Cô Dâu Hòe Tiên - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:05:59
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:05:59
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
còn nhớ những chùm nho to tím, ngọt lịm mọng nước. Ăn nho, bà kể chuyện, lẽ là ký ức hạnh phúc nhất trong tuổi thơ của .
“Lan Quyên về ?” - Giọng bất ngờ vang lên.
giật ngẩng đầu, sợ đến thót tim.
Bên bức tường nhà hàng xóm, một bà lão đang bám lên.
Hai bàn tay gầy guộc nắm c.h.ặ.t mép tường, cổ và đầu thò dài . Tóc bà trắng thưa, khuôn mặt gầy nhăn nheo, hai má hóp sâu. Đôi mắt đục ngầu vàng ệch chằm chằm .
Một lúc , bà bỗng , cái miệng thiếu răng trông như một cái hố đen:
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
“Ôi chao, cháu là Tiểu Hà ? Bà là bà Quế đây.”
lí nhí đáp .
Quả thật bà . Bà là em gái của bà ngoại.
Hồi nhỏ thường gặp bà ở nhà bà ngoại. Khi đó bà vẫn còn là một phụ nữ trung niên xinh , phong vận.
luôn sợ bà , vì ánh mắt bà kỳ lạ, lời thần thần bí bí.
Mẹ thấy tiếng liền vội ngoài: “Dì Quế! Bọn con về, còn kịp sang thăm dì. Bao năm qua nhờ dì giúp trông coi nhà cũ.”
Bà Quế nở nụ trống hoác: “Khách sáo gì chứ. Lan Quyên, con đưa Tiểu Hà về… là vì chuyện hôn sự của nó ?”
Sắc mặt biến đổi liên tục. Mẹ sang bảo nhà .
đành trở về phòng, qua cửa sổ thấy vội vàng bước tới chuyện với bà Quế.
Không gì, chỉ đành loanh quanh trong phòng.
Trên tường vẫn treo những khung ảnh của bà ngoại. Trong ký ức, đó đều là ảnh cũ: ông ngoại mất sớm, ảnh gia đình, bà ngoại và bà Quế lúc trẻ mặc đồ chị em khoác tay , ảnh tròn trăm ngày của , ảnh lúc nhỏ…
gần xem kỹ, chợt phát hiện vài tấm từng thấy.
Một tấm là cây hòe già ở trung tâm thị trấn. Dưới gốc cây vài trò chuyện, bà Quế cũng ở đó. Bà mặc sườn xám đen, đôi mắt đen thẳm thẳng ống kính.
Một tấm là một gian lễ đường cưới kiểu cũ. Hương nến bàn cháy rực. Trên bàn đặt một tờ hôn ước đỏ thẫm, nhưng hai chiếc ghế rồng phượng hai bên trống . Khói hương lượn lờ che mờ chữ hỷ vàng tường. Phía treo biển lớn ghi “Loan Phượng Hòa Minh”.
Một tấm là ảnh ba và bà ngoại. Bà ngoại giữa, ba phía . Ba ăn mặc trang trọng, rõ ràng là ảnh gia đình, nhưng kỳ lạ là ai cũng nghiêm nghị, nụ .
Còn một tấm nữa… là .
Trong ảnh, còn nhỏ, hai ba tuổi, mặc đồ đỏ, trán chấm nốt son, bà Quế bế.
Có lẽ vì tò mò với máy ảnh, đang cố vươn về phía , đưa tay .
chút ký ức nào về bức ảnh . cúi xuống định xem kỹ, bỗng thấy hoa mắt.
Đôi tay nhỏ trắng mũm mĩm trong ảnh đột nhiên xuyên thẳng qua khung, lạnh lẽo áp lên mặt .
“Bắt .”
Cái “” nhỏ bé khúc khích .
hét lên như bỏng lửa, lùi bật , loạng choạng suýt đập góc giường phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/co-dau-hoe-tien/chuong-2.html.]
Mẹ tiếng lập tức chạy : “Chuyện gì? Sao Tiểu Hà?”
nên lời, run rẩy chỉ tấm ảnh.
Mẹ đầu thấy, sắc mặt trầm xuống, vội chắn :
“Con lên giường nghỉ một lát , tháo ảnh xuống.”
Ngoài cửa vang lên giọng bà Quế, sắc như móng tay cào kính:
“Tháo thì ích gì? Hòe Tiên vợ, ai ngăn !”
Biểu cảm đầy sợ hãi và méo mó, như sắp sụp đổ: “Dì Quế!”
Bà Quế run rẩy bước , nắm cổ tay , thẳng mắt :
“Lan Quyên, con giấu Tiểu Hà cũng vô ích. Năm đó để bảo vệ nó bình an lớn lên, các con gả nó cho Hòe Tiên. Hòe Tiên nhận m.á.u của nó, vì nhận , cưới vợ! Sau khi con mất, các con vội vàng dọn , chẳng để trốn hôn ước ? Ngàn sai vạn sai là con nên báo chuyện kết hôn của Tiểu Hà khi tảo mộ!”
Mẹ gần như vững: “Đã hơn hai mươi năm … chỉ đốt ít tiền giấy, mấy câu, con tưởng… con tưởng…”
Bà Quế lạnh: “Hơn hai mươi năm? Con dì xem. Dì gả cho Hòe Tiên gần sáu mươi năm , vì dì dám kết hôn?”
Đôi mắt vàng đục của bà về phía . Bà đột nhiên bước tới tát mạnh một cái.
Đầu choáng váng. “ọe” một tiếng, nôn một ngụm nước đen tanh hôi. Cảm giác như cả thoát khỏi cơn kinh hoàng và run rẩy cực độ. Cổ họng bỗng nhẹ , òa .
Bà Quế nheo mắt, nhẹ nhàng xoa đầu :
“Ngoan, , . Có bà ở đây.”
4
Đêm đó, mơ một giấc mơ.
Ba lái chiếc xe ba bánh, chở và len lỏi trong màn sương mù dày đặc.
Bà ngoại và Bà Quế bay lơ lửng hai bên, như hai bóng rối giấy, chân chạm đất, cứ thế trôi về phía .
cuộn trong lòng , chuyện mà phát nổi âm thanh. Toàn lúc nóng rực, lúc lạnh buốt, khó chịu đến tột cùng.
Mẹ khẽ nức nở, từng giọt nước mắt rơi xuống mặt .
“Anh Thành, Tiểu Hà sốt cao lắm, bây giờ?”
Giọng méo mó, nặng nề, như vọng lên từ mặt nước, kèm theo tiếng ùng ục của bọt khí.
Ba đáp. Tấm lưng ông cứng đờ như khúc gỗ. Đầu dựng thẳng giữa hai vai, hề lay động.
Đèn xe ba bánh chỉ soi một quãng ngắn trong sương, màn sương đẩy ngược trở , phía mù mịt.
Mẹ sang gọi bà ngoại: “Mẹ, Tiểu Hà …”
Bà ngoại nhẹ bẫng trôi tới. Mũi chân chạm đất một cái, một cái, hình lúc nổi lúc chìm. Giọng bà cũng khi cao khi thấp:
“Ôi chao, Tiểu Hà nóng quá ? Lại đây ăn nho , ăn là hết nóng.”
Bà ngoại như ảo thuật, bưng một đĩa nho tím thật to.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.