là Trình Dã, tổng tài, nhưng là loại tổng tài chuyên dọn hậu quả cho các tổng tài khác. Nói thẳng cho dễ hiểu: họ yêu đương, OT.
Hôm đó đang ở quán pub với Tạ Vãn Ninh – quản lý một thương hiệu thời trang cao cấp trong trung tâm thương mại – và Tài, tài xế riêng của Trình Hạo. Ba ba ngành, liên quan, nhưng chuyện với năm phút là phát hiện cùng chung một “chủ nợ nghiệp chướng”.
Tạ Vãn Ninh uống nửa ly bia nhẹ: “Tuần mất ba nhân viên.” gật đầu theo phản xạ nghề nghiệp, vì con quen lắm. Anh Tài hỏi : “Ba ? tưởng hai.” Tạ Vãn Ninh , kiểu quen với việc : “Người thứ ba tự xin nghỉ, là chịu nổi môi trường việc tổng tài yêu .”
Chuyện bắt đầu từ một buổi chiều cuối tuần. Trung tâm thương mại đông nghẹt, cửa hàng của Tạ Vãn Ninh đang training một nhân viên mới tên Tiểu Thanh, ngày thứ năm thử việc, lương còn đủ mua đôi tất trong cửa hàng. lúc đó Trình Hạo bước , theo là Tô Yên. Hai cãi, , nhưng cái khí lạnh tới mức mannequin cũng trông căng thẳng hơn bình thường.
Tiểu Thanh đúng quy trình, mỉm , cúi , chào khách. Tô Yên liếc bảng tên hỏi một câu nhẹ: “Cô là ai?” Tiểu Thanh run, nhưng vẫn trả lời: “Dạ, nhân viên ạ.” Tô Yên gật đầu, sang Trình Hạo hỏi tiếp: “Trợ lý mới ?” Trình Hạo kịp gì thì Tiểu Thanh vì quá sợ nhiệt tình giải thích: “Dạ , cùng chị mà.” Câu đó dứt, Tạ Vãn Ninh phía trong tháng đăng tin tuyển dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chung-toi-la-npc/chuong-3.html.]
Năm phút , phản ánh từ “khách VIP” rằng nhân viên thiếu tinh tế, khí mua sắm khó chịu. Tiểu Thanh cho nghỉ thử việc, lý do là “ phù hợp văn hóa thương hiệu”. Tiểu Thanh về, tay còn cầm cuốn sổ training kịp dùng hết.
Nhân viên thứ hai là Tiểu Lạc, lâu hơn, tình hình thấy liền chạy tới báo Tạ Vãn Ninh. Tạ Vãn Ninh bảo: “Em gọi bảo vệ, xa thôi, đừng lớn chuyện.” Tiểu Lạc y như sách hướng dẫn: báo trung tâm, nhờ bảo vệ quan sát từ xa. Kết quả là Trình Hạo sang nổi giận, rằng cửa hàng xâm phạm quyền riêng tư khách hàng, Tô Yên thì lạnh lùng kết luận quản lý yếu kém. Một đơn khiếu nại gửi thẳng lên ban điều hành. Tiểu Lạc hôm nhận mail chấm dứt hợp đồng. Lý do: “Xử lý tình huống phù hợp đối tượng khách VIP.”
Nhân viên thứ ba là Tiểu Mẫn, ca chiều. Cô thấy bộ nhưng quyết định gì cả. Không chen , , thở mạnh. khi Tô Yên bỏ , Trình Hạo giữa cửa hàng gọi một câu “Khoan ”, Tiểu Mẫn run tay. Tối hôm đó cô nhắn tin cho Tạ Vãn Ninh xin nghỉ, rằng bản đủ khả năng chịu đựng môi trường việc tình yêu cấp tổng tài diễn ở cách ba mét.
Nghe tới đây Tài đặt mạnh ly bia xuống bàn, là ngoài xe mà cũng thấy thương mấy đứa nhỏ. Hai tổng tài cãi xong thì lên xe, Tô Yên , Trình Hạo im lặng lâu một câu quen thuộc: “Anh sẽ xử lý.” hỏi Tài xử lý ai, bảo chắc là xử lý nhân viên, vì từ tới nay thấy tổng tài nào xử lý chính cả.
Còn thì ? Hai tiếng cuộc cãi đó, thư ký của Trình Hạo gọi cho , kế hoạch hợp tác tháng tạm dừng vì tổng tài cần thời gian suy nghĩ về nhân sinh. Nhân sinh của thì cao thượng thật, còn thì OT sửa hợp đồng, sửa tự hỏi tạo nghiệp gì để gánh tình yêu của khác.
Tạ Vãn Ninh một câu thật: cô quản lý thương hiệu, quản lý cảm xúc tổng tài. Anh Tài tài xế mệt, nhưng nhân viên trung tâm thương mại mới là nghề nguy hiểm thật sự. Còn thì rút một kết luận nhiều năm tổng tài pháo hôi: các tổng tài luôn đừng liên lụy vô tội, nhưng mỗi họ yêu , vô tội luôn là nhân viên lương tháng, dễ thế nhất trong bộ câu chuyện định mệnh đó.