COI CON DÂU LÀ NGƯỜI NGOÀI, KHI MẸ CHỒNG BỆNH LẠI MUỐN TÔI CHĂM - 9
Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:04:50
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiền của chị tiêu hết trong năm năm qua, để lo cho .” – – “Em ?”
Tiểu Phương c.h.ế.t lặng.
“Vậy… giờ ?”
“Em ứng .”
“Em đặt cọc mua nhà , tiền sửa nhà cũng đóng… giờ tài khoản chỉ còn vài nghìn…”
“Thì liên quan gì đến chị?”
Đầu dây lặng thật lâu.
Rồi một câu vang lên, nhỏ đến mức gần như thấy:
“Chị dâu… em … em sai .”
khựng .
“Em gì?”
“Em sai .” – Giọng cô lớn hơn, nghẹn vì nức nở –
“Một triệu tám trăm nghìn đó… em nên lấy hết. Lẽ chia cho chị một nửa.”
gì.
“Chị dâu, năm năm qua chị chăm … em chị cực khổ. Chỉ là… em quá ích kỷ.”
vẫn lặng im.
“Chị dâu… em xin .”
Cô bật trong điện thoại.
Tiếng vang lên, khiến lòng chùng xuống.
Thật , đợi lời “xin ” từ lâu.
đến khi , cảm thấy… chẳng còn ý nghĩa gì.
Xin thì ?
Năm năm uất ức, một câu "xin " xóa ?
“Chuyện tiền mổ, em tự nghĩ cách.” – –
“Chị giúp .”
cúp máy.
Sau Kiến Quân kể :
Tiểu Phương vay mượn khắp nơi, mới gom đủ ba vạn để lo tiền phẫu thuật.
Ca mổ thành công. Mẹ chồng giữ mạng.
Tiểu Phương xin nghỉ phép hai tuần để chăm sóc.
Tuần đầu chịu .
Tuần thứ hai, sếp gọi lên, cảnh báo: nếu nghỉ thêm, sẽ sa thải.
Cô buộc .
chồng vẫn thể xuất viện, cần chăm.
Cô gọi cho .
“Chị dâu… em thật sự hết cách … chị giúp em chăm ?”
Giọng cô khác hẳn.
Không còn trách móc, chỉ còn khẩn cầu.
suy nghĩ vài giây.
“Được.” – – “ điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Mẹ vẫn là liên kết của em. mỗi chị chăm, em trả tiền.”
“Bao nhiêu?”
“Theo giá bảo mẫu. Một ngày hai trăm.”
Bên im lặng một lúc.
“Được.” – Tiểu Phương .
Từ hôm đó, thỉnh thoảng viện chăm chồng.
mỗi , Tiểu Phương đều chuyển khoản – đúng hai trăm mỗi ngày, thiếu một xu.
Khi chồng chuyện, sắc mặt bà khó coi:
“Con nhận tiền của Tiểu Phương ?”
“.” – đáp – “Có vấn đề gì ?”
“Mẹ là chồng con! Con chăm mà cũng lấy tiền?”
“Mẹ từng con con ruột.” – bà –
“Đã con ruột, thì dựa mà chăm miễn phí?”
Mẹ chồng c.h.ế.t sững.
“Con… còn nhớ câu đó ?”
“Con nhớ.” – – “Cả đời , con sẽ quên.”
Bà há miệng, định gì, nghẹn .
Một lúc , bà thở dài.
“Mẹ … sai .”
“ gì?”
“Không nên con là ngoài.”
bà.
“Mẹ, năm năm con chăm . Một câu cảm ơn, từng ?”
Bà cúi đầu.
“Mẹ… cứ nghĩ đó là điều đương nhiên…”
“Giờ thì ?”
Bà đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/coi-con-dau-la-nguoi-ngoai-khi-me-chong-benh-lai-muon-toi-cham/9.html.]
Hồi lâu , bà ngẩng đầu lên, ánh mắt hoen đỏ.
“Vợ Kiến Quân… xin .”
ngỡ ngàng.
Lần đầu tiên trong năm năm.
Bà lời xin .
“Là sai.” – Bà tiếp –
“Một triệu tám trăm nghìn đó… nên đưa hết cho Tiểu Phương.”
đáp.
“Con chăm bao năm nay… lẽ nên đối xử với con hơn.”
“Vậy ?”
Bà thở dài:
“Mẹ… chỉ nghĩ… Tiểu Phương là con ruột. Còn con… là ngoài…”
“Con vợ Kiến Quân mười năm .” – –
“Mười năm, mà vẫn là ngoài?”
Bà im lặng.
“Vậy Tiểu Phương thì ?” – hỏi –
“Nó lấy chồng . Chẳng cũng là ngoài ?”
Bà ngẩn .
“Mẹ… từng nghĩ đến chuyện đó…”
“Vậy giờ nghĩ .” – bà –
“Năm năm qua, ai chăm ?
Ai đưa viện?
Ai tã, lau , thức ba mỗi đêm?
Là Tiểu Phương? Hay là con?”
Bà cúi đầu.
“…Là con.”
“Vậy ai mới là ngoài?”
Bà trả lời.
dậy.
“Mẹ, con hận .” – –
“ con cũng thể đối xử như xưa nữa.”
“Vậy… ?”
“Chuyện , để tính.”
rời khỏi phòng.
Sau lưng, chỉ còn một tiếng thở dài… khẽ.
Sau buổi chuyện đó, chồng đổi hẳn.
Bà còn khó tính, bắt bẻ từng li từng tí nữa.
Bà bắt đầu chủ động trò chuyện, dù còn chút gượng gạo.
Thậm chí còn “cảm ơn” .
“Vợ Kiến Quân, phiền con quá.”
“Vợ Kiến Quân, cảm ơn con.”
, lòng xao động.
Thật , từng nghĩ… bà sẽ đổi.
Trong mắt , bà luôn cố chấp, bao giờ nhận sai.
đúng là con … thể đổi.
Chỉ là, đôi khi cái giá trả, quá đắt.
Tiểu Phương cũng khác xưa.
Không còn cãi tay đôi.
Mỗi cuộc gọi đều nhẹ nhàng:
“Chị dâu, tuần em công tác. Chị giúp em trông vài ngày ?”
“Chị dâu, t.h.u.ố.c của gần hết . Nếu tiện, chị mua giúp em nhé?”
vẫn giúp.
tiền công… vẫn đủ.
Hai trăm một ngày.
Không thiếu một xu.
Một , Kiến Quân :
“Em tính toán quá . Đều là một nhà, cần gì rạch ròi ?”
“Người một nhà?” – –
“Lúc bảo em là ngoài, thấy ai câu đó?”
Kiến Quân câm lặng.
“Em giận , giận Tiểu Phương.” – –
“Em chỉ hiểu: cái gì là công bằng.”
“Anh hiểu.” – Anh gật đầu –
“ em nghĩ đến ?”
“Sau thế nào?”
“Mẹ càng lúc càng yếu, cần chăm sóc nhiều hơn. Chẳng lẽ em định cứ nhận tiền mãi?”
, nghiêm túc:
“Kiến Quân, em hỏi một câu.”
“Em hỏi .”
“Nếu lúc , chia cho vợ chồng chín mươi vạn… thì giờ chuyện sẽ ?”
Anh trầm ngâm một lúc.