CON TRAI ĐÒI NHÀ, TÔI TRAO HẾT CHO CON GÁI - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:05:45
Lượt xem: 29
góa chồng từ sớm, dựa tiền cho thuê nhà để nuôi một trai một gái khôn lớn.
Mỗi tổ chức đ.á.n.h mạt chược ở nhà, đều chuẩn hai phần tiền sinh hoạt dày như cho hai em tan trở về.
Con gái chu đáo hiếu thảo, nhận tiền xong sẽ rót cho , dịu dàng cảm ơn.
Con trai thì quen thói ăn bám, thường xuyên chê tiền ít lật tung bàn bài, quát mắng ngay mặt .
tự nhận đối xử công bằng, bát nước bưng ngay ngắn.
Cho đến khi bà Vương đối diện đẩy bài ù, thôi:
“Bà thấy kiểu bưng nước cho bằng của bà, thật là bất công với đứa hiếu thuận hơn ?”
chơi mạt chược cả một đêm, cảm thấy bà Vương đúng.
Tối hôm đó, từ phòng ngủ bước , tay chỉ cầm một phong bao đỏ.
–
Tiếng tivi trong phòng khách mở lớn đến đinh tai nhức óc.
Tô Cường bẹp sofa, hai chân gác cao lên bàn , tay cầm điện thoại gào thét ầm ĩ trong game.
Vỏ hạt dưa đầy đất, giống như một lớp tuyết mốc.
Trong bếp truyền đến tiếng máy hút mùi ầm ầm, còn tiếng d.a.o thớt lộc cộc.
Tô Thanh tan ca đêm trở về, còn kịp uống ngụm nước nào chui bếp hầu hạ cả nhà .
siết c.h.ặ.t phong bao đỏ duy nhất trong tay, khớp ngón tay trắng bệch.
Trước đây cho rằng đó là công bằng, bây giờ mới thấy đó là đang gây nghiệt.
Tô Thanh bưng đĩa trái cây cắt xong , trán là mồ hôi li ti.
Con bé thấy , theo thói quen nở một nụ lấy lòng:
“Mẹ, đ.á.n.h bài xong ạ? Mẹ uống chút nước .”
Tô Cường ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, vươn tay chụp lấy miếng dưa hấu trong đĩa trái cây.
Nước quả nhỏ xuống sàn, nó cũng mặc kệ.
đặt hai phong bao đỏ lên bàn như khi nữa.
thẳng đến mặt Tô Thanh, trực tiếp nhét một vạn tệ dày cộp bàn tay đầy mùi khói dầu của con bé.
Tô Thanh sững sờ, luống cuống :
“Mẹ, đây là?”
Cuối cùng Tô Cường cũng chịu ngẩng đầu khỏi trò chơi.
Nó liếc mặt bàn, trống .
Sắc mặt nó lập tức đổi, ném điện thoại lên sofa:
“Bà già, phần của con ? Có bà già lú quên lấy ?”
Nếu là , sẽ vội vàng về phòng lấy, còn xòa già trí nhớ .
hôm nay, gương mặt phù thũng vì ăn chơi quá độ của nó, chỉ thấy buồn nôn.
lạnh lùng đáp:
“Không quên, từ hôm nay trở , ai việc thì đó tiền, ai hiếu thuận thì đó tiền.”
Không khí yên tĩnh ba giây.
Tô Cường đột ngột bật dậy, gân xanh cổ nổi lên.
“Bà ý gì? Con là con trai bà! Tiền của bà cho con thì cho ai? Cho cái thứ lỗ vốn ?”
Nó chỉ mũi Tô Thanh, nước bọt văng xa.
Tô Thanh theo bản năng rụt cổ , giấu phong bao đỏ lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeyd.net.vn/con-trai-doi-nha-toi-trao-het-cho-con-gai/1.html.]
“Mẹ, đừng giận, em trai nó…”
“Câm miệng!”
Tô Cường gầm lên một tiếng.
Nó cầm lấy ấm mới đun sôi bàn , hung hăng ném xuống đất.
Một tiếng “ầm” thật lớn vang lên.
Nước sôi nóng bỏng b.ắ.n tung tóe, hơn nửa ấm đều hắt lên mu bàn chân Tô Thanh.
“A!”
Tô Thanh hét t.h.ả.m một tiếng, cả ngã xuống đất.
Mu bàn chân vốn trắng nõn của con bé đỏ sưng lên bằng mắt thường, lập tức nổi mấy bọng nước lớn.
Đầu óc ong lên một tiếng, lao tới đỡ con gái.
Tô Cường ngay cả cũng chẳng thèm , chỉ lo chỉ mắng:
“Thiên vị! Bà già c.h.ế.t tiệt thiên vị! Muốn bỏ đói con c.h.ế.t đúng ?”
Tô Thanh đau đến cả run rẩy, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, nhưng vẫn lấy phong bao đỏ .
Con bé run rẩy đưa tiền cho Tô Cường:
“Em, em đừng chọc giận, tiền cho em, cho em…”
Dáng vẻ hèn mọn của con bé giống như một con d.a.o nhọn đ.â.m tim .
Đây chính là đứa con gái nuôi ?
Bị cái gọi là “công bằng” của dạy dỗ thành một nô lệ chỉ cắt thịt nuôi sói.
giật phong bao đỏ , siết c.h.ặ.t trong tay.
Đây là đầu tiên từ chối sự “hiểu chuyện” của con gái.
chằm chằm Tô Cường, từng chữ từng câu:
“Tiền , mày đừng hòng lấy một xu.”
Tô Cường khó tin , như thể đang một con quái vật.
Nó lao tới cướp, cầm cây chổi bên cạnh đ.á.n.h qua.
“Được! Được! Lâm Tú Anh, bà lắm!”
Tô Cường tức đến hỏng, một chân đá tủ giày ngoài cửa.
Đó là tủ giày của Tô Thanh.
Một đôi giày vải mang ba năm, giặt đến bạc màu nó giẫm chân, hung hăng nghiền nát cho đến khi biến dạng.
“Hôm nay đưa tiền cho tao, ai cũng đừng hòng sống yên!”
Nó đóng sầm cửa bỏ , tường rơi xuống lả tả từng mảng vôi.
con gái đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng trong lòng , đôi giày hỏng ngoài cửa.
Bát nước trong lòng , cuối cùng cũng đổ sạch.
lục tung tủ tìm t.h.u.ố.c bôi bỏng.
Tô Thanh bên mép giường, chân sưng như cái bánh bao.
Con bé vẫn còn đỡ cho con súc sinh :
“Mẹ, Cường T.ử chỉ nóng tính thôi, nó ở ngoài tiền thì sống thế nào…”
bôi t.h.u.ố.c lên chân con bé, tay cũng đang run.
“Nó tiền? Mỗi tháng nó lấy của một vạn, cộng thêm con lén đưa cho nó, nó nhiều tiền hơn ai hết!”
Người Tô Thanh cứng đờ, ánh mắt né tránh: