Cơn Mưa Không Xa - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Nhắc mới nhớ, khi thật là một cái tháng năm của nhiều năm , thế nhưng Chung Viễn vẫn nhớ rõ thời tiết hôm , nhớ rõ trai trẻ nở nụ cởi mở trong con hẻm chật hẹp, nhớ rõ thẳng mắt của , và nghĩ thầm, bọn họ giống .
Hôm đó bọn họ cùng bộ đến trạm xe buýt, chuyến xe mà Chung Viễn chờ đến , Thích Thời Vũ đưa mắt lên xe, khi cửa đóng với rằng: "Dũng cảm lên nhé em, thật sự ."
Và hơn mười năm , nữa nghĩ thầm: "...Vẻ ngoài của trai quá."
Lần , còn là trai ẩn tóc mái và cặp kính gọng đen nữa. Cuối cùng bọn họ sóng vai cùng vô xác nhận trong lòng rằng đây chỉ là mối tình thầm mến thời học sinh kết quả.
Trên thực tế thì ngày hôm đó, bọn họ từng gặp mặt "thực sự" một nào. Thích Thời Vũ vẫn bên cửa sổ mà Chung Viễn đầu sang là thể thấy, thế nhưng tuổi trẻ luôn trôi qua vùn vụt như thế đấy, kể Thích Thời Vũ sẽ nghiệp trong đầy một tháng nữa.
Mọi đều Thích Thời Vũ chắc chắn sẽ đại học A với thành tích của . Chung Viễn vẫn là ít , nhưng trong những ngày thể thấy Thích Thời Vũ từ xa, dần bớt những bối rối. Cậu vẫn tình yêu là gì, nhưng còn băn khoăn vì yêu thể giống như những khác, và quan trọng nhất là trở thành như thế nào.
Sau khi Thích Thời Vũ nghiệp, Chung Viễn cắt tóc mái và một cặp kính gọng mỏng, để lộ đôi mắt của . Anh buộc ngẩng cao đầu khi bước và cố gắng mắt khi chuyện. Trần Tuệ là đầu tiên nhận sự đổi, theo là các bạn nữ cùng lớp thường chiếm chỗ của trong mỗi giờ nghỉ. Họ bất ngờ phát hiện rằng học sinh chuyển trường ít hóa là một trai khiến ai cũng thể rời mắt .
Cậu bắt đầu cố gắng học tập và tham gia nhiều cuộc thi khác . Cậu bao giờ hỏi về hướng của Thích Thời Vũ, thực tế là vì hỏi ai cả. Mãi đến một năm , gõ cánh cổng lớn của trường đại học A với thành tích xuất sắc của , nhưng dù thế nào cũng thể tìm thấy Thích Thời Vũ.
Suy cho cùng còn chẳng rõ liệu đây coi là yêu thầm , bởi vì hôm từ đầu đến cuối Thích Thời Vũ cũng chẳng hỏi tên .
đây đúng là tình cảm đáng trân trọng nhất trong tuổi trẻ của , bởi vì thực sự trở thành một phiên bản hơn của chính vì .
Quá khứ lượt hiện về, Chung Viễn khẽ đầu trong làn gió mát cuối hạ đầu thu, bên cạnh rõ ràng khác xưa . Chàng trai trong ký ức như cơn gió, nhẹ nhàng khoan khoái và giản đơn, nhưng nhiều năm gặp , say xỉn hát một ca khúc gợi cảm sân khấu quán bar mà nhận chính là trai hồi từng vô tình kéo khỏi hố sâu.
Chung Viễn ôm nhiều hy vọng khi chặn ở cửa phòng rửa tay. chỉ , ánh mắt mê mang và nóng bỏng, môi còn nở nụ . Chung Viễn lúc đó mất hết khống chế, cúi đầu chủ động hôn .
Anh đẩy .
Chung Viễn nhớ rõ tất tần tật chi tiết của đêm đó. Dù rằng còn là trai trẻ nhút nhát chẳng tí kinh nghiệm nào, nhưng khi Thích Thời Vũ thua ván cược gần như là trò đùa , tai với thở còn lấy bình tĩnh: “Người em , nhẹ nhàng chút nhé, đây là đầu tiên đó.” Lúc đấy lý trí của sụp đổ. Thật một Thích Thời Vũ mất cảnh giác lúc khác mấy so với khi còn trẻ. Cậu chợt nhớ đến câu “ em” mà năm 17 tuổi trùng lặp với giọng của đêm đó, trong những giấc mơ đẽ mà thể tránh khỏi khi còn trẻ, từng chỉ một trần trụi với mặt. Trong giờ phút , cuối cùng cũng cảm thấy rượu uống lúc đêm bắt đầu xộc lên não, rõ liệu đây là hiện thực .
mà, dù là mơ thực, khi ham chiếm lấy cơ thể thì con sẽ luôn hành động theo bản năng. Hai bọn họ hợp đến mức bất ngờ, dù Thích Thời Vũ cũng quen ở kèo , so với bên thuận theo nhận lấy, càng nhiều năng lượng và sức lực hoang dã hơn.
Một đêm say mê và mộng mị, cho đến cuối cùng, khi Chung Viễn bế khỏi bồn tắm và đặt trở giường, vẫn nghi ngờ là đang mơ.
