Đứa trẻ chuyện trái lương tâm nên trốn tránh gặp , để cha mặt dàn xếp. Người đàn ông với Khâu Lĩnh rằng đừng trách đứa trẻ, đây là quyết định chung của "cả nhà" bọn họ. Và từ "cả nhà" đó giống như một bức tường, ngăn cách – tác giả thực sự – ở bên ngoài.
Nếu chính danh cho thì khó, nhưng đàn ông khuyên , đến tuổi còn tranh giành hư danh đó gì? Cả đời cho đứa trẻ cái gì hồn, nếu phận "con nghiện" lộ sẽ đứa trẻ mất mặt. Chuyện nếu thừa nhận thì coi như là sự bù đắp, đứa trẻ cũng sẽ nhận là .
Ngày hôm đó, Khâu Lĩnh gọi điện cho , trong giọng mang theo tiếng nức nở.
"Đó là miếng thịt từ tớ rơi xuống, tớ là một , tớ hổ thẹn với nó, nên chuyện tớ chỉ thể nhận, nếu sẽ là hủy hoại nó. Cả đời tớ luôn sống cho hồn , gì cũng thành, cố thêm việc nữa, chỉ thiếu một chút... thiếu một chút nữa là thành công . Vậy mà cái danh để con trai tớ chiếm mất. Tớ tớ là nó, nhưng tớ cũng là chính tớ, tớ cũng đường đường chính chính thành một việc . ... chỉ thể như thôi."
thể khuyên mặc kệ tất cả để đòi công bằng cho , cũng dùng ngôn ngữ gì để an ủi . chỉ thể im lặng, dùng nước mắt và sự than vãn để gặm nhấm nỗi bất cam của .
Chuyện đó giống như rút bộ gân cốt và m.á.u thịt của .
Khi chúng gặp , đầu tiên thấy hình hài của sự "chấp nhận phận" rõ ràng đến thế một con , còn cách nào khác, cũng chẳng thể phản kháng.
"Cuốn sách đó là 'Nấu Cạn Đời Thừa'?" Cảnh sát hỏi.
" . Tác giả đổi, tên nhân vật trong chuyện đổi, cái kết của mỗi câu chuyện cũng giấu nhẹm , đổi thành một dáng vẻ khác."
"Cho nên cô mới biên chúng thành kịch."
"Phải. Dùng cái tên 'Khâu Lĩnh', thật rõ cái kết gốc của câu chuyện, Khâu Lĩnh nhắc qua nhưng chi tiết với , chỉ là thấy những cái kết trong sách cứ gượng gạo thế nào , thế gian đào lắm sự viên mãn đến thế, nên mới sửa theo ý của ."
"Chuyện cô hỏi ý kiến cô ?"
"Chưa, là tự ý . Lần đó đến tìm , thị trấn, chúng hẹn gặp ở một quán cà phê trong huyện. uống quen cái thứ nước đen đắng ngắt đó, nhưng bảo thành phố đều thích uống, thế mới là thời thượng. Hôm đó chúng chuyện một lúc đường ai nấy . Sau đó gặp , cũng gọi điện nữa." Dứt lời, chợt nhớ điều gì đó, thấp giọng dặn dò: "Chuyện các thì thôi, đó là con trai của Khâu Lĩnh, nhận thì chỉ thể như thôi."
Cậu lẽ sự "tự ý" của , thấy những lời hát giấu "ánh đèn sân khấu", nhưng ngăn cản, tất nhiên cũng khuyến khích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/con-roi-bong/chuong-14.html.]
mặc định đây là một sự ngầm hiểu giữa và .
"Vậy tại cô lên núi hoang?" Viên cảnh sát già chuyển hướng câu hỏi, lặp vấn đề một nữa.
"Bởi vì..." kéo dài một tông giọng dài ngắn, thở một luồng trọc khí: " nhận một bức thư của Khâu Lĩnh, bảo đến tiễn đoạn đường cuối cùng."
, cũng chẳng bạn bè gì, từ khi đến thị trấn , năm nào đón Tết cũng chỉ một trong nhà trọ. Có những hàng xóm quen thuộc mời đến ăn cơm tất niên nhưng đều từ chối, vì thanh cao, mà là khi con quen với cô đơn thì sẽ cảm thấy cô đơn nữa. Hơn nữa, là ngoài, nên thản nhiên can dự sự đoàn viên của gia đình khác.
"Trước Tết, nhận một bức thư do Khâu Lĩnh gửi đến."
"Thư ?"
"Phải, một bức thư. Thời đại chẳng mấy ai thư nữa, nhưng đúng là nhận ."
"Bức thư ?"
"Trong cái túi mang theo, ở ngăn trong cùng, các mà tìm. Nội dung trong thư cứ cho các , đều nhớ cả, sót một chữ."
cũng ngờ Khâu Lĩnh thư cho . Cậu trong thư rằng kể từ chuyện đó, cứ chạm máy tính điện thoại là thấy buồn nôn, chỉ thể cầm b.út cho bức thư .
Cậu , Tiểu Mai , cả đời tớ cũng chỉ đến thế thôi, chắc là do mệnh cả. Cậu từ nhỏ tin mệnh, cứ nghịch thiên cải mệnh, từng xông pha bên ngoài, từng liều mạng vì cái lý tưởng hão huyền đó. Đến cuối cùng mới hiểu , cái thứ gọi là mệnh phần lớn thật sự là do trời định. Con sẽ nhốt trong những cái khung phân chia đẳng cấp, mệnh cũng thế thôi.
Cậu trong thư rằng bệnh , bệnh nặng. Mỗi ngày đều cảm nhận rõ rệt cơ bắp đang teo , sinh mạng đang từng chút một lìa khỏi cơ thể. Nếu c.h.ế.t, gia đình lẽ sẽ thở phào nhẹ nhõm, con trai thể yên tâm. Còn cuối cùng sẽ trở thành một nắm đất tiếng động trong nghĩa địa.
Cuốn sách đó bán khá chạy, vì chuyện mà cảm thấy một chút an ủi, giống như điều đó chứng minh là một kẻ phế vật .