Cơn Mưa Không Xa - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Khúc dạo nhạc ngày hôm đó dường như mang quá nhiều đổi cho cuộc sống của hai . Chung Viễn vẫn bận từ thứ hai đến thứ sáu, Thích Thời Vũ vẫn mỗi ngày suy nghĩ nên chuẩn món tráng miệng mới nào cho mấy cô bé đến tiệm lẩu.

Chỉ là thỉnh thoảng khi rảnh rỗi, hai đều sẽ vô thức xem điện thoại. Thầy Chung sẽ len lén lấy điện thoại chụp chậu lục bình tím nở rộ bệ cửa sổ khi bí mật quan sát đám nhóc con học ở cửa của lớp, gửi cho ông chủ Thích; ông chủ Thích sẽ nhắn một câu “Hôm nay Đông biến thành lão bột mì” khi Hạ Đông bất cẩn dính bột lên mặt, gửi cho thầy Chung.

Thời gian cứ nhàn nhã trôi nhưng dường như thêm chút gì đó khiến cho sắc trời ngoài cũng trở nên dịu dàng rung động.

Mãi cho đến khi chiếc lá cuối cùng rụng khỏi cành cây, ngày càng lúc càng ngắn hơn, Thích Lãng mặc chiếc áo len do dì Lý tự tay đan, ngay cả Hạ Đông cũng đổi sang áo len dài tay, Thích Thời Vũ mới nhận mùa đông tới.

Thời tiết rét lạnh sẽ chỉ khiến các cô gái thêm hăng say ăn lẩu, có gì thể khiến cảm thấy ấm áp hơn lòng bò chiên giòn nhúng trong nồi lẩu đỏ hừng hực chứ?

Thế là thứ bảy, còn đến năm giờ mà bàn trong tiệm chật kín . Thích Thời Vũ bận rộn ở phía quầy đồ ngọt, Hạ Đông thì phụ trong bếp. “Leng keng —”, chiếc chuông gió treo khung cửa vang lên, Thích Thời Vũ đang vội vẽ hoa cho cà phê thì thấy giọng nhóc rụt rè xin : "Xin ông chủ, hôm nay trong nhà em việc, em tới muộn... Anh trừ tiền lương của em ."

Là Lâm Niệm.

Thích Thời Vũ mới xong một trái tim tình yêu đơn giản, đặt cốc cà phê bằng sứ đầy tinh xảo lên quầy với Lâm Niệm: "Cô gái tóc dài ở bàn bốn gọi đấy."

Lâm Niệm vội vàng rửa tay, cầm cốc cà phê đưa cho khách trở bên quầy, ấp úng mãi nên lời.

Thích Thời Vũ bộ quần áo vải bông màu lam mỏng tanh phần sờn rách của Lâm Niệm, ch.óp mũi của đứa nhỏ còn đỏ bừng lên vì cóng, bàn tay đặt quầy cũng đỏ, vài ngón còn sưng như nứt da.

"Em sắp thi cuối kỳ đúng ?" Thích Thời Vũ , "Dạo em bận thì cứ lo học . Không tới thì báo với một tiếng là ."

Hạ Đông đề nghị phát lương theo giờ cho Lâm Niệm là để đứa nhỏ thể học .

Lâm Niệm sụt sịt cái mũi, nhỏ giọng : "Ông chủ, em gây rắc rối cho tiệm , muốn em việc ở đây nữa ạ? Anh yên tâm, em chắc chắn sẽ đến trễ nữa... Thật đó, đừng..."

"Dừng dừng dừng dừng dừng..." Thích Thời Vũ dở dở giơ tay lên, "Cưng ơi, dừng tí nào. Anh ? Anh sợ em bận học thôi, em thấy khi nào rỗi rãi thì đến ở tiệm là . Anh thật sự phê bình em mà."

Lâm Niệm thì gật đầu thật mạnh. Thích Thời Vũ đang dùng khăn lau cái quầy, thấy hai giọt nước nhỏ rơi xuống mặt kính, ngẩng đầu lên, thấy bờ vai gầy gò của Lâm Niệm đang khẽ run rẩy bộ quần áo vải bông.

Anh vội vàng bước khỏi quầy, kéo Lâm Niệm sang một bên, nhẹ giọng hỏi: "Sao ? Em gặp chuyện gì? Sao mà luôn ?"

Lâm Niệm dụi mắt, vẫn cúi đầu: "Ông chủ, em xin đừng đuổi việc em. Sau chiều nào em học xong cũng sẽ đến, ở ngoải tiệm nào chịu nhận học sinh cấp ba như em hết... Em thật sự cần tiền... Em xin ."

lúc Hạ Đông từ trong bếp , thấy tình cảnh , vội chạy tới: "Làm ?"

