Cô Gái Bình Thường, Nhưng Có Hệ Thống Mô Phỏng Thiên Tài [Thập Niên 70] - Chương 11:"

Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:03:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thiết Trụ chịu đả kích nặng nề: "Cái gì? Cậu... sắp học lớp ba á?"

Cậu bé tin, vội vàng đuổi theo ngoài xem thử thì phát hiện nhóm Trang Nhan đến văn phòng nhỏ để thủ tục mất .

Một cô chủ nhiệm giáo vụ thao tác nhanh nhẹn, thoắt cái xong thủ tục đăng ký học bạ cho cô bé, tất ký kết giấy tờ miễn học phí, phát giấy báo nhập học, còn phát ngay tại chỗ 3 đồng tiền trợ cấp nhân dân.

"Đây là do nhà nước xét thấy cảnh gia đình các vị khó khăn, hơn nữa thuộc diện bần nông trung hạ nên mới phát tiền trợ cấp," Cô giáo còn cố ý nghiêm khắc cảnh cáo Trang Vệ Đông: "Khoản tiền chỉ dùng để mua văn phòng phẩm cho đứa trẻ, nếu dám dùng việc khác thì sẽ lập tức thu hồi ngay!"

Trang Vệ Đông vội vàng gật đầu, hì hì lấy lòng: "Đương nhiên, đương nhiên , chúng thể cướp tiền của trẻ con chứ?"

Ngay đó, hai chú cháu liền mời ngoài.

Vừa khỏi cửa văn phòng, Trang Nhan chìa tay , chớp chớp đôi mắt to tròn Trang Vệ Đông.

Trang Vệ Đông: "..."

Chú tỏ vẻ nghiêm túc: "Trẻ con cầm nhiều tiền thế gì? Đem về đưa cho bà nội cháu cất ."

Trang Nhan chẳng buồn đạo lý dài dòng, thẳng thừng giá: "Cháu 2 đồng, chú 1 đồng."

Trang Vệ Đông theo phản xạ phản đối ngay: "Thế thì cũng là chú 2 đồng chứ."

Trang Nhan chốt hạ: "Thế thì chẳng ai phần hết."

Trang Vệ Đông cạn lời. Đứa trẻ , cái đầu chứa sạn thế ?

Chú lấm la lấm lét ngó xung quanh, đếm 4 đồng đưa cho Trang Nhan: "Nói đấy nhé, tiền chúng chia , về nhà tuyệt đối ai hé răng nửa lời đấy."

Trang Nhan rạng rỡ tươi : "Tất nhiên ạ, trời đất , cháu chú ."

Thư Sách

Số tiền mà rơi tay bà cụ Trang thì liệu bà nhả để mua tài liệu học tập cho cô ? Cô chẳng tin , dĩ nhiên là tiền cứ trong túi mới nắm chắc phần thắng.

Cộng thêm cả bọc vải đỏ mà cha đưa lúc , trong tay Trang Nhan hiện tại cả một khoản tiền khổng lồ lên tới trọn vẹn 11 đồng.

Thầy Vương vội vã đuổi theo ngoài, nhét tay Trang Nhan hai cuốn sách bọc bằng giấy báo cũ, nhỏ giọng dặn dò: "Đây là sách giáo khoa lớp bốn và lớp năm. Nếu em thực sự tiếp tục học nhảy cóc thì hãy tĩnh tâm mà học cho đàng hoàng, nắm cho thật vững nền tảng, đừng trèo cao ngã đau."

Nói xong thầy liền mất, thầy còn hối hả coi thi.

Trang Vệ Đông ôm mấy cuốn sách giáo khoa cũ rích trong lòng, cả vẫn còn chút ngơ ngẩn, hụt hẫng lẩm bẩm: "Thế... thế là xong đấy hả?" Thầy Vương tiếp tục khen ngợi họ thêm vài câu ?

Mặc dù mục tiêu thành vượt mức mong đợi, nhập học thuận lợi, học phí miễn bộ, còn thêm 3 đồng tiền trợ cấp, thậm chí còn trải nghiệm miễn phí cảm giác lâng lâng khi phụ của thiên tài.

lẽ là do ở phòng thi các phụ khác tung hô quá cao, hoặc cũng thể là do cả một căn phòng thiên tài ở phòng hiệu trưởng cho chấn động nhẹ, nên giờ phút trong lòng Trang Vệ Đông chợt dâng lên cảm giác trống trải lạ thường.

Đãi ngộ của thiên tài, chỉ thế thôi ? Không gõ chiêng gióng trống ầm ĩ ư? Không cảnh hiệu trưởng kéo chụp ảnh chung để đăng báo ?

