Trong tiết tiếng Anh, giáo viên yêu cầu lượt đoạn văn. Giáo viên nghiêm khắc dành vô lời khen cho ; chỉ nhận một câu: “Ngữ âm tiếng Anh kiểu Trung, cần cố gắng thêm.” Nếu mừng thì , đằng vẫn thờ ơ — chính sự thờ ơ đó khiến thấy nỗ lực của như vô nghĩa. Thứ theo đuổi hết , đối với chỉ là chuyện dễ dàng, thậm chí coi thường. Vì yêu tiền, từng nghĩ giàu đáng yêu; giờ chỉ thấy đáng ghét. ghét kẻ khoe mẽ.
Anh bắt chuyện, phớt lờ. Anh hỏi bài, trả lời. Anh chê phát âm như tiếng ngoài hành tinh; mắng ngữ văn do thầy thể dục dạy bằng chân. Biết yếu Văn, biến tấu đủ kiểu thành ngữ để mắng:
“ thấy là Vương Mẫu nương nương đến kỳ.” “Thần kinh.” “Chạy cối xay bằng m.ô.n.g trần.” “Xoay vòng trò .” “Con dê xì .” “Kiêu kỳ mà lố bịch.”
Anh tức đến mím môi, như con cá nóc. Ngày , mắt thâm quầng, rõ ràng thức cả đêm học thành ngữ, kiêu ngạo như gà chiến.
Anh: “Con rùa soi gương.” — Nhìn giống con rùa quá. : “Quả chanh rơi bô đêm.” — Vừa chua kỳ cục thối. Anh: “Con rùa c.h.ế.t nấu canh.” — Bụng đầy toan tính. : “Con rùa mua dưa hấu.” — Cút thì cút, bò thì bò.
khoe, giả tạo. Chúng chẳng mắt.
Qua vài kỳ thi, vị trí nhất lớp xoay vòng giữa hai chúng . nhận luôn dùng cùng một chiếc bút; thi chắp tay lẩm bẩm, trông bí ẩn — chắc trợ giúp. Người giàu lắm trò; sợ còn cầu khấn vong hồn phù hộ. Để công bằng, kỳ thi mua hai cây bút giống hệt, một cho , một cho . Sau khi đổi bút, lộ tẩy.
Giáo viên lịch sử ôm chồng bài kiểm tra lớp, chúng với ánh mắt ám ý, chắc là hướng về :
“Hai bài điểm thấp nhất khối đều ở lớp . Thẩm Diệp, 25 điểm.”
Cả lớp im phăng phắc. Điểm tối đa 100 mà 25 thì quá thấp. Cô giáo đưa bài , giọng u ám: “Cậu thật đúng là tên tay sai hèn hạ.” nhịn bật . Cô sang : “Cô đừng , hai một cặp, cô 20 điểm.” “……” “Cậu là tay sai, cô là giặc Nhật.” Cả lớp, kể cả Thẩm Diệp, nghiêng ngả.
À, nụ mất, chỉ chuyển sang khác. Cầm bài lên, phát hiện phần tự luận của trắng bóc, sạch hơn cả mặt ; bài cũng . Chúng liếc mở hộp bút xem: bút dòng chữ “Bút bay màu.” “……” Vì đây là khoản cần thiết, mua loại rẻ nhất. Quả đúng của rẻ là của ôi.
Tổng điểm 100, phần tự luận 75, trắc nghiệm 25. Phần trắc nghiệm quét bằng máy nên dùng bút chì 2B; dùng bút bi. Nghĩa là đúng hết trắc nghiệm, còn sai một câu. “Chiếc bút của là đổi ?” Biết sai, giải thích ngoan ngoãn. Sắc mặt cứng , từ từ ngẩng lên: “Quý Nam Từ, điên ? cầu nguyện với Athena! Nữ thần trí tuệ Athena!” À . “Công bằng mà , thi sẽ cầu khấn Khổng Tử.” “……” Từ đó nhận thù dai và nhỏ mọn đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/co-thu-ky-phat-dien-va-tong-tai-diem-tinh/chuong-7-co-thu-ky-phat-dien-va-tong-tai-diem-tinh.html.]
Vì tối ngủ muộn, sáng mua bữa sáng cho bạn nên thường tới trễ giờ tự học sáng; để trừ điểm, lén trèo tường trường. Thẩm Diệp hiếm khi học sớm bỗng tự nguyện tham gia đội kiểm tra kỷ luật, ngày ngày dậy sớm rình bức tường bắt . Kết quả tên xuất hiện trong danh sách vi phạm suốt một tháng, điểm hạnh kiểm gần mất hết; hạnh kiểm liên quan trực tiếp đến danh hiệu “Học sinh ba ” cuối kỳ. Giải thưởng “Học sinh ba ” là 1.000 tệ. Trừ điểm thì , nhưng trừ tiền thì tuyệt đối !
Vì thế, giờ thể dục cố tình báo thấp thành tích của Thẩm Diệp :
“Nhảy cao: 1,30 m.” “Nhảy xa: 1,60 m.” “50 m: 9,8 giây.” “800 m: 5 phút.” “Hít xà: 0 cái.” “Còn chiều cao thì…” gồng cổ hét: “1,79 m!”
Cuối cùng chịu nổi, gào lên: “Cô bậy, rõ ràng cao 1,85 m!” giả sợ: “Được thôi, bạn học Thẩm bao nhiêu thì tính thế .” Mặt đỏ bừng, cơ mặt giật vì tức. chớp mắt ; cắt đứt đường tiền tài khác chẳng khác gì g.i.ế.c cha họ. xử thì thôi!
Đêm diễn mừng năm mới, giáo viên yêu cầu lớp tiết mục tham gia. nhảy; hát. Vậy mà cả hai chúng đều tên trong danh sách biểu diễn: hát đơn ca, múa phụ họa.
Quả thực là tự chuốc lấy rắc rối, cả hai mặt đều đỏ bừng.
Bài hát chọn là “Khiển Ty Hí”, mang phong cách nhẹ nhàng, cổ điển.
đỏ mặt chạy đến gặp giáo viên:
“Thưa cô, em thể lên sân khấu ạ? Em thật sự hát.”
Cô giáo lớn tuổi, vỗ vai :
“Con bé , khiêm tốn quá!”