kịp nữa, Anh Quýt để yểm hộ cho những chú mèo khác rút lui gã đàn ông dùng d.a.o rạch một đường dài ở bụng ném văng xa.
— "Anh Quýt!"
kêu chạy . Máu đỏ nhuộm thắm bộ lông của Anh Quýt, bết từng mảng. Anh Quýt nhấc cái chân nhỏ lên vỗ vỗ . Câu cuối cùng nó nhắn trong nhóm là:
【Con , mèo bảo vệ bạn.】
20
Nửa tháng , khu dân cư Hồng Tinh khôi phục sự yên bình thường ngày. Trong nhóm chat vẫn náo nhiệt như xưa.
• Phô Mai Ngọt Ngào: 【Mẹ đang thu thập phân của , lát nữa thêm một bãi nữa mới .】
• Kim Béo Béo: 【Cứu mạng! Cứu mạng! Mẹ rơi xuống nước ! Cứu cứu cứu!】
Thấy cảnh chẳng còn lạ lẫm gì nữa. Quả nhiên câu tiếp theo là:
【À, bảo đang tắm, dặn mèo đừng chui qua khe cửa nữa.】
• Quý Tộc Anh Quốc: 【Nước trong ly của sen trông vẻ ngon đấy, nếm thử một cái, nếm thêm cái nữa... gạt tay một cái... xoảng, vỡ .】
• 【Á!! Sen mà dám đ.á.n.h m.ô.n.g bổn vương !】 [Ảnh: Trẫm băng hà .jpg]
• Sài Tang: 【Nghe Đại Thông Minh nhà bên cạnh đóng phim truyền hình ?】
• Vải Lông Ác Ma: 【Nghe , nó bảo nó đóng vai con sói.】
về phía xa, nơi Lạc Phong và Đại Thông Minh đang dạo.
Một bé gái reo lên: "A ơi, chú ch.ó lớn kìa."
• Bố gọi là Đại Thông Minh: 【Là sói nhé.】
— "Chó lớn ơi."
【Là sói.】
— "Chó lớn ơi."
【Gừ gừ vâu vâu vâu!】
Lạc Phong: "Đồ ch.ó ngốc."
lặng lẽ đeo túi xách xuyên qua đám đông. Sự náo nhiệt đó là của họ, còn ... sắp trở thành mèo !
Tại bệnh viện. Bác sĩ kiểm tra cái bụng cạo sạch lông của Anh Quýt. Anh Quýt đeo vòng chống l.i.ế.m, lặng lẽ rơi lệ đầy nhục nhã.
— "Hồi phục , thể cắt chỉ . May mà con mèo đủ béo, nếu nhát d.a.o đó chạm tới nội tạng ."
gì, chỉ lặng lẽ lấy thanh súp thưởng khi bác sĩ cắt chỉ.
"Meo meo meo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chuyen-o-khu-dan-cu-hong-tinh/chuong-7.html.]
Anh Quýt lầm bầm c.h.ử.i bới, ăn súp thưởng ngon lành. Ra khỏi bệnh viện, nó lập tức đăng bài bóc phốt trong nhóm:
• Trường Thọ: 【Né loại súp thưởng nhé, ngon thì ngon thật nhưng lúc ăn thì bụng ngứa đau.】
• Phô Mai Ngọt Ngào: 【Trường Thọ? Bạn là mi mi mới đến ? Mà ảnh đại diện quen thế nhỉ?】
• Quý Tộc Anh Quốc: 【Đồ đần! Là Anh Quýt chuyên bắt chuột hồi đấy.】
• Sài Tang: 【Ơ? Sao đổi tên ?】
• Trường Thọ: 【Mèo nhặt một kẻ lang thang, cô cần mèo. Mèo quy ẩn giang hồ thôi.】
"Meo meo meo?"
【Con , đúng ?】
, cần mèo.
— 【 tên là Tiểu Ức, bạn thể gọi là Tiểu Ức.】
Trường Thọ. Tiểu Ức.
Từ nay về , còn là kẻ lang thang mèo nào thèm nhận nữa !
............
Một ngày nọ, dắt Trường Thọ cửa sưởi nắng. Dáng vẻ nó lưng l.i.ế.m lông trông cứ như một chiếc đùi gà lớn đáng yêu, khiến mà thèm thuồng. Nó luôn sẵn sàng đầu , còn thì luôn sẵn sàng "đánh úp" để nựng.
Ngay lúc sắp thành công, một giọng nữ vang lên ở cửa:
— "Xin hỏi, bây giờ bạn rảnh để tắm hộ nó ?"
đầu . Dưới ánh nắng mặt trời, một chú ch.ó Alaska đang ngoan ngoãn đất. Cùng lúc đó, trong nhóm chat khu dân cư Hồng Tinh vang lên tiếng thông báo "ting tong".
• Alaska: 【Mọi , lâu gặp.】
Ngoại truyện — Vài chuyện nhỏ về Đại Thông Minh
Lúc mới nuôi Đại Thông Minh, Lạc Phong thực sự đặt tên cho nó là Cầu Cầu. đó phát hiện những hành vi "trí tuệ" của nó quá nhiều, bao gồm nhưng giới hạn ở:
Tinhhadetmong
Muốn bắt tay với nó, nó liền biểu diễn một điệu nhảy clacket tại chỗ. Bảo nó tiểu trong nhà, nó tưởng là phép tiểu luôn. Có ngã một cái, nó liền tưởng liệt chi , thế là bằng hai chân gào t.h.ả.m thiết. Lạc Phong sợ quá đưa nó bệnh viện ngay trong đêm.
Kết quả kiểm tra cho thấy chẳng vấn đề gì cả. Bác sĩ bảo chắc là do nó ngã đau quá nên tự suy diễn là liệt. Những lúc đó Lạc Phong chỉ thở dài: "Mày đúng là một 'Đại Thông Minh' (Kẻ cực kỳ thông minh - nghĩa mỉa mai)." Nói nhiều quá, thế là Đại Thông Minh tưởng tên là Đại Thông Minh thật.
chuyện cạn lời nhất kể đến gần đây. Lạc Phong cứ ngỡ càng lớn thì Đại Thông Minh sẽ khôn chút nào, ngờ càng lớn dòng m.á.u "ngáo" càng thuần chủng.
Anh mua cho nó một cái bát ăn mới. Kết quả là Đại Thông Minh ăn hạt gây sự đ.á.n.h với cái bát. Lạc Phong tưởng nó thích nên đổi cái bát cũ. Không ngờ Đại Thông Minh cũng đ.á.n.h luôn với cái bát cũ, mắng c.ắ.n vành bát, hạt vãi tung tóe khắp sàn.
Anh hỏi nó , Đại Thông Minh lập tức chạy mắng xối xả mặt , còn dậy lấy chân tát liên tiếp. Bất đắc dĩ, Lạc Phong đỏ mặt đến tiệm đồ dùng thú cưng hỏi Tiểu Ức. Sau khi giao tiếp một hồi, Tiểu Ức nhịn :
— "Đại... Cầu Cầu đây nó ăn đủ no, giờ thì no nữa. Nó cảm thấy đồ ăn của nó càng lúc càng ít , là do cái bát lén ăn vụng mất."
Lạc Phong đỡ trán: ...
Chẳng lẽ thể là do dày mày to ? Đồ ch.ó ngốc! Anh đúng là mắc nợ nó mà.