Con Rối - Chương 4 - Hết
Cập nhật lúc: 2026-01-30 16:17:24
Lượt xem: 980
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ ơi… họ mắt…”
chỉ những .
Mẹ gì, chỉ mỉm nhàn nhạt.
Đột nhiên cảm thấy mặt dính dính.
giơ tay sờ thử chạm hai hốc m.á.u.
Trên mặt … cũng còn mắt nữa!
bệt xuống đất, òa nức nở.
Mẹ ôm lòng, nhỏ giọng an ủi.
ngẩng đầu, mò mẫm gương mặt bà, khẽ:
“Mẹ… cho con đôi mắt của ?”
Toàn bỗng run lên, giơ tay định đẩy .
bà chậm mất một nhịp.
giật mạnh, móc lấy con mắt trái của bà.
Mẹ hét lên, hất , lùi nức nở.
“Sinh … con cần nữa ?”
gì, như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhẹ nhàng xoa trán bà.
Rồi giơ tay… lấy luôn con mắt của bà.
Khoảnh khắc con mắt lấy , tất cả xung quanh bỗng trở nên hư ảo, tan rã, lùi dần về bốn phía.
11
choàng tỉnh, mở bừng mắt.
Trong phòng tối đen, đang giường .
Trong tay nắm c.h.ặ.t thứ gì đó lạnh buốt.
Là hai con mắt trong suốt long lanh.
Hóa … chỉ là một giấc mơ.
Trong sân yên ắng lạ thường.
rón rén đến bên ngoài phòng củi, áp tai cửa trong.
Mẹ bên đống củi, hai hốc mắt trống rỗng. Dường như cảm nhận , bà mơ hồ hỏi:
“Sinh … trời sáng ?”
định trả lời thì đột ngột phắt đầu .
Cha đang xổm gốc cây hòe già, đôi mắt trừng trừng chằm chằm hai con mắt trong tay .
“Sinh, nửa đêm mày gì ở đây ? Lại đây, cho cha .”
Ông thẳng dậy, liên tục ngoắc tay về phía , bước từng bước tới gần.
đầu bỏ chạy về phía cổng, nhưng cổ ông bóp c.h.ặ.t.
quật mạnh xuống đất.
“Bà vốn , đúng ?!
Hai con mày cấu kết hại tao, tưởng tao hả?!”
Mắt cha đỏ ngầu, cổ tưởng như sắp gãy.
“Cứu với! Cứu với!”
gào lên khản đặc.
Rầm! Rầm!
Cửa phòng củi đập mạnh, là thấy tiếng kêu của .
Ổ khóa to khiến bà bất lực.
Cha liếc phòng củi một cái, tay siết c.h.ặ.t hơn.
“Nói! Bà rốt cuộc là cái gì?! Nói mau!”
còn thở nữa, nhưng ý thức trong đầu vẫn trả lời:
“Bà là… …”
Cửa lớn đá tung.
Dân làng cầm gậy gộc xông .
12
hôn mê trong bóng tối lâu.
Cho đến khi cơn đau dữ dội truyền khắp cơ thể, mới hoảng hốt tỉnh .
đang sân khấu ở đầu làng.
Trước mặt là một đạo sĩ mặc áo vàng, tay cầm kiếm gỗ đào, tóc dựng đầy sát khí.
Vô đuốc cháy sáng, biến đêm tối thành ban ngày.
Mẹ cúi đầu quỳ chân đạo sĩ, dân làng xa xa bà, trong mắt tràn ngập sợ hãi.
“Hôm nay thôn Tiểu Tang gặp yêu nghiệt loạn, chính là tai họa của thiên hạ!
Bần đạo trời hành đạo, c.h.é.m c.h.ế.t súc sinh !”
Trong đám dân làng vang lên tiếng hò reo.
thấy cha trốn trong góc, ánh mắt đầy độc ác.
“Chém yêu! Chém yêu!”
Một bên tai của mất từ lúc nào, da thịt mặt như mảnh vải rách nát.
Bà chỉ ngừng lẩm bẩm:
“Sinh … Sinh … trời sáng ?”
Đạo sĩ phun một ngụm rượu vàng lên kiếm đào, kiếm tự bốc cháy cần lửa.
“Dừng tay!”
lê thể đầy thương tích, chắn mặt .
“Mẹ yêu quái!”
Đạo sĩ lạnh: “Hay lắm! Con của yêu quái mà cũng cứng miệng ghê! Hôm nay đạo gia c.h.é.m cả hai, xuống hoàng tuyền còn bạn!”
ôm c.h.ặ.t lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/con-roi-hjyg/chuong-4-het.html.]
