quên ơn. Nhìn ai giờ cũng thấy dễ thương. Nghĩ tới việc Thẩm Diệp giúp giải thích, khoác vai như em thiết:
“Sếp, mời ăn khuya, gì?”
Anh nhướn môi: “Lẩu xiên cay.” Thiếu gia cũng ăn dân dã. thích lẩu xiên cay nhất. Anh ăn cay quá, mặt sưng như lạp xưởng, chạy nhà vệ sinh ba . Có tiền khiến dám nhiều chuyện. Sau chuyện đó, chúng coi như hòa. Anh cũng còn dậy sớm rình . giúp bổ sung môn Văn, giúp tiếng Anh. Anh còn giới thiệu cho công việc gia sư lương cao—chỉ hai ngày cuối tuần kiếm 500 tệ. hối hận sớm hơn: khoe khoang mà là thần tài của .
Ngày cuối kỳ nghỉ Quốc khánh, ở nhà bài thì con ch.ó Cầu Cầu sủa dữ cửa. Mở cửa thấy Thẩm Diệp dắt theo một chú Golden Retriever lớn, thẳng, kiêu hãnh, ánh mắt tự mãn.
“Nhìn chó của thế nào?”
Chú chó vàng bóng mượt, tao nhã, trông đắt. “Rất , nhưng cũng chó.” gọi: “Cầu Cầu!” Ngay lập tức một cục bông nhỏ như quả bóng lao tới, quấn chân . Thẩm Diệp ngạc nhiên ngờ nuôi chó, lấy bình tĩnh, chỉ Cầu Cầu: “Con bé chẳng gì. Không bằng chó , chỉ mà còn bảo vệ .”
Hóa đến để khoe chó. xuống, vỗ đầu Cầu Cầu: “Lên! Anh bảo mày là chó lai kìa!” Chưa dứt lời, bóng đen nhỏ lao , sủa chói tai. Con Golden giật lùi, kêu thảm. Mặt Thẩm Diệp biến sắc, chạy giải thích: “Đại ca, chửi mày , ý là chó lai chứ chửi!” Cầu Cầu cắn nhưng khiến khác sợ. ăn dưa hấu xem kịch. Sau khi gọi “Đại ca” tới khô cả miệng, Cầu Cầu mới lừ đừ xuống chân như ông cụ. Thẩm Diệp thở hồng hộc, bệt, mặt đầy oán trách:
“Quý Nam Từ, cố tình!” “Đáng đời ai bảo khoe của!” Miệng co giật, tức run . “Ai khoe của? tới để tặng chó đấy!” Trời ơi, oan gia thật.
dậy, nhét miếng dưa hấu tay : “Ngồi , ăn .” Anh hừ: “Người g.i.ế.c chó thường là nghĩa hiệp, còn kẻ nhẫn tâm là kẻ chăm sách.” Anh khách sáo, xuống ghế , cắn hai miếng dưa. Rồi bỗng im lặng, mền mặt đỏ bừng; từ túi rút một chiếc túi bình an nhỏ đưa :
“Chúc mừng sinh nhật.” Rồi cầm miếng dưa của chạy vụt . ngơ, theo bóng lưng cho tới khi khuất. Lâu lắm , xoa mắt cay sè. Hôm nay gió to, cát bay mắt, càng xoa càng cay. Khi nhạo tờ đơn trợ cấp, chỉ nhớ sinh nhật . Hóa , dù cùng huyết thống, vẫn chịu cả ngàn dặm cầu bình an cho . cứ nghĩ chẳng ai nhớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/co-thu-ky-phat-dien-va-tong-tai-diem-tinh/chuong-9-co-thu-ky-phat-dien-va-tong-tai-diem-tinh.html.]
Ngày công bố điểm thi đại học, và đồng hạng tám tỉnh. Khi về trường thủ tục, mua bó hoa cảm ơn cô chủ nhiệm. Trong văn phòng, cô với vài giáo viên:
“Nam Từ đó, coi như vượt nghịch cảnh.” “, xinh đỗ trường danh tiếng, dễ lấy chồng .” “Cậu nghĩ hai đứa Nam Từ và Thẩm Diệp thành đôi ?” “Chị nghĩ nhiều quá, hai đứa cùng bàn là lợi cho Nam Từ ; nếu Thẩm Diệp, Nam Từ như hôm nay?” “Ra ngoài xã hội thì khó cơ hội gặp gỡ như thế.”
lặng. Ôm hoa, . Những lời cứ vương vất trong đầu; phản bác . Tối đó, nhắn hỏi định học trường nào. nghĩ xong. Anh : “ sẽ học ở Bắc Đại, còn thì…”
nín thở, né câu . “Dù cũng sẽ học ở Bắc Đại.” “Vậy ?” Đầu óc rối, bâng quơ: “Đi Anh, học Cambridge. bán nhà .” Gần đây nhà cũ quy hoạch, nhận mười vạn, giờ thì còn nhà nữa. Anh “Được.” Ngày nhập học, báo danh ở Bắc Đại. nhận cuộc gọi quốc tế từ Anh. Hai bên im lặng, chỉ tiếng thở. Anh hỏi: “Quý Nam Từ, điền sai nguyện vọng ?” đáp. Anh tiếp: “Không , tiền, giờ về nước ?”
“Cậu ở Bắc Đại ? cũng thích Bắc Đại.”
nhắm mắt: “Không .” Phía im, hỏi: “Chiếc túi bình an đó, mở ?” lắc đầu, thấy: “Chưa.”
“Mở xem ?” Giọng như cầu xin. “Không .” Không dám mở. Anh buồn: “Cậu thật hiểu ý ?”
. thấy may mắn thấy vô hạn buồn. “Không hiểu. Trước hiểu, giờ hiểu, cũng hiểu.” Giọng nghẹn, từng chữ vang lên rõ: “Quý Nam Từ, thật tài giỏi.”
Cãi thì cãi, giận thì giận, nhưng hợp tác vẫn suôn sẻ. Sau bữa, Lục Minh mời xem phim. Đôi mắt đen của chớp, giọng trầm: “Chị ơi, hôm về nhà em đánh, chị xem như thương em ?” ho khẽ ngượng. Vừa định đồng ý thì Thẩm Diệp xen :