Chú chó mang thai ngoài ý muốn - 04.
Cập nhật lúc: 2025-12-26 15:25:39
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ gọi điện đến.
Bà : “Hàm Hàm, con mau về , bố con xe tông, con đang đường cấp cứu đây...”
kịp nghĩ nhiều, cầm túi xách lao ngoài.
“Mẹ, đừng cuống, con đến ngay đây!”
Khi đến bệnh viện, bố đang trong phòng phẫu thuật.
Mẹ lưng : “Tiểu Lý cùng ?”
chắc chắn thể với bà là hồ ly tinh bắt rể cửa .
Nắm lấy tay bà, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, chuyện là thế nào? Bố thương nặng ? Tài xế gây t.a.i n.ạ.n ?”
Bà sâu mắt : “Mẹ xuống xe mua trái cây, bố con đỗ ở ven đường đợi . Xe tải bất ngờ tông tới, bố con kịp phản ứng gì.”
“Mẹ tài xế uống rượu, phanh xe cũng bình thường, chẳng hiểu cứ thế lao thẳng . Bố con trông vẻ nặng lắm, việc ở công ty chắc ông quán xuyến nổi, con xem thể bảo Tiểu Lý giúp một tay .”
cũng bảo Lý Văn Tuyên đến giúp lắm chứ! bây giờ còn chẳng đang ở xó xỉnh nào.
thở dài thườn thượt, đúng là năm hạn tháng hạn.
“Nhà việc, con giúp một tay cũng thế thôi mà.”
Mẹ cư nhiên dùng ánh mắt nghi ngờ : “Mẹ cứ chờ mà xem! Con ở bên cạnh Lý Văn Tuyên ba năm , còn chuyện gì khó con nữa?”
12/
Hơn một tiếng , cửa phòng phẫu thuật mở , nhanh ch.óng chạy tới, thấy giường bệnh phủ tấm vải trắng, bác sĩ bảo nén bi thương.
Nước mắt tuôn rơi như mưa, lao đến bên giường rống lên.
“Bố ơi, tại đợi con về, đống lộn xộn của bố, một con thực sự gánh nổi .”
Khóe miệng giật giật, sức kéo ngoài.
“Hàm Hàm, đây là gã tài xế tông bố con, con nhầm .”
vội vàng bò dậy, kéo ngoài.
chột : “Sao bảo con một tiếng, tuyệt đối đừng với bố nhé, con sợ bố đ.á.n.h lắm.”
Mẹ lườm một cái, kéo tiếp tục chờ bên ngoài.
Bà thở dài, u u uất uất : “Cũng gã tài xế , tự dưng tông , còn tự c.h.ế.t nữa.”
Trong lòng dấy lên một linh cảm chẳng lành.
Lát , bố đẩy ngoài, bác sĩ bảo chúng rằng ca phẫu thuật thành công.
Ông mỉm : “Bố cô may mắn lắm, ý chí cầu sinh mạnh. Lồng n.g.ự.c và ổ bụng chảy m.á.u, chân gãy, còn chấn động não nhẹ. Bệnh nhân kích động, ít nhất giường dưỡng bệnh nửa năm.”
và thở phào nhẹ nhõm, là .
Cảm ơn bác sĩ xong, ở trong phòng bệnh trông bố, dẫn dì Vương ngoài mua bữa tối để ăn mừng.
Bà bảo: “Đại nạn c.h.ế.t, tất hậu phúc! Đợi về nhà bước qua chậu than nữa là hết vận đen, mỹ!”
Bố mở mắt thì dì Vương gọi điện tới, cảm thấy gì đó , lập tức ngoài mới bắt máy.
“Tiểu Hàm, tụi dì đang ở cửa bệnh viện, phu nhân đột nhiên ngất xỉu ...”
Đầu óc lập tức trống rỗng, theo bản năng nhờ y tá chăm sóc bố, chạy thục mạng cổng.
Chuyện may cứ liên tiếp xảy , khiến thể nghi ngờ lão chú gì .