"Hời ơi lão Hạ, mau tới khuyên , đứa nhỏ ... Em cũng sai điều gì." Thích Thời Vũ nhẹ giọng , "Tiểu Lâm , em đến lúc nào cũng hết, gì buồn lòng thì cứ với Hạ của em nhé."

Hạ Đông kéo tay đứa nhỏ dắt ngoài sân chuyện. Thích Thời Vũ gãi gãi đầu, cảm thấy trẻ con tuổi dậy thì đúng là tâm lý bất .

Anh lấy điện thoại , thấy mấy tin nhắn , ấn xem đều là của Chung Viễn.

Mười hai giờ trưa: "Em dậy , hôm nay bận lắm nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/chuong-19.html.]

Hai giờ chiều: "Em quét xong phòng, giặt xong quần áo, hôm nay thời gian hẹn hò ?"

Nửa tiếng : "Ông chủ Thích đúng là quá bận rộn, chờ đó, em tới tìm hẹn hò đây."

Thích Thời Vũ khỏi bật . Anh nhắn : "Được."

Một lúc , Hạ Đông một , cầm lấy cái áo lông ở phía quầy tròng với Thích Thời Vũ: "A Thời, trông tiệm nhé, ngoài với Lâm Niệm một lát."

Thích Thời Vũ hạ giọng: "Đứa nhỏ ?"

"Trong nhà xảy chuyện, lúc về kể ." Hạ Đông kéo khóa áo, thuận tay cầm luôn cái áo khoác Thích Thời Vũ mới mua còn trong hộp chuyển phát nhanh, "Anh cầm áo , về sẽ mua cái khác cho ."

Thích Thời Vũ Hạ Đông đưa nó cho Lâm Niệm, xua tay hiệu tùy ý.

Hạ Đông cầm chìa khóa xe ngoài. Thích Thời Vũ qua cửa sổ hướng đường, trông thấy Hạ Đông ở phía , Lâm Niệm quấn trong chiếc áo lông khá lớn của cúi đầu theo Hạ Đông, thỉnh thoảng còn đưa tay lên dụi mắt.

Thích Thời Vũ cuộc sống của đứa nhỏ hề dễ dàng, chẳng thế thì một học sinh trung học ngoài công nếu như trong nhà ăn ngon uống ngon hầu hạ chỉ chuẩn để thi đại học thôi chứ?

Lâm Niệm thích chuyện, cũng từng hỏi .

Đối với một đứa nhỏ 17 tuổi, hỏi nhiều quá khiến cảm thấy cuộc đời quá khốn khổ.

Chuông gió vang lên.

Chung Viễn mặc một chiếc áo khoác cashmere vặn màu xám, một tay đút túi, đẩy cửa tiến .

Trên mang theo lạnh bên ngoài, thấy Thích Thời Vũ nở nụ : "Ông chủ Thích ơi, thời gian pha cho em một tách cà phê ?"

Chung Viễn chiếc ghế cao đặt cạnh quầy. Thích Thời Vũ trong quầy cố gắng nhịn , nghiêm mặt : "Không thời gian."

động tác tay thì dừng , lấy một chiếc bình nhỏ, nấu với gấp đôi chocolate nóng. Chiếc thìa cán gỗ trong tay khuấy thật nhẹ, hương thơm dễ chịu ấm cả căn phòng.

Vài phút , chocolate nóng trong bình rót một chiếc cốc màu đen bóng, đẩy đến mặt Chung Viễn. Thích Thời Vũ khoanh tay dựa quầy: "Đã mấy giờ mà còn uống cà phê? Tối nay ngủ đó?"

Chung Viễn tay nắm chặt cái cốc, tay trái dùng que khuấy nhẹ chocolate nóng trong cốc, nhỏ giọng : "Còn sớm mà nghĩ đến việc ngủ ? Ông chủ Thích , ngủ với em ?"

Cái giọng trầm của Chung Viễn dễ , dịu dàng gợi cảm, nội dung chẳng đắn chút nào, ông chủ Thích cảm thấy mặt nóng, vỗ lên mắng: "Em đàng hoàng tí thầy Chung."

Chung Viễn bật .

Cô gái tóc dài gọi latte nóng ở bàn bốn là khách quen trong tiệm, đây cũng đầu tiên thấy Chung Viễn. Cô nàng rõ Chung Viễn gì, nhưng Thích Thời Vũ cho đối phương uống cà phê, thế là nhịn bưng cà phê lên, lớn giọng ghẹo : "Ông chủ ơi, ở đây còn uống cà phê ! Chó độc cần giấc ngủ!"

Khách trong tiệm dù rõ tình hình đều với ý .

 

Loading...