Vì thế khi tỉnh dậy, phát hiện xung quanh ai, sững sờ mất nửa phút, cho đến khi thấy “chứng cứ phạm tội” trong thùng rác, mới nhịn mà nhếch môi.
Đều là thật, nhiều năm, cuối cùng gặp .
Còn gặp một cách thấu suốt như thế.
ngay đó cảm thấy vui vì đối phương rời mà chẳng tiếng nào.
chỉ cần rõ đang ở thành phố , Chung Viễn lòng tin thể tìm . Điều quan trọng nhất bây giờ là hôm nay trường học khai giảng, là giáo viên chủ nhiệm lớp một mới đến và gần muộn .
...
"Thầy Chung? Thầy Chung ơi?"
Giọng của Thích Thời Vũ kéo từ trong ký ức trở về hiện thực: "Không dẫn ăn cá ? Bây giờ chúng xuống núi ha?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/chuong-12.html.]
"Ừm, ."
Thời gian xuống núi ít hơn vì theo một con đường khác. Bọn họ leo lên xe và ịn ga đến trang trại chân núi, gọi một con cá tầm, bà chủ bắt một cái nồi sắt lớn lên bếp lò đặt bàn bọn họ, đẩy một xe gia vị, xào nấu ngay tại chỗ, cuối cùng thêm hai muôi nước sốt chế biến bí mật, lúc mới đổ nước sôi .
Cá mới cắt thành từng miếng cho trong nồi, đậy nắp đun nhỏ lửa cho đến khi chín, cho thêm một ít đậu phụ nồi. Thịt cá mềm, đậu hũ thơm phức, Thích Thời Vũ ăn tới no căng cả bụng, lúc đặt đũa xuống cứ luôn miệng : “ , nữa , ăn no quá, lên nữa ."
"Vậy thì , thêm một lát ."
Thích Thời Vũ , tựa ghế của bàn ăn: "Không , sẽ mập mất."
Chung Viễn vòng eo của , nghiêm túc : "Vóc dáng của mà."
Thích Thời Vũ yên lặng, cảm thấy Chung Viễn đang nghiêm túc ám chỉ cái gì đó, nhưng ánh mắt trong văn vắt tự kiểm điểm xem là lưu manh quá .
Nói chuyện thì lắm, ăn cơm no là nghĩ tới liền. Cái suy nghĩ đó ló thì khó mà bỏ qua , Thích Thời Vũ định hỏi dò ý đồ của Chung Viễn thì ngay lúc điện thoại reo lên.
Thích Thời Vũ cầm điện thoại lên thoáng qua, chần chờ một lát vẫn ấn từ chối . chỉ một lúc điện thoại vang lên. Anh chỉ một cái vẫn cúp máy.
Chung Viễn cố gắng hết sức để giữ cho giọng điệu của vẻ hời hợt nhất thể: "Có cuộc gọi nào đó mà ?"
“Không ...” Thích Thời Vũ còn dứt thì điện thoại vang lên. Lần là Hạ Đông, Thích Thời Vũ sợ trong tiệm việc nên máy.
Hạ Đông chuyện rõ nhỏ: "A Thời, dì điện ?"
Thích Thời Vũ khẽ nhíu mày, đoán bảy tám phần : "Sao ?"
"Dì đến quán ." Hạ Đông , "Còn dẫn theo một cô gái nữa. Anh thấy mà về thì dì , là xem cái ?"
"..." Thích Thời Vũ mắng nhỏ một câu , "Anh với em là em và bạn chạy mô-tô vùng ngoại ô , còn uống rượu nữa, hôm nay thể về ."
Hạ Đông còn lên tiếng thì thấy bên cạnh giọng của phụ nữ: "Tiểu Đông , là Thời Vũ hả? Đưa điện thoại cho dì ."
Hạ Đông còn cách nào đành giao điện thoại .
"Thời Vũ , hôm nay dắt Tiểu Triệu mà nhắc đến quán của con ăn cơm , chừng nào thì con về?"
Thích Thời Vũ kìm nén sự bực bội của , cố gắng bình tĩnh với Ngô Ngọc Dung: "Mẹ, con và bạn đang chơi ở ngoại ô, uống rượu nên hôm nay về."
"Bạn nào chứ?" Ngô Ngọc Dung luôn chuyện với giọng điệu ôn hòa, "Con đừng dối lừa nha Thời Vũ, con chuyện là con uống . Hôm nay Tiểu Triệu cũng bận gì, với con bé chờ con , con mau..."
Thích Thời Vũ ngắt lời bà: "Bạn trai."
Ngô Ngọc Dung sửng sốt: "Cái gì?"
"Con ngoài chơi với bạn trai, buổi tối còn ngủ cùng nữa." Thích Thời Vũ xong câu với Ngô Ngọc Dung thì chợt to lên: "Bà chủ, cho một bình rượu xái !"
Đầu điện thoại chỉ còn tiếng hít thở đầy kìm nén của Ngô Ngọc Dung.
"Mẹ, cũng đó. Nếu đứa con trai đồng tính của trở thành một đứa con trai đồng tính gặp rắc rối vì lái xe trong tình trạng say rượu khiến cho càng mất mặt hơn —" Thích Thời Vũ dừng một chút, “Mẹ ăn xong bánh ngọt thì về , cần trả tiền , con sẽ mời bữa .”