Trang Nhan thì chẳng mảy may bận tâm, giọng điệu bình thản như đang chuyện của khác: "Bây giờ cháu thì tính là thiên tài gì chứ? Cùng lắm cũng chỉ là một đứa trẻ lớp ba thi điểm hơn một chút mà thôi."

Những thể thi đạt điểm tuyệt đối, tuy nhiều như cá diếc sang sông, nhưng cũng tuyệt đối hiếm đến mức lông phượng sừng lân. Huống hồ đó cô lỡ dở việc học, nay 10 tuổi , gọi là thần đồng thì cũng quá tuổi.

"Nếu hiệu trưởng mà thực sự bằng con mắt khác thì mới là chuyện bất thường đấy." Cô bé khựng một nhịp, đăm chiêu suy nghĩ, " mà vị thầy giáo họ Vương , đối xử với chúng cũng thật ."

Được Trang Nhan nhắc nhở, Trang Vệ Đông mới sực tỉnh.

Phải ha! Hiệu trưởng tuy sảng khoái đồng ý miễn giảm học phí, nhưng lúc ở trong văn phòng chú tận mắt thấy, bao nhiêu lóc om sòm đòi xin miễn học phí, cùng lắm cũng chỉ bớt cho 1-2 đồng.

Thầy Vương mới mở miệng, hiệu trưởng những dứt khoát miễn học phí, chủ động đề nghị cấp tiền trợ cấp, mà còn hề mảy may nghi ngờ về thực lực của Trang Nhan! Sự tín nhiệm và trọng lượng trong lời ...

Nỗi hụt hẫng trong lòng Trang Vệ Đông lập tức cơn kích động mới thế. Chú hắc hắc vỗ n.g.ự.c cái bộp: "Trang Nhan, cháu cứ học hành cho đàng hoàng."

"Sau chú Tư nhất định sẽ ủng hộ cháu. Cho dù nhà chu cấp, chú Tư đập nồi bán sắt cũng nuôi cháu ăn học. Khụ khụ, điều họp phụ để chú Tư đấy nhé!"

Chú thực sự quá hoài niệm cái cảm giác học thức tôn trọng, hiệu trưởng vỗ vai khích lệ . Sống đến hơn nửa đời , chỉ mới nửa buổi sáng ngày hôm nay, Trang Vệ Đông mới cảm thấy thực sự xem trọng.

Cứ nghĩ đến việc Trang Nhan thi đạt điểm hơn, chú cũng sẽ thơm lây mà kính trọng hơn, chút buồn bã bay biến từ đời nào. Chú hớn hở định dắt tay Trang Nhan về nhà, thì cô bé nhắc nhở: "Chú Tư, hình như chú quên mất nhóm Thạch Đầu thì ?"

Trang Vệ Đông vỗ đét một cái lên trán: " thật!"

Vòng trở phòng thi xem thử, ái chà chà, bên hai chú cháu xong bộ thủ tục một cách trọn vẹn, thế mà đám Thạch Đầu, Trụ T.ử vẫn còn đang hì hục c.ắ.n b.út bài thi Ngữ Văn. Trông cái tiến độ đó thì trong vòng một chốc một lát vẫn thể xong .

Trang Nhan đề nghị: "Chẳng bà nội bảo chúng bán dưa chua ? Hay là bán xong hẵng đón bọn họ nhé?"

Trang Vệ Đông sờ sờ gáy khổ: "Số dưa chua đó dễ bán như ? Trước đây bán là nhờ đám em của chú nể mặt giữ chữ nghĩa thôi, thể nào cũng tìm chứ?"

Chú đang sầu não lúc về trốn "Thiết sa chưởng" của thế nào, thì Trang Nhan đột nhiên lên tiếng: "Cháu chỗ nào thể bán ."

"Ở cơ?" Trang Vệ Đông vội vã hỏi.

Trang Nhan thản nhiên đáp như một lẽ hiển nhiên: "Gần đây một chợ đen. Cháu thấy..."

Cô bé còn dứt lời, Trang Vệ Đông sợ đến mức vội bịt c.h.ặ.t miệng cô , căng thẳng ngó ngoáy dáo dác tứ phía: "Bà tổ tông của ơi! Chợ đen là cái chỗ thể dễ dàng treo cửa miệng thế ? Bây giờ ngoài đang gắt gao lắm ?"

Ngay cả một kẻ lăn lộn ngoài đường như chú mà cũng chẳng dám tùy tiện tới đó .

