờ tiếng gõ cửa dồn dập. Liễu Mi nhíu mày: "Đêm hôm thế còn ai đến nữa?"
Phó Tấn An dậy mở cửa. Đứng bên ngoài là một nhóm mặc vest chỉnh tề, dẫn đầu là một đàn ông trung niên xách cặp táp, kèm là vài nhân viên an ninh. "Phó , chào ngài. Chúng là luật sư quản lý tài sản."
Phó Tấn An ngẩn : "Cái gì cơ?"
Luật sư rút một tập hồ sơ : "Theo điều tra, tiền ngài dùng để mua căn bất động sản trích từ một tài khoản thẻ phụ. Mà chủ sở hữu của thẻ chính chính thức nộp đơn khiếu nại, công nhận giao dịch . Họ cho rằng đây là hành vi sử dụng quỹ trái phép."
Sắc mặt Phó Tấn An sa sầm: "Vớ vẩn! Đó là thẻ của !"
Luật sư vẫn giữ giọng bình thản: "Rất tiếc, giao dịch xác định là sử dụng vốn bất hợp pháp. Vì , căn bất động sản sẽ tạm thời niêm phong và thu hồi." Ông nghiêng : "Mời các nhân viên an ninh thực thi nhiệm vụ."
Nhóm nhân viên an ninh lập tức xông biệt thự. Liễu Mi hoảng hốt: "Các cái gì thế! Đây là nhà của chúng !" Phó Tấn An cũng gầm lên: "Nhà của ! Các lấy quyền gì mà niêm phong!"
Luật sư thong thả lật sang một trang hồ sơ khác...