7
Để tròn lễ nghĩa của một chủ nhà, để Bạch Tiêu Ngôn chọn món .
Sau khi gọi tên vài món ăn, mày mắt Tần Tinh Dã càng trở nên lạnh lẽo hơn: "Anh hiện tại cô thích ăn đồ cay nóng ?"
Bàn tay đang đưa thực đơn của Bạch Tiêu Ngôn khựng . Anh khẽ đáp: "Xin , rõ lắm."
"Cho nên căn bản chẳng hề quan tâm đến cô ."
Dù là khéo léo, giao thiệp rộng như Bạch Tiêu Ngôn thì lúc cũng chút ngơ . Anh thầm nghĩ: Không chứ, là bạn trai cũ của cô , mới là chồng cô cơ mà, quan tâm kiểu gì?
Trong khi đó, Tần Tinh Dã thấy biểu cảm kinh ngạc của Bạch Tiêu Ngôn thì cơn giận càng bốc lên đỉnh đầu. Ánh mắt như : Một kẻ vô tâm như thế mà thể kết hôn với cô , trong khi kết hôn là .
"Vậy mấy năm nay đều ở nước ngoài?"
Bạch Tiêu Ngôn gật đầu: " , dẫn dắt một đội ngũ ở bên đó, giờ thứ định nên mới trở về nước."
"Trong lòng , công việc quan trọng hơn là cô quan trọng hơn?"
"Ơ... chuyện ."
"Anh những năm qua cô sống thế nào ?"
Nghe đến đây, chính cũng thấy kinh ngạc. Không chứ, sống thế nào cơ?
Nghĩ nghĩ , góc của Tần Tinh Dã lúc , chính là hình mẫu phụ nữ đáng thương chồng biền biệt nhiều năm về, còn chẳng thèm quan tâm đến vợ, khiến chỉ phòng đơn gối chiếc, buộc tìm đến tiểu tam để sưởi ấm tâm hồn. Ừm, qua thì đúng là chút t.h.ả.m thương thật.
Bạch Tiêu Ngôn cũng hoang mang kém: "... hình như rõ lắm, thật xin ." Anh cứ cảm thấy gì đó sai sai ở đây.
vội vàng gắp thức ăn cho Tần Tinh Dã, cố gắng dùng đồ ăn để bịt miệng . Anh hành động vẻ thiên vị của , biểu cảm phức tạp một lát. Đột nhiên, trong mắt lóe lên một tia sáng. mà giật , định cái trò gì nữa đây?
Sau đó, cất lời: "Cho nên kẻ như chắc chắn sẽ mất cô thôi. So với , mà cô quan tâm hơn bây giờ chính là ."
Cuối cùng hiểu tia sáng là cái gì. Hóa đó là sự tự tin của một kẻ tiểu tam đang công khai khiêu khích chính thất.
Bạch Tiêu Ngôn chẳng hiểu đầu đuôi , đầu đầy dấu chấm hỏi. Khổ nỗi Tần Tinh Dã hiện giờ hạ quyết tâm tiểu tam thượng vị cho bằng . Anh liên tục châm nước, gắp thức ăn cho , thậm chí còn vô cùng chủ động dùng khăn giấy lau miệng cho nữa.
Bạch Tiêu Ngôn bình tĩnh vợ chồng chúng "diễn kịch" ân ái nồng nhiệt. cảm thấy, chắc hẳn lúc trong lòng đang nghĩ Tần Tinh Dã đúng là bệnh thật .
8
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chong-sau-khi-mat-tri-nho-cho-rang-minh-la-tieu-tam/chuong-4.html.]
Lúc chia tay, Tần Tinh Dã lấy xe, Bạch Tiêu Ngôn mới với : “Anh vốn dĩ luôn lo lắng em hiện tại sống hạnh phúc, rằng lúc đó em chỉ vì nhất thời bốc đồng khi chia tay mới kết hôn với . giờ xem , hai thực sự .”
mỉm : “Anh dạo ốm nên tính tình chút bình thường. chúng thực sự .”
Bạch Tiêu Ngôn khẽ cong môi: “Diệp Trăn, thực trở về, rối rắm. Anh sợ em sống hạnh phúc, sợ em sống quá hạnh phúc. giờ tận mắt chứng kiến, vẫn cảm thấy nếu em hạnh phúc, sẽ thấy vui cho em nhiều hơn.”
giả vờ như hiểu sự mất mát trong lời của , chỉ vẫy tay chào: “ như mong đợi, em thực sự vì mà đổi quỹ đạo cuộc đời . Chúng đều cuộc sống hơn .”
Trên đường về nhà, thấy Bạch Tiêu Ngôn cùng, Tần Tinh Dã khẽ thở phào nhẹ nhõm. ngay khắc , bắt đầu bất mãn: “Hắn về nước mà cũng về nhà bầu bạn với cô ?”
gật đầu.
Anh chau mày: “Cái loại chồng như thế, cô còn giữ gì chứ?!”
“Ừm...”
một câu mà chẳng nên . về đến nhà, ném lên giường, nụ hôn nồng nhiệt cứ thế phủ xuống như vũ bão. Anh hôn lầm bầm với giọng điệu đầy vẻ bất mãn: “Rốt cuộc cô thích ở điểm nào? Tại ly hôn với ?”
thực sự suy nghĩ về câu hỏi , trả lời : “Bởi vì tranh giành thắng thua với , giống như cái kẻ đáng ghét nào đó.”
Động tác của khựng . Đôi mắt xinh thoáng hiện lên vẻ khổ sở: “Vậy ... cũng tranh thắng thua với cô nữa, như ?”
Suốt hơn hai mươi năm qua, bao giờ dám tưởng tượng Tần Tinh Dã dùng thần sắc như thế để với những lời như . Sự kinh ngạc của lúc chỉ thể dùng cụm từ "há hốc mồm" để hình dung. Mất trí nhớ đúng là một thứ mà!
Nói xong, chút ngượng ngùng mắt , cúi xuống hôn lên vành tai . Anh nắm lấy tay , để chạm cơ thể :
“Dáng bằng ? Hay trai bằng ? Hay là ...”
Tay dẫn lối cho chạm xuống phía . Da mặt của đỏ bừng lên, hai chân tự chủ mà quấn c.h.ặ.t lấy eo . Sự cạnh tranh của đàn ông đôi khi đơn giản và trực tiếp đến thế.
Mấy ngày , đưa bệnh viện tái khám. Bác sĩ kiểm tra xong thì bảo với : “Khối m.á.u tụ trong não sắp tan hết . Chắc chỉ vài ngày nữa, khi m.á.u tụ tan hẳn, triệu chứng mất trí nhớ sẽ biến mất.”
Nghe xong, lòng dâng lên một nỗi u sầu man mác. Một Tần Tinh Dã mềm mỏng dễ bắt nạt sắp biến mất . Thật nỡ chút nào.
Anh nhận ánh mắt của , hỏi: “Sao lộ vẻ mặt ? Tình hình của ?”
lắc đầu: “Rất . Chỉ là, chẳng tiểu tam của mấy ngày nữa thôi.”
Vì sắp sửa chồng . nhào lòng Tần Tinh Dã, thấy biểu cảm của đang ôm đổi.
Tần Tinh Dã thầm nghĩ: Chồng cô về , cô thực sự cần nữa.
cảm nhận đang ôm bỗng siết c.h.ặ.t vòng tay, giống như đang cố níu giữ lấy những tàn lửa cuối cùng sắp lụi tắt.