Trang Nhan giãy tay chú , ánh mắt bình lặng: "Lúc nãy cháu loáng thoáng bàn tán, là trong nhà t.h.a.i phụ, thèm ăn chút đồ chua cho khai vị, nhưng ở cung tiêu xã thì bán, đang buồn bực vì tìm mua ở . Dưa muối của chừng đúng là thứ bọn họ đang cần tìm đấy."

Trang Vệ Đông: "Chú Tư , kẻ liều mạng thì no bụng, nhát cáy thì c.h.ế.t đói. Cháu vị trí cụ thể ở , còn rõ mấy con hẻm nhỏ để dễ dàng rút lui nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/co-gai-binh-thuong-nhung-co-he-thong-mo-phong-thien-tai-thap-nien-70/chuong-11.html.]

Trang Nhan chẳng hề ý định ngoan ngoãn cam chịu nhịn đói giữa cái thời đại thập niên 70 .

Trang Vệ Đông vốn sẵn cái tính liều lĩnh hoang dã, nay thông tin chắc nịch của Trang Nhan kích thích, thêm đó là những lời đồn thổi về việc hốt bạc đầy bát đầy bồn ở chợ đen, chú c.ắ.n răng dứt khoát: "Được, chúng cứ dò đường thử xem ."

Nếu như thực sự một con đường an , thì hai chú cháu sắp phát tài to .

Dưới sự chỉ dẫn của Trang Nhan, hai cứ như kẻ trộm, lén lút dọc theo những con ngõ vắng vẻ, lẩn trốn quanh co, ngoặt trái rẽ , mon men hướng về khu chợ đen trong truyền thuyết .

Bước khỏi chợ đen, Trang Vệ Đông gắt gao siết c.h.ặ.t mấy tấm tem phiếu đổi trong tay, bước chân dường như vẫn còn phiêu lãng mây.

Một cái nơi mà đến cả đám giang hồ lưu manh danh cũng biến sắc, mà bọn họ thể dễ dàng lẻn chuồn như ?

Vẫn là nhờ Trang Nhan cả, con bé những rõ tuyến đường an , mà còn tìm đúng phóc mua đang khao khát đồ muối chua khan hiếm. Số dưa chua và đồ điêu khắc gỗ của hai chú cháu gần như tranh càn quét sạch sành sanh.

Điều khiến tim Trang Vệ Đông đập nhanh hơn nữa là, ở sạp hàng bên cạnh, một con gà rừng đổi tận mấy tấm phiếu thịt quý giá.

Trời đất ơi! Trước đây chú cùng đám em lên núi săn thú để cải thiện bữa ăn, lén lút nướng ăn xong là thôi, nào ngờ những thứ ở thành phố giá đến thế.

Một ngọn lửa tham lam khó lòng kiềm chế bắt đầu cháy rực trong đáy lòng chú.

Trang Nhan chẳng buồn bận tâm đến những suy nghĩ đang nhào lộn trong đầu chú Tư, cô bé chỉ dán mắt mớ tem phiếu tay chú: "Chú Tư, mang nhiều đồ về thế , bà nội chắc chắn sẽ nghi ngờ. Nếu bà mà chúng mò đến chợ đen..."

Trang Vệ Đông hiện tại tin sái cổ cái đầu nhỏ của Trang Nhan, theo phản xạ hỏi : "Vậy thì ?"

"Tiêu hết chẳng là xong ?" Trang Nhan nở một nụ : "Chúng vẫn ăn ở tiệm cơm quốc doanh bao giờ mà."

"Tiệm cơm quốc doanh á! Đó là nơi dành cho nhà quê như chúng bước ?" Miệng Trang Vệ Đông thì lầm bầm từ chối, nhưng đôi chân như suy nghĩ độc lập, bất tri bất giác tự động bước đến cửa tiệm cơm quốc doanh sang trọng, bề thế .

Những ăn bên trong là công nhân mặc đồ bảo hộ lao động, chú căn bản là chẳng dám bước . Trang Nhan vô cùng thong dong, đĩnh đạc thẳng trong.

Trang Vệ Đông dậm mạnh chân một cái, nhắm mắt c.ắ.n răng theo .

Dưới ánh mắt dò xét của nhân viên phục vụ, Trang Nhan cực kỳ tự nhiên gọi hai bát sủi cảo.

Ruột gan Trang Vệ Đông xót xa kêu gào đau đớn, nhưng đợi đến khi hai bát sủi cảo bốc khói nghi ngút, vỏ mỏng nhân đầy đặn bưng lên, hai chú cháu đồng thời nuốt nước bọt cái ực, chẳng còn màng đến điều gì nữa, vồ lấy đôi đũa mà bắt đầu ăn lấy ăn để.