Mẹ nhận là , vui vẻ .
“Sinh … trời sáng ?”
sờ túi, hai con mắt giả còn nữa.
Nước mắt trào , tựa trán lên vai .
“Mẹ… trời sáng … trời sáng …”
Nói xong, tự tay lấy đôi mắt của .
13
mò, đặt hai con mắt hốc mắt của .
Không là ai bắt đầu ném đuốc về phía chúng , ngọn lửa bỏng vai .
Cơ thể bắt đầu ấm lên, dần dần nóng rực.
Toàn bà bốc cháy, da thịt thiêu đen, biến dạng, tỏa mùi tanh khét khó chịu.
thấy tiếng đạo sĩ hoảng loạn kêu gào:
“Yêu quái hiện hình ! Yêu quái…”
Ông còn kịp hết, thấy tiếng cơ bắp xé rách, chất dịch tanh hôi b.ắ.n tung tóe lên mặt .
Mẹ gầm lên phẫn nộ, ném thứ gì đó .
Dưới sân khấu rối loạn .
Bọn họ thấy thứ khiến họ kinh hoàng tột độ.
Vô thể xé nát.
Vô tiếng kêu đột ngột tắt lịm.
Con quái vật đang cháy lách tách trong mắt họ, điên cuồng trút hết oán hận trong lòng.
lặng lẽ quỳ tại chỗ, chờ cho tất cả trở về yên tĩnh.
Ngọn lửa dữ dội thiêu đốt xác tàn tạ thành than đen.
Mẹ đến mặt , “bịch” một tiếng quỳ xuống.
Bà dùng bàn tay cháy sém đen sì, nhẹ nhàng vuốt lên mặt .
“Sinh … thôi, rời khỏi nơi .”
Nước mắt từ những hốc mắt trống rỗng của tuôn trào ngừng.
14
bước căn nhà gỗ mục nát của ông thợ mộc.
Ông ghế, dường như đợi từ lâu.
xuống bên cạnh ông.
Ông treo một thứ gì đó lên cổ , giọng ông càng lúc càng già nua.
“Trong làng còn ai nữa … Không còn ai tìm ông sửa đồ nữa… Ông cũng đến lúc .”
Ông dậy, vỗ nhẹ lên vai .
“Cảm ơn ông, ông thợ mộc.”
tìm tay ông, siết c.h.ặ.t thật mạnh.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng kèn trống đưa tang.
“Đến giờ .”
Ông khẽ.
“Sống c.h.ế.t . Chuyện nghịch thiên… đừng nữa. Nhớ kỹ, hãy nhớ kỹ.”
Nói xong, ông xách bọc đồ bàn, tiếng bước chân dần dần xa khuất.
Đến cửa, ông chợt dừng thêm: “À đúng , bàn còn một cây nến. Đến đêm mà sợ tối thì cứ thắp lên.”
thầm .
là kẻ mù, thắp nến gì nữa?
15
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
sống mãi trong ngôi làng .
Hết đông sang hạ, mười năm trôi qua như một cái chớp mắt.
Người đến kẻ , nơi tiêu điều dần vang lên tiếng .
Dân làng thích gọi là ông thợ mộc.
Dù thấy, nhưng tay nghề mộc của vô cùng thuần thục.
Nhà ai đồ hỏng, chỉ cần năm đồng tiền, đảm bảo sửa xong.
Có , hai vị hòa thượng đến làng khất thực, trời bỗng đổ mưa lớn, đành giữ họ qua đêm.
Đêm xuống, tiểu hòa thượng cứ than trong nhà tối quá, thấy gì.
Đại hòa thượng quở trách vô lễ.
nhớ còn một cây nến dùng hết, cũng nhiều năm còn .
Tiểu hòa thượng theo lời , quả nhiên tìm cây nến.
Đại hòa thượng thắp nến lên, dường như cũng thấy một ánh sáng le lói, soi rõ gương mặt thành kính của hai .
“A-di-đà Phật.”
Đại hòa thượng niệm một tiếng Phật hiệu, lẩm nhẩm tụng kinh.
Tiểu hòa thượng tựa ghế dài, ngủ say sưa.
vuốt nhẹ thứ đang treo n.g.ự.c , là một đôi mắt bằng gỗ.
chậm rãi đặt đôi mắt hốc mắt.
Trước mắt bỗng sáng bừng.
Ngọn nến lay động nhẹ.
Một bóng vòng qua bàn gỗ, xuống bên cạnh .
“Sinh …”
ngẩng đầu, nở nụ hạnh phúc.
“Mẹ…”
(HẾT)