Chẳng lẽ thực sự là tiểu tiên nữ phạm lớn, xuống trần gian lịch kiếp .
tại thương đều là của , còn bản thì vẫn bình an vô sự.
13/
cuống cuồng đưa phòng cấp cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chu-cho-mang-thai-ngoai-y-muon/04.html.]
Bảo dì Vương thủ tục nhập viện, chạy ngược về phòng bệnh của bố.
Ông thấy một , nhíu mày, yếu ớt : “Mẹ con ?”
thản nhiên bảo: “Về dọn đồ cho bố , bố tưởng viện ngay chắc?”
Chỉ đành tùy tiện tìm một cái cớ, lát nữa tính tiếp.
Bố sâu mắt : “Bảo mang máy tính của bố đến đây, công ty còn một đống việc xử lý.”
là đồ cuồng công việc, từ phòng cấp cứu nghĩ đến việc.
Đột nhiên thấy nhớ Lý Văn Tuyên vô cùng, nếu ở bên cạnh thì loạn cào cào thế .
Không bây giờ .
Tiểu Tuyết luôn khăng khăng đứa bé là của , đến địa bàn của họ , Lý Văn Tuyên còn tiếng ?
lắc lắc đầu, dịu dàng bảo: “Bố, bác sĩ bảo bố tịnh dưỡng, chuyện công ty bố cứ tạm gác .”
Bố trừng mắt : “Bố quản thì hơn năm trăm con ở công ty húp khí trời ?”
Nếu ở đây thì , cái lão già bướng bỉnh chỉ mới trị .
thở dài thườn thượt: “Bố cứ nghỉ ngơi , chuyện công ty con xử lý cái gì thì xử lý , chuyện lớn hãy để bố quyết định.”
Nói xong thẳng khỏi phòng bệnh, để ông cơ hội phản đối.
thuê một hộ lý chăm sóc bố, bảo cô ngoài mua chút đồ ăn.
Rồi vội vàng chạy đến phòng cấp cứu, bảo dì Vương về nhà lấy máy tính và đồ dùng cá nhân của họ.
Sao tự dưng xảy lắm chuyện thế , thực sự tìm lão chú để “tâm sự mỏng” quá.
Ngồi ghế, linh cảm lành ngày càng trầm trọng.
Toàn lạnh toát.
14/
Không qua bao lâu, cửa phòng phẫu thuật mở .
nhanh ch.óng chạy tới, mới hai bước thì “rầm” một tiếng ngã lăn đất.
Có lẽ do quá lâu nên tê chân.
Một y tá đỡ dậy, cô nhỏ giọng : “Mỹ nhân, cô nhất định kiên cường lên nhé!”
liếc cô , câu chẳng dám nghĩ nhiều.
Bác sĩ cúi chào , tiếc nuối : “Xin hãy nén bi thương!”
Mắt tối sầm ngất lịm , trong đầu là những hình ảnh về .
Hồi nhỏ nhà nghèo, luôn bảo ăn ở trong bếp , giục mau ăn cơm .
Đợi ăn xong, bà bưng bát cơm thừa của lên ăn ngon lành: “Lãng phí là đáng tội, ? Không phụ lòng ông Viên Long Bình, đây là mỹ đức truyền thống của dân tộc Trung Hoa đấy.”
ngoan ngoãn gật đầu, luôn cố gắng ăn sạch sành sanh.
Đến khi bố buôn bán trở về, thành một con lợn con béo mầm, còn thì gầy như que củi.
Bố túm lấy đ.á.n.h cho một trận tơi bời, lúc đó mới , vì ăn quá nhiều nên sắp đói đến lả .
cứng miệng, chỉ tay mũi bố bảo: “Ông thì cái gì, đang giảm cân đấy!”
Bà luôn là như , khổ cực gì cũng chỉ nuốt trong bụng.
Thành tích học tập của luôn chẳng , mỗi họp phụ , đều lườm đỡ với giáo viên.
Để thi đỗ đại học, là do bà dùng roi quất mà .
Bây giờ thể rạng danh cho bà, công việc t.ử tế, bạn trai trai nhiều tiền, dắt ngoài ai mà chẳng ghen tị.