Con Gái Thứ Hai - Cả Đời Chỉ Là Lao Động Miễn Phí - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-20 01:42:28
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lớn tuổi, bệnh cũ tái phát, những hiến thận thành công mà còn nhập viện cùng.

 

Chỉ là tận tụy chăm sóc bà, Bác Cả quan tâm, mợ Út vì chuyện của mà bận đến tối tăm mặt mũi, chỉ thể cho qua chuyện.

 

Bệnh cũ ngày càng nghiêm trọng, khi gặp ngoại một nữa, thịt mặt bà hóp .

 

Mắt mở to trân trân, mà chảy nước mắt.

 

Nói chuyện cũng thấy khó khăn.

 

Mẹ kéo một cái ghế giường bệnh của ngoại, như một đứa con hiếu thảo đây, bóp chân cho bà, trò chuyện cùng bà.

 

Chỉ điều chuyện trò, về Cậu Út, cũng Bác Cả, mà là về chính .

 

"Mẹ, từ nhỏ bảo con hiểu chuyện, lời, chỉ như mới yêu con."

 

"Mẹ Chị cả thông minh, học; Em Trai còn nhỏ, cho nên việc nhà tất cả đều giao cho con."

 

"Con ghi nhớ sâu sắc lời , dám lơ là nửa phần."

 

"Cho nên con luôn là dậy sớm nhất nhà, ngủ muộn nhất nhà, việc mệt nhất, đưa ít yêu cầu nhất, nhưng cho dù như , hình như vẫn cam lòng chia cho con một chút tình thương nào."

 

Mẹ đổi chân, tiếp tục bóp cho bà.

 

"Người ngoài đều sinh ba đứa con khéo quá, thời gian sinh nhật đều gần , một tháng ba chuyện vui hòa thuận mỹ mãn."

 

 

" con thích, con thích như thế, con thích sinh nhật của kẹt giữa chị và em trai."

 

"Vì mua váy mới cho chị, mua đồ chơi mới cho em trai, thứ dành cho con chỉ duy nhất một cái đùi gà."

 

"Mẹ ơi, hóa cái đùi gà đó trong mắt cũng tính là một món quà ?

 

Vậy tại chị và em trai mỗi tháng đều ăn một cái đùi gà, họ mỗi tháng đều đón sinh nhật ?

 

Chỉ con, chỉ con mỗi năm một ."

 

Mẹ bưng một chậu nước, cuối cùng giúp ngoại rửa mặt.

 

Rửa thật tỉ mỉ, thật sạch sẽ.

 

"Sau đưa tiền tiết kiệm cho Chị Cả , đưa nhà cho Thằng Út , tất cả đều , con trách ."

 

"Con tham lam, bao nhiêu năm qua chỉ cho con chút tình thương.

 

Đáng tiếc...nỗ lực bao nhiêu năm cũng ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/con-gai-thu-hai-ca-doi-chi-la-lao-dong-mien-phi/chuong-10.html.]

Mẹ đỏ hoe vành mắt, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây lăn xuống, lau cũng sạch , chỉ thể ôm mặt nức nở.

 

"Cầu xin tình thương mệt quá, mệt đến mức con dám nghĩ mà cũng nỡ từ bỏ."

 

"Con từng nhầm tưởng nhu cầu của là tình thương, vì thế mà dốc lòng cống hiến, mới phát hiện .

 

Mẹ chỉ là cần một lao động miễn phí, mà con lời hiểu chuyện, dùng thuận tay, dày vò thế nào cũng thấy xót xa."

 

"Mẹ...trong lòng , chắc con chỉ là một nô lệ cam chịu lụng thôi nhỉ?"

 

Nước mắt ngoại thấm ướt gối, bà điên cuồng lắc đầu, nhưng thể lời nào.

 

"Mẹ, vấn đề lúc , còn đáp án ?"

 

Ngoại Bà gật gật đầu lắc lắc đầu.

 

Bà cố hết sức vươn đầu ngón tay, đầu tiên chạm khuôn mặt đứa con gái của , nhưng vẫn còn thiếu một chút cách.

 

Mẹ thu dọn xong đồ đạc, chuẩn rời .

 

"Bởi vì lúc Em Trai gây chuyện ở bên ngoài, con ở nhà giúp nó giặt quần áo bẩn, con ở nhà giúp việc."

 

"Bởi vì lúc Chị Cả nhận giải ở trường Đại Học , con đến cái cổng trường Đại Học còn từng thấy qua, đang ở ngoài đồng nhổ cỏ."

 

"Trong giấc mơ của đều con, là bởi vì con vẫn luôn ở lưng , ở vị trí thấy cũng ."

 

"Thành tích học tập cấp hai của con cũng , cũng thi đậu cấp ba, nhưng nhà nghèo, chỉ thể nuôi hai đứa trẻ học."

 

"Lúc đó con hỏi gì cả, chỉ thu dọn xong Hành lý của , bởi vì con , trong ba thì bỏ rơi chắc chắn là con."

 

"Đạo lý , con hiểu sớm, nhưng đứa con gái ngu xuẩn của vẫn ảo tưởng ngần năm."

 

Cửa Bệnh phòng đẩy . Mẹ ngoái 1

 

Vào năm thứ hai khi Ngoại Bà qua đời, kiện gia đình Bác cả và Cậu Út tòa.

 

Số tiền thuộc về nhà chúng , nhất định đòi .

 

May mắn là đa tiền cho mượn đều Chữ lưu bằng chứng.

 

Quá trình diễn khá thuận lợi.

 

Việc khởi nghiệp của dần quỹ đạo, mua cho một chiếc vòng vàng thật sự, lớn hơn cái đó, cũng hơn cái đó.

 

Trên cổ cũng chiếc Trường mệnh tỏa tặng. Và tất nhiên chúng đều là vàng thật 4 9 to dập chìm cả 2.

 

Hết truyện

Loading...