Editor: Trang Thảo.
Cố Quân một bộ Âu phục, cả gầy sọp , sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Anh quỳ bên giường ông nội, nước mắt tuôn rơi.
“Gầy quá, Cố gia nhiều việc, con tiếp quản cũng chú ý nghỉ ngơi.” Ông dặn dò.
Cố Quân lóc gật đầu. Ông nội : “Trước đây là ông cưỡng cầu con, cũng hại Diệu Diệu. Sau hai đứa hãy coi như em ruột thịt, đừng để cách nữa.”
“Vâng.” khẽ đáp.
Ông nội gọi dặn dò thêm. Đêm đó, giông bão kéo đến, ông nội trăn trối nhiều điều. Mọi việc lớn nhỏ trong họ ngoài tộc ông đều sắp xếp chu , cuối cùng ông thanh thản lúc rạng sáng khi trời hửng sáng.
Cố gia chìm trong tiếng tang thương. mặc đồ tang, quỳ linh cữu suốt ba ngày ba đêm. Cố Quân truyền dịch quỳ bên cạnh . Anh im lặng một cách lạ thường, cũng chẳng buồn với một câu nào.
Ba ngày , lễ hạ táng Cố Khanh Mặc diễn . Một đời vinh hoa của ông nội cuối cùng cũng chỉ còn một nắm tro tàn. Đứng mộ ông nội, Cố Quân mới lên tiếng hỏi : “Với Đường Sâm... em vẫn gả ?”
Cơn gió mát mộ lướt qua mặt, bình thản đáp: “Em .”
Sau khi ông nội Cố qua đời, trợ lý theo ông cả đời tìm đến .
Từ nhỏ gọi ông là ông Triệu. Tóc mai ông Triệu bạc thêm nhiều, nhưng đối với , ông vẫn luôn hiền từ và ấm áp như xưa: “Những tài sản là Cố tổng bí mật để cho cháu.”
Trong túi hồ sơ là một chiếc thẻ ngân hàng cùng giấy chứng nhận quyền sở hữu của hơn mười bất động sản. Người nhà họ Cố đông, họ vốn sớm gai mắt việc một đứa trẻ khác họ như ông nội sủng ái. Ông sợ họ trả thù nên công khai những tài sản .
“Còn một việc nữa, Cố tổng dặn khi ông mới cho cháu .”
“Việc gì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/con-dau-nuoi-tu-be-da-doi-chong/chuong-6.html.]
Trang Thảo
“Về chuyện của cháu và Cố Quân.”
Ông Triệu kể rằng, ngay từ đầu khi đưa lên kinh thành, ông nội Cố tư lợi riêng. Ông nội vốn tin vận mệnh, mà Cố Quân là đứa cháu trai duy nhất mồ côi cả cha lẫn , ông hết lòng sủng ái. Sợ Cố Quân gặp bất trắc như cha nó, ông tìm đến một đạo sĩ.
Đạo sĩ bấm quẻ lâu rằng mạng của “cứng”. Nếu Cố Quân kết hôn với , thể chắn tai ương. lúc cha mất, Cố Quân ngây ngô cưới , nên ông nội đưa theo về kinh thành. Ông dặn dò hai đứa kết hôn, yêu thương .
Thế là trở thành “con dâu nuôi từ bé” của Cố Quân.
Vài năm , vị đạo sĩ đến gặp ông nội. Ông khẳng định chỉ cần và Cố Quân luôn ở bên thì cháu đích tôn của ông sẽ bình an vô sự. Ông , dù Cố Quân xe đụng, c.h.ế.t cũng sẽ là chứ .
Những lời đó Cố Quân mười tuổi tình cờ thấy. Anh đạp cửa xông , mắng vị đạo sĩ là kẻ l.ừ.a đ.ả.o đuổi . Kể từ đó, bắt đầu xa lánh .
Ông nội vẫn đối với , luôn miệng là vợ tương lai của Cố Quân. Vừa khéo, thích . Thế là trốn, đuổi. Cứ thế dây dưa, thăng trầm cho đến tận năm hai mươi hai tuổi.
Đến khi lâm chung, ông nội sự quyết liệt của Cố Quân, đồng thời cũng cảm thấy áy náy với . Ông tìm cho một đàn ông để sống nốt nửa đời còn trong bình yên. Còn sống c.h.ế.t của Cố Quân, ông quản nổi nữa.
lặng lẽ lắng câu chuyện dài của ông Triệu.
“Ông mà ông nợ nhất đời chính là cháu. Cháu một tấm chân tình, nhưng ông ...” Ông Triệu nửa chừng thở dài: “Những tài sản cháu cứ giữ lấy, coi như là bồi thường. Còn Cố Quân, nếu cháu hận nó thì đừng qua nữa; nếu lòng vướng bận, cứ coi như em mà sống. Nhà họ Đường nếu cháu gả, sẽ giúp, cần miễn cưỡng.”
bên giường: “Cháu yên tĩnh một lát.”
Ông Triệu rời . giường, ánh mắt đờ đẫn. suy nghĩ lâu, cuối cùng chỉ chắc chắn một điều: ngày mai rời khỏi trang viên nhà họ Cố.
Nước mắt tuôn rơi. cũng vì điều gì, lẽ là cho bao công sức mười mấy năm qua bỗng chốc hóa thành công dã tràng. Đường Sâm gửi mấy tin nhắn an ủi, nhắc đến hôn ước, cũng trả lời.
Đêm xuống, Cố Quân từ công ty trở về. Anh bước phòng với vẻ mặt tiều tụy: “Ông Triệu hết với em ?”