Nhất là Trang Nhan, c.ắ.n một miếng, vị thơm béo của thịt lợn, vị tươi ngọt của hẹ non, cùng với nước súp nóng hổi vỡ òa bung tỏa đầu lưỡi, húp thêm một ngụm nước canh trong veo ấm sực...

Đã bao nhiêu năm ? Cô từng nếm qua hương vị trần trụi ngon lành đến mức !

Cổ họng Trang Nhan nghẹn ngào, ông trời ơi! Không xuyên một chuyến thì đúng là thời hiện đại bao nhiêu phần hạnh phúc.

Sống ở cái thời đại thập niên 70 , ăn những gì?

Là những nắm rau dại nuốt trôi qua họng mà cứa như gai cào xé, là bát cháo loãng thếch thể soi rõ cả bóng . Con gái còn phép lên bàn ăn, chỉ thể chui rúc ở một góc bếp tối tăm vất vả lùa vội vài miếng miệng.

Bữa ăn xem là tươm tất nhất của Trang Nhan, chính là dịp mổ lợn ăn Tết. Khi họ Thạch Đầu đang gặm sườn thì vô ý trượt tay, khúc xương "bịch" một tiếng rơi phịch xuống nền đất loang lổ bùn bẩn.

Trái tim cô bé lúc gần như vọt lên tới cổ họng, cái gì mà bẩn bẩn, nhục nhã nhục nhã, cô chẳng màng tới nữa!

Trang Nhan cứ như một con thú hoang bỏ đói đến phát điên, tứ chi dồn sức bổ nhào tới, vồ lấy khúc xương dính đầy bùn đất , một chút chần chừ mà nhét tọt miệng.

Khoảnh khắc đầu lưỡi chạm chút thịt mỡ màng, cơ thể cô như cánh đồng nứt nẻ gặp cơn mưa rào, từng tế bào đều đang gào thét thỏa mãn. Rõ ràng tay nghề nấu nướng của nhà họ Trang cực kỳ thô thiển, thịt kho thì dai nhách cứng đờ, thế nhưng đối với Trang Nhan lúc đó, đấy chính là món ăn ngon nhất trần đời.

Cho dù ngay đó, Trang Xuân Hoa, Trang Thu Nguyệt phản ứng chậm hơn một nhịp xông tới túm tóc tát tai cô, họ ném nguyên mớ xương xẩu thừa mứa đầu, mắng nhiếc cô là đồ ma đói đầu thai, đồ vô dụng, thế nhưng Trang Nhan miệng ngậm chút hương vị thịt đó, vẫn cảm thấy ngọt ngào sung sướng như uống mật ong.

giờ phút đây, những chiếc sủi cảo nhân thịt heo nóng hổi rắc hành hoa đang bày biện ngay mắt, ăn thoải mái ăn đến no thì thôi. Cô bé chậm rãi và cẩn thận nhai từng miếng một, lớp vỏ bánh dai dai dai, nhân thịt đậm đà mặn mà hương vị.

Những giọt nước mắt lăn dài, rơi tí tách trong bát.

"Hu hu hu... , sống !"

còn là kẻ vì một miếng ăn rơi vãi nền đất mà thể vứt bỏ hết tự tôn, liều mạng giành giật nữa , mà là đường đường chính chính, sống giống như một con thực sự.

Hai bát sủi cảo trôi xuống bụng, ngay cả nước súp cũng húp cạn chừa một giọt, hai xoa xoa cái bụng tròn vo, ngả lưng tựa chiếc ghế gỗ bóng nhẫy.

Trang Vệ Đông bùi ngùi xúc động: "Trang Nhan , theo cháu, chú mới đây mới là cuộc sống của con . Người thành phố đúng là hưởng phước thật đấy."

Bữa sủi cảo ngày hôm nay, cứ như thể mở toang một cánh cửa sổ trong tâm trí chú, khiến một ý niệm bắt đầu lớn lên điên cuồng.

Nếu như thể thường xuyên lui tới chợ đen, sự chỉ điểm của Trang Nhan chút buôn bán nhỏ lẻ, liệu một ngày nào đó, bữa nào chú cũng ăn uống no nê thỏa phanh ở tiệm cơm quốc doanh ?

Trang Nhan tia sáng lấp lánh rực lên trong đôi mắt của chú Tư, trong lòng thầm hiểu mục đích của đạt .

chịu đựng quá đủ những ngày tháng húp cháo loãng ăn dưa muối , chú Tư lẽ sẽ mang đến cho cô những niềm vui bất ngờ ngoài mong đợi.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...